Vào 9 giờ 30 sáng. Kim lái xe vào góc đường gần phòng điều trị của Alexandra Thorne, có cảm giác hơi giống nữ sinh lần đầu tiên trốn học. Đây là lần đầu tiên cô nói dối với Bryant khi nói với anh rằng cô có lịch hẹn với bác sĩ nha khoa và cô hi vọng sẽ là lần cuối cùng, nhưng với vụ án này, cô phải tự mình xoay xở.
Cánh cửa nhanh chóng được mở ra.
Vì đây là cuộc gặp theo yêu cầu của cô, Kim đoán rằng nó thích hợp để thể hiện một vài phép lịch sự.
“Cám ơn cô vì đã gặp tôi, bác sĩ Thorne.”
“Đương nhiên rồi, Thanh tra thám tử Stone,” Alex mỉm cười rộng rãi. “Mặc dù vậy, như mong đợi của cô rằng chuyến viếng thăm này không liên quan đến chuyên môn, tôi muốn cô gọi tôi là Alex.”
Kim gật đầu đồng ý và bước theo Alex vào văn phòng. Người bác sĩ này trông không chê vào đâu được trong chiếc quần may màu kem và một chiếc áo sơ mi bằng tơ. Cô ta không đeo trang sức và có mái tóc tạo kiểu hoàn hảo.
“Làm ơn ngồi xuống bất cứ chỗ nào cô thích nhé.”
“Không có bệnh nhân vào buổi sáng sao?” Kim hỏi, nhận ra rằng những lời cô nói giống như một câu hỏi thẩm vấn. Trong đầu cô có ý nói, ‘Tôi hi vọng là tôi không làm phiền cô.’ nhưng nó có vẻ như tất cả các lối cư xử tốt đẹp của cô đều đã khô cạn.
“Không, đây là khoảng thời gian mà tôi thường dùng để quan tâm đến các hóa đơn thanh toán.” Một vẻ uể oải chán ghét xuất hiện thoáng qua trên khuôn mặt cô ta. “Không phải phần yêu thích trong công việc, nhưng chúng ta đều buộc phải sống thôi.”
Và cũng tốt làm sao, Kim nghĩ, biết được người bác sĩ này thuê cả tòa nhà. Cô đoán rằng nó cũng không hề rẻ.
Kim biết cô phải nói điều gì về lần gặp gỡ cuối cùng của họ trước đây khi cô có thái độ không hẳn tốt về thành công của Alex trong việc giữ Barry Grant ở trên gờ tường.
“Nghe này, về đêm hôm trước…”
Alex giơ tay lên và cười to. “Làm ơn đừng nói gì. Tôi không chắc là tôi có thể chấp nhận bất kì lời khen nào từ cô.”
Kim ngạc nhiên trước kết luận của Alex về việc cô định khen cô ta. Tất nhiên rồi, Kim còn có thể định nói điều gì khác nữa?
Đây là một Alex khác với người cô thấy trước đó. Lần đầu tiên gặp gỡ, cô ta chuyên nghiệp và nghiêm khắc với một chút e lệ trước mặt Bryant. Tại nghĩa trang, cô ta có vẻ là người nội tâm và dễ bị tổn thương. Với Barry, Alex lại chủ động và kiểm soát. Ngay lúc này, cô ta lại dường như vui tươi và thích tán tỉnh.
“Tôi cần chắc rằng cuộc trò chuyện này sẽ không đi quá xa,” Kim nói rõ.
Để hấp dẫn sự tò mò của người bác sĩ, Kim đã nói với Alex rằng có vài vấn đề cô mong muốn thảo luận nhưng cô không thể có một chuyến thăm được đăng kí chính thức trong thời gian biểu của mình. Bất cứ chuyên gia về tâm thần học nào khác sẽ bảo cô đừng quan tâm, nhưng cô cũng không ngạc nhiên đối với sự hào phóng của Alex trong việc dành thời gian cô. Alex muốn ở cô thứ gì đó nhưng cô cũng không chắc đó là gì.
“Tất nhiên rồi, Kim. Đối với tôi thì buổi gặp gỡ này không có gì ngoài việc hai người quen nói chuyện phiếm về cà phê, rằng loại nào cô thích. Tôi đoán rằng đó là cà phê sữa, không đường?”
Kim gật đầu. Cô chợt nảy lên ý nghĩ là Alex đã tự lột chức danh của cô ra khỏi tên, thậm chí không cần xin phép. Rất ít người gọi cô là Kim. Nó khiến cô có chút không thoải mái nhưng dưới cái cớ của chuyến thăm này, cô không thể phàn nàn.
Lúc Alex đặt cà phê lên chiếc bàn ở giữa họ, Kim nhận ra rằng khi Alex mời cô ngồi, cô ta đang đứng trước chiếc ghế duy nhất còn lại, buộc Kim phải ngồi vào ghế của bệnh nhân. Kim biết cô sẽ phải cẩn trọng.
“Vậy thì, tôi có thể giúp cô điều gì đây?”
Kim lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận. “Khi chúng ta nói chuyện tại nghĩa trang, cô nói một vài điều làm tôi suy nghĩ.”
Kim nhướng mắt. Người nào đó ít mánh khóe có thể bỏ lỡ niềm hân hoan hiện lên giây lát trong biểu lộ của Alex, được nhanh trong thay bằng một cái lắc đầu hối tiếc. Nhưng Kim ghi nhận tất cả.
“Tôi rất xin lỗi. Tôi không bao giờ nên nói chuyện với cô theo cách như vậy. Tôi không có ý làm cô cảm thấy không thoải mái. Tôi có rất ít bạn bè và tôi cho rằng một nơi như thế phóng đại sự yếu đuối trong cô.” Alex mỉm cười và nghiêng đầu về phía sau. “Ngoài ra tôi nghĩ cô là một người dễ trò chuyện.”
Một lần nữa với lời tâng bốc, Kim nghĩ. May mắn là cô đã trơ với nó, đặc biệt khi cô tự biết mình sở hữu sự ấm áp và quyến rũ của một nhà độc tài Trung Đông.
Kim chỉ gật đầu và giữ im lặng, buộc Alex tiếp tục.
“Không ai trong chúng ta hoàn hảo cả. Tất cả chúng ta đều thiếu cảm giác an toàn, chúng ta thường xuyên che giấu sự yếu đuối với những người xung quanh với nỗi sợ hãi rằng nó có thể làm giảm sự tôn trọng của họ. Với bản thân cô, lấy ví dụ, bất cứ điều gì cô muốn thảo luận với tôi là cái mà cô hầu như chắc chắn sẽ không chia sẻ với những đồng nghiệp.”
Alex đã đúng. Cô sắp xếp cuộc gặp gỡ này với cái cớ để thảo luận về chứng rối loạn giấc ngủ và mặc dù nó không có gì hơn ngoài một mưu mẹo, đó là vấn đề của cô khi không thể chia sẻ với bất cứ ai.
Kim nhấp một ngụm cà phê, một lần nữa buộc Alex tiếp tục nói chuyện.
“Một người phụ nữ ở vị trí của cô, với quyền lực với một đội chủ yếu là nam giới, không thể để mình bày ra sự yếu mềm. Cô hầu như chắc chắn nghĩ rằng đội của cô sẽ kém tôn trọng mình nên cô làm việc chăm chỉ hơn để che giấu bất kì sự yếu đuối nào. Quan điểm của họ về cô có thể không ảnh hưởng đến khả năng cô làm việc nhưng sự công nhận và tôn trọng của họ là bắt buộc với cô vì nhiều lí do hơn những gì cô muốn thừa nhận.”
Kim nghĩ lúc này chắc hẳn là một ý kiến hay để ngăn người bác sĩ này tiếp tục nói. Học thuyết của cô ta cách quá xa sự an ủi.
“Cô đã nói về chứng rối loạn giấc ngủ. Tôi có thể sử dụng vài lời khuyên về nó.”
“Ồ, Kim, tôi rất tiếc. Tôi làm cô cảm thấy không thoải mái. Tôi xin lỗi. Bệnh nghề nghiệp, tôi e là thế.”
Kim phát hiện có sự thích thú nhiều hơn chân thành trong lời cô ta nói và nhận ra sự kích động đó như một lời khiển trách nhẹ nhàng: Cô nhìn thấy chuyện gì xảy ra nếu cô buộc tôi tiếp tục nói rồi chứ?
“Không hề,” Kim nói, mỉm cười. Biểu hiện gượng gạo xa lạ hiện trên khuôn mặt cô vì vậy cô gạt phắt đi.
“Cô đã bao giờ tìm kiếm sự giúp đỡ cho vấn đề này chưa?”
Kim lắc đầu. Hiện giờ cô không phải tìm kiếm việc điều trị. Cô đã từ bỏ nó rất nhiều năm trước. Không, cô ở đây vì một lí do, nhằm xác minh tội lỗi của Alex hoặc bất kì sự liên quan đến một tội ác nào của cô ta.
Alex ngồi lại vào ghế của mình, vắt tréo chân và mỉm cười. “Được rồi, tin tốt là những người chịu đựng chứng mất ngủ có tỉ lệ trao đổi chất cao hơn và có xu hướng sống lâu hơn người ngủ bảy đến tám giờ mỗi đêm. Chứng mất ngủ trầm trọng được phân loại là ngủ ít hơn ba giờ rưỡi mỗi đêm.”
“Chính là tôi.”
“Cô đã bao giờ thử một trong các biện pháp khắc phục, như liệu pháp bóng tối hoặc liệu pháp nhận thức hành vi chưa? Cô có thực hiện việc vệ sinh giấc ngủ không?”
Kim lắc đầu. Cô đã đọc về tất cả những điều đó nhưng cô chưa bao giờ muốn thử. Nhờ giúp đỡ cho chứng rối loạn giấc ngủ không phải lí do mang cô đến đây.
“Cô thấy đấy, chứng mất ngủ có rất nhiều loại khác nhau. Khó khăn trong việc rơi vào giấc ngủ thường xuất phát từ sự lo lắng. Một số người ngủ được nhưng bị mộng du cả đêm còn những người khác thì thức dậy rất sớm bất kể thời gian họ đi ngủ lúc nào.”
“Tôi không thể ngủ.” Kim nói, một cách thành thật. Chẳng hề gì nếu đưa ra một lượng nhỏ thông tin.
“Đó có thể là một triệu chứng rối loạn stress sau sang chấn. Có thể do tồn tại một ý định nghịch lí muốn cố gắng ngủ nhưng lại tỉnh táo.”
“Tin tôi đi, tôi muốn ngủ.”
Alex trầm tư. “Vấn đề xảy ra bao lâu rồi?”
“Nhiều năm trước đây,” cô trả lời một cách mơ hồ. Sự thật không có mốc thời gian.
“Cô đã bao giờ nghe về chứng sợ ngủ chưa?”
Kim lắc đầu và cố gắng giữ cho mình thở đều. Sau tất cả, có lẽ điều này không phải là một ý tưởng tốt như thế.
“Đó là một nỗi sợ hãi bất thường giấc ngủ, thường được hình thành trong thời thơ ấu sau một tổn thương.”
Kim có thể thề rằng giọng nói của người bác sĩ hạ xuống một nhẹ nhàng. Hoặc có thể chỉ là cô hoàn toàn tưởng tượng ra. Từ ‘thời thơ ấu’ và ‘tổn thương’ được cô ta nói chỉ hơn một lời thì thầm.
“Không, nó bắt đầu khi đại học, tôi nghĩ thế.”
Người bác sĩ nói không có gì.
Kim nói với một nụ cười nửa miệng. “Tuổi thơ của tôi khá bình thường; yêu đồ ngọt, ghét bắp cải, những cuộc tranh luận bình thường với bố mẹ vì ở ngoài quá muộn.”
Alex mỉm cười với cô và gật đầu.
“Tôi nghĩ nó có thể là sự căng thẳng của những kì thi.”
Đúng lúc đó, Kim nhận ra rằng người bác sĩ đã sử dụng kĩ thuật duy trì sự im lặng của riêng mình để chống lại cô. May mắn cô đã nhận ra trước khi cô kịp tiết lộ bất cứ sự thật nào về thời thơ ấu của mình.
“Cô biết đấy, Kim, thật đáng ngạc nhiên về tần suất cô sử dụng từ ‘bình thường’. Hầu hết mọi người nói về thời thơ ấu của họ nhưng không hề có những điều như vậy, trừ khi cô sống trong một quảng cáo truyền hình. Bố mẹ của cô làm gì?”
Kim nghĩ một cách nhanh chóng và chọn cặp cha mẹ nuôi thứ sáu.
“Mẹ tôi làm việc bán thời gian tại Sainsbury và bố tôi là một tài xế xe bus.”
“Cô có anh chị em không?”
Miệng của Kim khô lại và cô chỉ tin tưởng bản thân mình. Cô lắc đầu.
“Không có mất mát lớn hoặc sự kiện chấn thương trước khi cô 10 tuổi?”
Một lần nữa, Kim lắc đầu.
Alex cười. “Thế thì cô thực sự đã có một tuổi thơ hấp dẫn.”
“Bao nhiêu lâu thì vấn đề về giấc ngủ của cô bắt đầu sau mất mát của gia đình?” Kim hỏi, chuyển hướng cuộc hội thoại. Có lẽ cô sẽ nắm bắt được điều gì đó nếu người bác sĩ bắt đầu nói về bản thân mình.
Alex ngạc nhiên trong giây lát, nhưng cô ta khôi phục tốt. Cô ta liếc nhìn bức ảnh trên bàn và và giọng nói của cô ta chỉ vừa đủ nghe. Kim đã quan sát với mối quan tâm mới, biết rằng gia đình đó chưa bao giờ tồn tại.
“Mất đi Robert và các con trai gần như đã hủy hoại tôi. Robert là người bạn tâm giao của tôi. Không giống cô, chúng tôi đều có tuổi thơ khó khăn và điều đó đã kéo chúng tôi đến với nhau. Chúng tôi bên nhau hai năm trước khi Mitchell ra đời. Nó là đứa trẻ trầm tính và nhạy cảm. Mười chín tháng sau, Harry được sinh ra và hoàn toàn trái ngược với anh trai mình.” Alex nhìn cô, đôi mắt đỏ lên vì nước mắt. “Tôi có một gia đình trọn vẹn và một ngày bị phá hủy bởi một tài xế xe tải mệt mỏi, ông ta thoát chết và chỉ bị gãy cổ tay.”
Một cách vô ý, Kim đã bị mê hoặc bởi Alex và không thể không nghi ngờ tất cả mọi thứ đã khiến cô thu xếp cuộc gặp gỡ này. Màn biểu diễn của cô ta tỏa sáng, là sự kết hợp của Paltrow, Berry và Streep. Và vẫn có điều gì đó cô đang bỏ lỡ. Giờ đây Kim chắc chắn hơn bao giờ hết.
“Không có bất kì ai trong gia đình ở đây ủng hộ cô ư?”
Alex lắc đầu và thu mình lại. “Bố mẹ tôi đã qua đời và tôi nghĩ rằng tôi đã đề cập đến việc em gái tôi đã chết khi tôi lên 9 tuổi.”
Nếu chưa được nhận thức về sự việc, Kim sẽ tin từng từ cô ta nói. Nhưng cô biết sự thật - và điều đó khiến màn biểu diễn của Alex khinh khủng hơn.
“Thật là khủng khiếp, tôi rất tiếc. Cô có gần gũi với…”
“Sarah. Tên con bé là Sarah. Con bé nhỏ hơn và bám theo tôi khắp mọi nơi. Một ngày tôi được thông báo rằng con bé bị lạc. Con bé đi đến ao và bị ngã vào đó. Mẹ tôi, ừm, hãy nói là, đãng trí và đã không quan sát con bé. Đó là một nỗi đau khá sâu sắc khi mất đi một người chị em ở tuổi thơ dại thế, đặc biệt khi có một phần trong bạn cảm thấy rằng bạn đã có thể cứu họ.”
Kim nghiến chặt quai hàm của mình và cố gắng bỏ qua cơn choáng váng đang đe dọa cô. Cô phải rời khỏi căn phòng này trước khi cô mất khả năng thở.
“Nhưng cô sẽ không hiểu điều đó, với tuổi thơ bình thường của cô.”
Kim rốt cuộc đã được cứu bởi những âm thanh của tiếng còi báo. Sự phiền muộn lóe trên khuôn mặt của Alex khi Kim đẩy mình lên để đứng dậy.
“Tôi thực sự phải…”
“Tôi xin lỗi, Kim. Cuộc hẹn lúc 10 giờ 30 của tôi sắp tới.”
“Cảm ơn cô đã dành thời gian, bác sĩ. Tôi đoán tôi sẽ tìm hiểu một số những kĩ thuật mà cô đã đề cập.”
“Xin cứ tự nhiên đến đây và gặp tôi một lần nữa. Tôi đã khá thích thú với cuộc trò chuyện nhỏ bé của chúng ta.”
Kim gật đầu để cảm ơn và theo người bác sĩ ra cửa. Cô liếc nhìn cô ta trong khi họ đi qua nhưng tập trung của cô là an toàn chui vào chiếc xe Golf của mình trước khi cô ngã quỵ.
Kim cố gắng giữ tỉnh táo để vào trong xe nhưng việc đưa chìa khóa vào ổ là một thử thách lớn và chúng bị rơi xuống chân cô.
Mặc dù Kim là người yêu cầu cuộc gặp, nhưng gần như chắc chắn rằng họ đã đi theo các chương trình thảo luận của Alex.
Kim đập tay vào vô lăng. Chết tiệt, đây không phải là cuộc gặp gỡ cô đã lên kế hoạch.
Vị bác sĩ này lại một lần nữa đã nói dối về cái gia đình không tồn tại và bịa đặt về một người chị em đã chết. Kim cảm thấy nôn nao trong dạ dày.
Kim đã biết rằng Alex là một đối thủ đáng gờm. Sự thông minh và thiếu tương tác cảm xúc của cô ta đã ban cho cô ta tính sắc bén. Mặc dù vậy, Kim đã chuẩn bị sẵn sàng để tham gia vào trận chiến với những công cụ họ có ở đây và bây giờ. Một cuộc chiến đấu công bằng sẽ được diễn ra trong hiện tại.
Nếu Kim thậm chí chỉ đoán đúng một nửa về những mánh khóe của Alex, hiểu biết cô có được về quá khứ của cô ta đã cho thấy một trận đấu hoàn toàn khác biệt.
Rõ ràng là Alex tìm kiếm quá khứ của cô vì một mục đích. Cô tự hỏi mình phải trả giá những gì để khám phá lí do tại sao.