Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Alex nhấn nút tải lại lên toàn bộ các điểm tin trực tuyến mà cô ta đã lưu vào mục yêu thích. Việc cô ta nên làm lúc này lẽ ra là gặp Ruth và thu thập dữ liệu quan trọng đối với thử nghiệm của cô ta; nhưng ả ngu ngốc đó đã bị bắt chỉ trong vòng bốn mươi tám giờ đồng hồ.

Alex biết rằng đám cảnh sát kém cỏi cuối cùng cũng sẽ coi Ruth là một trong những nghi phạm, nhưng cô ta đã tính sai. Hoặc một cảnh sát với trí tuệ nông cạn đã xử lí xong vụ án hoặc Ruth đã để lại dấu vết nhận dạng ở hiện trường chỉ rõ, “Là tôi làm đấy.”

Điều cô ta mong đợi là có một vài ngày, đủ thời gian để cô ta lấy được thông tin cần thiết. Chúa ơi, cô ta có cần vẽ hẳn một bức tranh cho ả ngốc đó không? Cô đã mang lại cho cô ả động lực, phương pháp và cơ hội qua bài tập tưởng tượng. Alex đã mong rằng đóng góp duy nhất từ Ruth trong quá trình này là một chút bản năng sinh tồn mà thôi.

Alex nhấn nút tải lại một lần nữa. Không có gì thay đổi. Cô ta chuyển sự chú ý sang các hoạt động kiểm tra thường ngày. Cô đăng nhập vào Facebook và gõ tên, ‘Sarah Lewis’. Hai mươi phút sau, sau khi đăng nhập và thoát ra tất cả các tài khoản mạng xã hội trong danh sách cô ta có, Alex thở dài. Sarah vẫn đang trong trạng thái lẩn trốn ảo, nhưng có sao đâu.

Có Sarah trở lại trong tầm ngắm khiến cuộc sống của Alex hoàn thiện. Ồ, nhìn thấy phản ứng trên mặt chị ta hẳn sẽ rất giá trị. Alex tự hỏi liệu căn nhà tranh nhỏ hẹp ở giữa vùng Hicksville đã được giao bán chưa. Cô ta nhấp chuột vào trang Rightmovecom và thêm trang này vào danh sách yêu thích. Sẽ không còn lâu nữa đâu.

Cô ta cảm ơn Chúa trời đã mang thời đại điện tử này đến và khiến tình trạng hoàn toàn vô danh biến mất. Mọi người sẽ luôn bị phát hiện, nếu ai đó biết cách tìm kiếm. Những khóc khuất tăm tối không còn tồn tại trong không gian mạng.

Chuông cửa reo vang, nhắc Alex kiểm tra giờ. Cô ta không đặt lịch với bệnh nhân nào. Ruth là bệnh nhân duy nhất có lịch hẹn với cô ta hôm nay.

Cô ta mở cửa, trước mặt là một nam và một nữ. Người nam giới mỉm cười. Alex không cười đáp lại. Chết tiệt thật, đây chính xác là điều cô ta hi vọng sẽ tránh được.

“Chào bác sĩ Thorne, tôi là Trung sĩ điều tra Bryant và đây là Thanh tra thám tử Stone. Chúng tôi vào được chứ?”

Bàn tay Alex siết chặt nắm đấm cửa khi cô ta kiểm tra thẻ của anh. Cô ta nhìn hai người. “Có chuyện gì vậy?”

“Chúng tôi sẽ không làm cô mất nhiều thời gian đâu. Chúng tôi chỉ muốn nói vài lời về bệnh nhân của cô.”

“Tất nhiên, mời đi lối này.”

Alex dẫn họ vào phòng điều trị. Khi đã vào trong, cô ta đánh giá họ nhanh một lượt. Người đàn ông cô đoán khoảng giữa tới cuối tuổi 40, rõ ràng rất muốn giữ dáng nhưng phải đấu tranh rất quyết liệt với tình trạng bụng phệ khó tránh khỏi của tuổi trung niên. Mái tóc màu hạt dẻ đang chuyển xám ở khu vực thái dương nhưng kiểu tóc phù hợp và chuyên nghiệp. Khuôn mặt cởi mở và thân thiện.

Biểu hiện của người phụ nữ cho thấy nét buồn rầu và tăm tối. Mái tóc cắt quá ngắn, màu tóc đen tuyền. Duy chỉ có đôi mắt khiến Alex gần như ngộp thở. Ánh mắt u tối hòa quyện với khuôn mặt không cười và cách hành xử cứng nhắc. Từ xa chỉ có thể thấy được sự tách biệt giữa đồng tử và tròng mắt.

Cô ta ép bản thân nhìn đi chỗ khác và tập trung chú ý tới người đàn ông với ngôn ngữ cơ thể hiển thị rõ như trang sách.

“Thám tử Bryant, tôi có thể giúp được gì?”

“Theo chúng tôi được biết thì Ruth Willis là một trong những bệnh nhân của cô đúng không?”

Alex đã lấy lại bình tĩnh vì cuộc viếng thăm bất ngờ và cùng với đó, khả năng kiểm soát tình huống của cô ta.

“Tôi xin phép hỏi lại, chuyện này vì mục đích gì?” Cô ta đáp lại, không đưa ra lời khẳng định hay phủ nhận nào.

“Bệnh nhân của cô hiện đang bị cảnh sát tạm giữ. Cô ấy bị bắt vì tội giết người. Bố mẹ cô ấy cho chúng tôi biết về cô.”

Alex tỏ vẻ ngạc nhiên và đưa tay lên che miệng. Đó là phong thái cử chỉ cô ta đã luyện tập rất nhiều lần trước gương. Cũng phải một thời gian để tìm ra cách cân bằng giữa biểu hiện thái quá như trong phim truyền hình và của một sinh viên kịch sơ đẳng, nhưng rồi với mọi biểu hiện trong danh mục kịch diễn, kỹ năng này được quan sát, được thực hành, được cải tiến và được hoàn thiện.

Một trong những bài học đầu tiên diễn ra trong tang lễ của bà cô ta. Khi đó cô ta mới 5 tuổi và đứng giữa bố mẹ trong một buổi chiều tháng mười xám xịt.

Alex sững sờ chứng kiến cảm xúc nguyên thủy của những người đi đưa tang. Người phụ nữ già nua đó bốc mùi kinh khủng và có những nốt kinh tởm, xấu xí khắp toàn thân. Alex thấy thoải mái khi cuối cùng bà ta cũng chết.

Bên cạnh huyệt mộ, cô ta chứng kiến biểu hiện của mọi người. Hai mắt nhìn xuôi xuống, sự kìm hãm cảm xúc, cắn môi và lộn ruột nhất, nước mắt.

Alex nhìn chằm chặp không chớp mắt, tập trung vào thân một bông loa kèn nằm ở đỉnh của chiếc quan tài. Chắc chắn, lúc đó hai mắt cô ta bắt đầu rơm rớm nước. Cô ta quan sát được rằng những người khóc nhiều nhất đều rung rung hai vai. Cô ta thêm biểu hiện đó và cố gắng thể hiện cả hai cùng một lúc.

Cô ta cảm nhận được bàn tay của cha bóp chặt lấy vai mình và mặc dù cô ta không thích tiếp xúc cơ thể nhưng cô ta mừng vì đã học được và sử dụng những kĩ năng mới mỗi khi có cơ hội.

Lúc này, cơ sở dữ liệu của Alex cho cô ta biết rằng phản ứng chính xác nhất trong tình huống hiện tại là sự ngạc nhiên.

Cô ta nắm lấy rìa bàn làm điểm tựa. “Không, tôi rất lấy làm tiếc. Chắc chắn anh đã nhầm.”

“Tôi e rằng không. Cô Willis đã thú nhận tội lỗi.”

Tất nhiên ả ta đã làm thế, đồ ngu dốt. “Nhưng… ai… ở đâu?”

Cô ta ghi chú lại rằng người đàn ông liếc nhìn người phụ nữ. Đáp lại là một cái gật đầu nhẹ, gần như không nhận ra. Biểu hiện của người phụ nữ, theo như Alex quan sát được, không hề thay đổi chút nào. Người đó sẽ là một tay chơi poker khó nhằn.

“Cô ấy đã đâm một người đàn ông tên là Allan Harris.”

Bryant không nói thêm lời nào, vì biết rằng cô ta sẽ ngay lập tức nhận ra cái tên đó.

Alex lắc đầu và đưa mắt nhìn xuống sàn nhà. “Tôi rất tiếc, nhưng chuyện này khá bất ngờ với tôi.”

“Tất nhiên, thưa bác sĩ. Cô cứ nghỉ một chút.”

Alex thực sự đã dành quãng một phút để sắp xếp lại suy nghĩ. Làm cách nào để biến cuộc gặp này sang hướng có lợi cho cô ta? Để bắt đầu, cô ta cần thêm thông tin. Cô ta ngước mắt khẩn cầu nhìn Trung sĩ Bryant, rõ ràng thể hiện mong muốn của mình. “Anh có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra được không?”

Bryant hơi ngần ngại nhưng không nhìn sang cấp trên trước khi gật đầu. Đúng như cô ta mong đợi, họ đến gặp cô ta để có thông tin và tìm kiếm sự hợp tác.

“Cô Willis chờ nạn nhân, hoặc ở trong hoặc ở gần con hẻm tối, và rồi đâm anh ta bằng con dao làm bếp. Vết thương đầu tiên là vết thương chí mạng.”

Có nhiều hơn một vết thương. Alex nhắm nghiền mắt trong giây lát, lựa chọn biểu hiện không tin ở cấp độ nhẹ hơn. “Ôi lạy Chúa, tôi vẫn không thể tin được.”

Mọi việc không diễn ra đúng theo kế hoạch, nhưng tất cả những gì cô ta cần để đánh giá thành công của mình là một cuộc gặp mặt trực tiếp với Ruth. Cô ta đưa tay vén tóc ra sau tai với những ngón tay hơi run run. “Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã có chút tiến triển.” Cô ta đưa mắt nhìn từ người này sang người kia. “Tôi có thể gặp cô ấy không? Hẳn bây giờ cô ấy đang tuyệt vọng lắm.”

“Không được, thưa bác sĩ,” người nữ trả lời một cách chắc nịch.

Chết tiệt, Alex nghĩ. Việc đó sẽ giúp giải quyết mọi vấn đề của cô ta. Cô ta có đủ thời gian để đánh giá Trung sĩ Bryant, nhưng với Thanh tra Stone, rõ ràng, mới chính là cấp trên. Alex dám đánh cược chiếc BMW bên ngoài rằng người Thanh tra thám tử này chính là người đã nhanh chóng tìm ra thủ phạm là bệnh nhân của cô ta.

“Liệu chúng tôi có thể hỏi cô vài câu được không?”

Alex quay trở lại tập trung chú ý tới người đàn ông. “Cứ tự nhiên hỏi bất kì câu hỏi nào anh muốn, tuy nhiên tôi sẽ chỉ trả lời những câu lương tâm tôi cho phép.”

Cô ta khiến những từ ngữ của mình mềm mỏng hơn bằng một nụ cười, chỉ dành riêng cho Bryant.

Anh lôi cuốn sổ tay ra. “Cô có thể cho chúng tôi biết cô Willis trở thành bệnh nhân của cô được bao lâu rồi không?”

“Ruth tới điều trị được khoảng ba tháng.”

Trán anh hơi nhăn lại. “Ồ, cũng khá lâu sau vụ hiếp dâm. Điều gì khiến cô ấy tìm kiếm sự trợ giúp tâm lí ở thời điểm đó?”

“Theo yêu cầu của tòa sau lần tự tử không thành. Hành động khá phổ biến đối với nạn nhân của những vụ hiếp dâm.”

“Cô ấy có sử dụng loại thuốc theo đơn nào không?”

Alex lắc đầu. Cô ta thích các đối tượng không bị tác động bởi thuốc. “Không, cô ấy được bác sĩ đa khoa kê đơn uống những loại thuốc chống suy nhược khác nhau trong nhiều năm. Việc đó, có lúc, sẽ làm tê liệt cảm xúc, nhưng chúng không bao giờ tác dụng lâu và chúng tôi đã cùng nhau giúp cô ấy ngưng phụ thuộc vào thuốc. Tôi tìm những phương pháp khác hiệu quả hơn khi điều trị cho những nạn nhân bị cưỡng bức.”

“Ví dụ như?”

“Tái cấu trúc nhận thức.”

“Và cô ấy đáp lại cách điều trị đó như thế nào?”

Alex lắc đầu. “Tôi sẽ không cung cấp thông tin cụ thể về bệnh nhân của mình. Thông tin đó là tuyệt mật, nhưng tôi có thể nói về tâm lí của nạn nhân vụ hiếp dâm với anh, anh hiểu chứ?”

Trung sĩ điều tra Bryant gật đầu chấp nhận. Người nữ thám tử hạ thấp người xuống ghế bệnh nhân và bắt tréo hai chân dài của cô ấy lại. Dáng vẻ đó hoặc là hoàn toàn thoải mái hoặc buồn chán muốn chết.

“Chắc hẳn anh đã biết chi tiết về vụ này, vì thế anh hiểu vụ tấn công đó kinh hoàng như thế nào. Nạn nhân vụ hiếp dâm có thể phải chịu đựng nhiều ảnh hưởng sau vụ việc, đầu tiên là tự trách bản thân. Nạn nhân vụ hiếp dâm có thể nghĩ rằng họ đáng bị tấn công bởi vì hành vi của họ thể hiện sự mời gọi hoặc do có điều gì đó trong tính cách của họ hấp dẫn kẻ phạm tội. Họ có thể cảm thấy rằng họ nên làm điều gì đó khác đi. Nạn nhân của vụ hiếp dâm sẽ thường tự đổ lỗi cho chính bản thân họ.

Tự trách mắng bản thân kéo theo cảm giác xấu hổ về sự vụ. Sự xấu hổ có tác động phá hủy lớn hơn tưởng tượng của mọi người. Nạn nhân bị hiếp dâm đôi lúc sẽ tự cô lập chính họ với cuộc sống của họ trước đó, với bạn bè, gia đình, nhưng nguy hiểm nhất, cảm giác xấu hổ đó nuôi dưỡng sự giận dữ và thái độ gây hấn.”

Alex dừng lại với mục đích để cả hai vị khách của cô ta có cơ hội đặt câu hỏi.

“Cảm giác xấu hổ có mối liên kết đặc biệt với sự giận dữ. Khi nạn nhân cảm thấy xấu hổ và tức giận thì họ bị thúc đẩy tìm cách trả thù.”

“Ruth có chấp nhận việc đó xảy ra không phải lỗi của cô ấy không?”

“Ruth được chuẩn bị để coi việc đó không hoàn toàn là lỗi của cô ấy.”

Alex có cảm giác thoải mái khi nói chuyện về một chủ đề mà cô ta biết rõ, nhưng cô ta cũng biết rằng sự chú ý của thám tử điều tra Stone chia đều ra khắp căn phòng; vừa đánh giá bằng cấp của cô ta, vừa nhìn lên bức ảnh trong tầm mắt của cô ấy.

“Cô có thể cho tôi biết phương pháp trị liệu có thể đưa đến kết quả như thế nào không?

“Tái cấu trúc nhận thức bao gồm bốn giai đoạn. Giai đoạn đầu tiên là xác định nhận thức có vấn đề, được gọi là ý nghĩ tự động, những ý nghĩ bất thường hoặc quan điểm tiêu cực về bản thân, về thế giới hoặc tương lai. Giai đoạn tiếp theo là xác định sự thay đổi nhận thức trong các ý nghĩ tự động. Tiếp đó là giai đoạn tranh luận duy lý về ý nghĩ tự động và cuối cùng là tạo dựng thói quen bác bỏ một cách sáng suốt những ý nghĩ tự động đó.”

“Chà, có vẻ phức tạp quá.”

Alex mỉm cười, chọn nhan sắc là vũ khí tối thượng lúc này. “Cũng không hẳn, tôi chỉ chọn những từ chuyên môn để gây ấn tượng với hai người thôi. Nói một cách dễ hiểu, đó là phương pháp huấn luyện cho não bộ để não phản ứng lại trước những ý nghĩ không tốt.”

Người phụ nữ không thể hiện biểu cảm gì nhưng trung sĩ thanh tra Bryant mặt hơi đỏ lên một chút. “Phương pháp đó có hữu dụng với cô ấy không.”

“Tôi cho rằng cô ấy đang phản ứng tích cực với phương pháp điều trị đó.”

Sự chú ý của Alex chuyển sang người nữ thám tử lúc này đang kiểm tra cái gì đó trên điện thoại. Người phụ nữ này không thể hiện thái độ lịch sự lắng nghe trong khi cô ta hào phóng chia sẻ chuyên môn của mình.

“Có bất kì điều gì trong quá trình áp dụng phương pháp điều trị đó có thể gây ra bất kì tác động nào tới Ruth khiến cô ấy làm việc đó không?”

Alex lắc đầu. “Phương pháp điều trị tập trung vào suy nghĩ của nạn nhân và cố gắng để thay đổi những khuôn mẫu tư duy đó hơn là bản thân cuộc tấn công.”

“Cô ấy có chia sẻ bất kì điều gì khiến cô có thể liên hệ tới ý định của cô ấy không?”

Alex quyết định rằng cô ta đã cung cấp đủ những thông tin miễn phí. Nếu họ muốn có thêm thông tin, họ nên ra về và nghiên cứu liên tục trong mười năm hoặc phải trả cô ta tiền để nhận được tri thức. “Tôi e rằng tôi không thể chia sẻ thêm thông tin chi tiết về những gì đã được thảo luận trong những buổi trị liệu giữa chúng tôi.”

“Nhưng việc này phục vụ cho việc điều tra vụ giết người.”

“Và các vị đã có lời thú tội đó thôi, vì thế tôi không cản trở hai vị điều tra vụ án nữa.”

Bryant mỉm cười với cô ta, chấp nhận quan điểm cô ta đưa ra.

Cô ta mỉm cười đáp lại. “Và, một điều cuối cùng. Nếu tôi liên lạc với các vị bất cứ khi nào bệnh nhân của tôi tìm thấy điều kỳ diệu trong cuộc sống, thì mọi người sẽ bắt đầu bàn tán đấy.”

Bryant hắng giọng. Đúng, lúc này cô ta đang thấy vui thích. Đàn ông dễ điều khiển hơn rất nhiều; những sinh vật giản đơn, rỗng tuếch.

Alex hạ giọng xuống thấp gần như thì thầm, như thể chỉ có hai người họ trong phòng này vậy. Cho tới lúc này, cuộc gặp mặt vẫn như thể một mối quan hệ một phía và Alex muốn được trả tiền khi cung cấp dịch vụ. “Anh có thể cho tôi biết cô bé tội nghiệp đó đang ra sao không?”

Bryant hơi lưỡng lự. “Không tốt lắm, tôi e rằng vậy. Có vẻ như nạn nhân cảm thấy có lỗi vì những gì anh ta đã làm.”

Alex cứng rắn lại để chuẩn bị cho những gì sắp được nói ra.

“Ồ, không, điều đó hẳn phải kinh khủng với cô ấy lắm.”

Bryant gật đầu đáp lại. “Cô ấy bị cảm giác tội lỗi giày vò. Có vẻ như cô ta chưa từng cân nhắc đến khả năng đó. Trong suy nghĩ của Ruth, anh ta vẫn là con quỷ đã cưỡng bức cô ấy, không phải người đàn ông ăn năn và hối lỗi vì những việc đã làm, và giờ cô ấy đã lấy đi mạng sống của hắn.”

Cảm giác phẫn nộ chảy trong từng mạch máu của Alex. Lúc này, nếu đang ở một mình, đồ đạc hẳn đã bị ném tứ tung. Con bé ngu si đó cảm thấy có lỗi vì đã giết thằng cha đáng kinh tởm đó. Nó thực sự cảm thấy ăn năn vì đã lấy đi tính mạng của con quỷ đáng chết đã cưỡng bức dã man và đánh nó tàn bạo và rồi bỏ đi mặc kệ nó sống hay chết.

Alex che giấu cơn thịnh nộ bằng một nụ cười hiền từ. Ruth đã làm cô ta quá thất vọng. Cô ta có nhiều kì vọng với đối tượng này và rốt cục ả đó hóa ra là kẻ đần độn quá đỗi. Alex ước gì ả ta đang ở ngay đây lúc này để cô ta có thể vặn cổ ả một cách sung sướng.

“Bác sĩ, chúng tôi muốn biết thêm một chút về trạng thái tinh thần của Ruth ở thời điểm cô ấy tấn công nạn nhân.”

Ra là thế, mục đích chuyến viếng thăm và sự trì hoãn đưa ra lời kết tội. Các thám tử điều tra này muốn kiểm tra thông tin để đề phòng bên bào chữa cố gắng chứng minh hung thủ bị điên. Họ không muốn kết tội giết người rồi bị lật ngược.

“Điều đó thực sự khó nói. Tôi không ở cạnh cô ấy vào đêm đó nên…”

“Nhưng liệu cô có thể đứng ra làm chứng giúp cho bên biện hộ rằng Ruth Willias không ở trạng thái tinh thần khỏe mạnh khi thực hiện vụ tấn công không?”

“Thật ngớ ngẩn nếu giả định rằng chỉ vì cô ấy tới gặp bác sĩ tâm thần nên cô ấy bị điên.”

“Đó không phải là một câu trả lời, thưa bác sĩ.”

Tất nhiên rồi, nhưng Alex đang tạo nên tình trạng căng thẳng và cho họ thấy rằng đây là một tình huống khó khăn đối với cô ta. Người nữ cảnh sát vẫn không nhìn về phía cô ta.

“Đó là dự định. Anh phải hiểu rằng tôi quen biết Ruth được một thời gian và cùng nhau tạo dựng mối quan hệ trong những lần trị liệu. Cô ấy tin tưởng tôi.”

“Nhưng chúng tôi phải hiểu cô ấy thêm một chút để có thể tiếp tục vụ này.”

Alex hiểu rằng lời nói sau đây của cô ta có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống của Ruth. Nếu ý kiến chuyên gia của cô ta cho rằng Ruth đang trải qua giai đoạn chối bỏ trách nhiệm hoặc một loại tâm thần tạm thời, thì sẽ có nhiều khả năng Cơ quan công tố Hoàng gia có thể cân nhắc khép Ruth vào tội ngộ sát để đảm bảo sức thuyết phục của lời kết án.

Bất cứ điều gì cô ta nói sau đây sẽ tạo nên sự khác biệt giữa một bên là án chung thân còn một bên là tù giam năm tới tám năm.

“Không, tôi sẽ không khỏi cắn rứt lương tâm nếu ra làm chứng rằng Ruth Willis bị tâm thần.”

Trời ạ, cô ta ghét khi bị mọi người làm cho thất vọng.

Cô ta lấy lại sự chú ý từ họ. Cả hai người. Bryant đặc biệt trở nên sôi nổi hơn.

“Bác sĩ, cô có thực sự sẵn lòng ra làm chứng cho bên công tố không?

Alex giữ im lặng trong chốc lát, biểu cảm thể hiện sự giằng xé nội tâm giữa lòng trung thành với bệnh nhân và vai trò của một công dân tốt, chính trực.

Cô ta thở một hơi dài. “Chỉ khi thực sự cần thiết.”

Đáng đời chưa, Ruth. Cách trả đũa cho một ả chết tiệt.

Bryant nhìn vội sang cấp trên trước khi chìa tay ra. “Cảm ơn đã dành thời gian, bác sĩ Thorne. Cảm ơn cô đã giúp đỡ nhiệt tình.”

Alex gật đầu trong lặng lẽ, vẫn đang đấu tranh nội tâm.

Bryant tiến thẳng về phía cửa và người Thanh tra thám tử theo sau. Cô dừng lại ở cửa và quay lại. Người nữ thám tử cất lời lần thứ hai. Giọng cô trầm, hòa nhã và tự tin.

“Còn một điều duy nhất, bác sĩ Thorne. Tôi hơi ngạc nhiên vì với tất cả bằng cấp cô có được, số năm hành nghề và thời gian chữa trị cho bệnh nhân, mà cô lại không dự đoán được chuyện đó sẽ đến.”

Alex bắt gặp ánh mắt điềm nhiên của người phụ nữ đó và nhận ra sự lạnh lẽo trong ánh nhìn truyền tới luồng cảm xúc hứng khởi dọc sống lưng của cô ta. Mắt họ chạm nhau một vài giây trước khi người thám tử nhún vai và bước ra khỏi căn phòng.

Alex nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. Mặc dù cơn giận vẫn còn rừng rực trong từng mạch máu nhưng nó được làm dịu lại bằng một âm mưu. Một điều cô ta chưa từng né tránh, chính là sự thử thách.

Khi kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu, Alex mỉm cười. Khi cánh cửa này khép lại, cánh cửa khác sẽ mở ra.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.