Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

“Sếp, cô biết mà, cô đang làm khá tốt ở đó,” Bryant nói, khi họ rời khỏi Tòa án hạt Dudley.

Kim nhún vai xem nhẹ lời khen. Không giống những cảnh sát khác, cô không bao giờ sợ những ngày hầu tòa không tránh khỏi. Cô chưa từng nói dối khi làm chứng trước tòa hay thậm chí phóng đại sự thật, vì thế cô không có gì phải sợ.

Luật sư bào chữa là Justin Higgs-Clayton, một tên chó săn nhiễu sự - kẻ đã kiếm được ngôi nhà bốn phòng ngủ, ba phòng tắm, một gara ô tô kép từ những món tiền hậu hĩnh sau khi bào chữa những vụ gian lận nghiêm trọng.

Cô nhận được đơn khiếu nại từ gần mười hai tháng trước và đã thực hiện điều tra một vụ chống lại thân chủ của hắn. Người đàn ông bị nghi ngờ sử dụng thẻ tín dụng giả dưới danh tính của tổ chức từ thiện AIDS nơi anh ta làm việc và ăn trộm được tròn hai trăm nghìn đô.

Chính người luật sư biện hộ này biết khi nào vụ án trở nên nghiêm trọng, để chuyển hướng tập trung sang tiến trình điều tra của cảnh sát, với nỗ lực tìm ra lỗ hổng hòng lách luật một cách chuyên nghiệp.

“Cô có mang theo cuốn Luật cảnh sát và chứng cứ hình sự không?” Bryant hỏi cô.

Luật Cảnh sát và chứng cứ hình sự năm 1984 đưa ra mọi quy định và nguyên tắc hành xử cho lực lượng cảnh sát.

“Không, nhưng tôi nghĩ gã luật sư có.”

“Cô cá gì?”

“Sẽ bị kết là có tội.” Kim biết khi cô hoàn thành mọi việc cô có thể đảm bảo rằng những kẻ có tội sẽ phải vào tù. Câu đố của cô đã được giải trong vụ án gian lận. Nhưng trong vụ của Dunn, cô không chắc chắn điều đó.

“Rẽ vào đây,” cô nói khi họ đi qua quán rượu Brewers Wharf nằm ở rìa khu phức hợp Waterfront. Đó là nơi tập trung các quán bar, nhà hàng và văn phòng được xây dựng trên dòng kênh. Địa điểm này trước đó từng là khu liên hiệp thép Round Oak nổi tiếng, thuê 3.000 nhân công trong giai đoạn hưng thịnh và 1.200 người tại thời điểm đóng cửa năm 1982.

“Cô muốn uống gì à, thưa sếp?”

“Tôi muốn một ly cà phê. Anh mời.”

Bryant lầm bầm và đỗ xe. Quán rượu đang trong lúc yên tĩnh giữa buổi chiều sau giờ ăn trưa và trước khi mọi người tan làm.

Kim chọn một bàn cạnh cửa sổ, trông về phía cây cầu sắt đen trắng bắc qua con kênh.

Bryant đặt hai cốc cà phê lên bàn. “Cô biết không, sếp. Tôi phát hiện ra rằng, sau từng đó thời gian làm cùng nhau tôi chưa từng thấy cô động đến một ngụm rượu nào bao giờ.”

“Đó là bởi vì tôi không uống, Bryant.”

Anh ngả người về phía trước, tò mò. “Thậm chí một ly rượu vang nhân dịp đặc biệt cũng không?”

Cô lắc đầu.

“Uống dịp Giáng sinh?”

Cô cụp mắt. Anh biết cô ghét Giáng sinh.

“Thôi, được rồi. Vậy cô chưa từng nếm thử rượu sao?”

“Tôi không nói vậy.”

“Vậy là cô không thích mùi vị của nó?”

“Không, cũng không phải. Bỏ qua chuyện đó đi.”

Anh kéo ghế lại gần. “Ồ không, tôi không làm được. Ngay khi cô muốn tôi không nói tiếp chủ đề nào đó có nghĩa là chủ đề đó cần được nói tới.”

Tuyệt, cô đã bị cuốn vào câu chuyện. “Thực ra, tôi có uống tới lần thứ hai. Tôi không thích mùi vị của nó.”

Bryant xoa cằm. “Không, tôi không tin.”

“Bỏ đi, Bryant.” Thỉnh thoảng anh không chịu từ bỏ. Chỉ có anh mới có thể dồn ép cô như vậy.

“Có thể là vì cô không muốn mình biến thành kẻ ngốc bởi khả năng kiềm chế của cô không được tốt. Cô có thể trở thành kẻ nghiện rượu.” Anh ngừng lại. “Cô nghiện rượu à?”

“Không, tôi không.”

“Thế sao cô chưa từng nhấp một chút?”

Kim quay lại đối mặt với anh và buộc anh phải nhìn vào mắt cô. “Bởi vì nếu tôi bắt đầu, tôi sẽ không bao giờ ngừng lại được.”

Chết tiệt, cô đã không định nói vậy.

Cô quay đi nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Vào cái đêm bia mộ Mikey được dựng lên, cô đã trừng phạt bản thân bằng một chai vodka lớn và một chai Coke nhỏ.

Men say cho cô kí ức về sự lãng quên. Trong mấy tiếng đồng hồ, nỗi đau và sự mất mát đều tan biến, tâm trí cô như thoát khỏi cảm giác tội lỗi và lòng căm thù. Kim không dám đi đến nơi hạnh phúc đó một lần nữa, vì cô sợ mình có thể không bao giờ trở lại được nữa.

“Bánh mì gà?” Một người đàn ông dò hỏi, tay đang bưng hai đĩa trên cao.

Bryant gật đầu và cảm ơn ông ta.

“Bryant,” cô càu nhàu.

“Cô không ăn sáng và chúng ta đã ở tòa sáu tiếng, vì thế tôi biết cô chưa ăn gì.”

“Anh cần phải thôi hành xử như mẹ của tôi đi.”

“Được thôi, hãy bắt đầu tự chăm sóc bản thân và tôi sẽ không phải vậy nữa. Giờ thì cô đang nghĩ gì?”

Kim nhìn anh cắn phần đuôi giòn tan của chiếc bánh mì rồi bắt chước theo, ngạc nhiên trước sức ảnh hưởng của tình bạn. Nó giống như một sợi dây đàn hồi, có lúc kéo dài hết giới hạn, căng lên và sau đó bật lại, trở về đúng vị trí ban đầu.

“Tôi vẫn cảm thấy day dứt về vụ của Ruth Willis.”

“Chết tiệt. Việc riêng sao, thưa sếp?”

“Sao vậy?”

“Rõ ràng cô đã không dành nhiều thời gian cho Alex Thorne. Cô không thích cô ấy, có phải cô luôn có cái nhìn tiêu cực về cô ấy?”

Kim cũng tự hỏi bản thân câu hỏi tương tự, nhưng Bryant đã sai một điều. Cô không phải không thích bác sĩ, mà là không có bất kì cảm xúc nào cả.

“Trực giác của tôi đang cố muốn nói với tôi điều gì đó.”

“Thường thì tôi tôn trọng trực giác của cô nhất, nhưng tôi nghĩ nhân dịp này có thể nó đã bị nhiễu rồi.”

Kim định mở miệng nói, nhưng rồi lại thôi. Cô cắn một miếng bánh khác trong khi Bryant đã ăn xong.

“Sếp, tôi thực sự rất tò mò, trên áo khoác của cô có lông chó gớm ghiếc hay cái gì vậy?”

Cuộc trò chuyện trước đó đã kết thúc. Kim biết, nếu cô muốn đào sâu vấn đề để tìm ra những điều khiến cô phiền muộn về bác sĩ Thorne, cô sẽ phải làm việc đó một mình.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.