Chuông cửa vang lên, Kim chẳng cần hỏi xem ai bên ngoài, cô tháo sợi dây xích.
“Vợ tôi làm rất nhiều mì.” Bryant nhún vai. “Cô ấy cứ khăng khăng đòi vậy.”
Kim cười nhẹ. ‘Người Vợ’ gửi cho mọi người xung quanh những món ăn nhà làm mỗi tuần và có tính cách rộng lượng như chồng cô ấy vậy.
Kim nhớ một vài tháng trước khi Bryant cứu được một chú chó sục bò Staffordshire và bầy con của nó trong một gian phòng tại điền trang Hollytree khét tiếng. Những chú chó con được cứu thoát khỏi cuộc sống tranh đấu với nhau, còn con mẹ, thoát khỏi số phận từ liên tục mang bầu đẻ con cho tới khi trở thành con mồi cho bọn buôn chó.
Gia đình Bryant đã nuôi dưỡng đàn chó con và đem lại cho chúng tổ ấm với gia đình và những người bạn, mẹ chúng cũng được nuôi dưỡng.
“Vậy, thực sự anh muốn nói gì?” Cô hỏi, với tay lấy chiếc cốc thứ hai.
“Ồ, tôi đang nghĩ…”
Cô vỗ trán. “Bryant, tôi đã nói với anh về hoạt động nguy hiểm.”
Anh thu lại ánh nhìn. “Kim, cô vừa kể chuyện cười sao?”
Cô nhún vai.
“Tôi nghĩ cô nên từ bỏ vụ Ruth Wilis. Cô có vẻ bị ám ảnh bởi bác sĩ Thorne và vụ này chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho cô.”
“Ồ, vậy sao, thử đoán xem hôm nay tôi đã gặp ai nào?” Kim thận trọng không nói ra địa điểm. Vì một vài lí do, cuộc trò chuyện trước đó giữa cô và vị bác sĩ cứ lặp đi lặp lại liên tục trong đầu cô nhưng cô không chắc về nguyên nhân.
“Khiến tôi bất ngờ đi.”
“Bác sĩ Thorne. Cô ta hỏi Ruth thế nào rồi.”
Bryant nhún vai. “Như mong đợi của cô, tôi nghĩ vậy.”
“Hmmm…”
“Thế nào?”
“Tôi không rõ.”
“Cô không rõ cái gì?”
“Cô ta có khá nhiều điều để nói.”
“Về Ruth?”
“Không hẳn. Về bản thân cô ta nhiều hơn.”
“Về những chuyện gì?”
“Về chuyện gia đình cô ta qua đời, cô ta không thể ngủ được nhiều, cô ta có rất ít bạn bè…”
“Giờ hai cô trở thành bạn bè tốt của nhau?”
“Chỉ là có gì đó… là lạ.”
Bryant cười khẩy. “Thật buồn cười, từ phía cô.”
“Được thôi, quên nó đi.”
“Xin lỗi, tiếp tục đi, lạ như thế nào?”
Kim đang cố gắng tự mình giải quyết việc này. Có thể nếu cô coi Bryant như một cái màng hút âm thì có thể chuyện đó sẽ có ý nghĩa nào đó và sau đó cô có thể quên chuyện này đi.
“Những thứ cô ta nói đến, cách cô ta kể chúng. Những lời trần tình của cô ta nhưng lại giống như muốn tìm ra được thứ gì đó từ tôi. Anh có hiểu ý tôi không?”
“Không.”
“Tại sao cô ta lại nói cho tôi biết quá nhiều về bản thân mình?”
“Có thể cô chạm mặt cô ấy tại thời điểm cô ấy đang yếu lòng, cô ấy cảm thấy bị thu hút bởi cô.”
Kim thừa nhận điều này có thể xảy ra. Cuộc trò chuyện diễn ra ngay tại nghĩa trang.
“Ừ, nhưng tôi cảm thấy cuộc tán gẫu giúp ích cho tôi hơn là cho cô ta.”
“Cô ấy có hỏi cô câu nào không, dò hỏi về cuộc đời cô?”
“Không trực tiếp, nhưng…”
“Có thể cô ấy đang cảm thấy yếu lòng hoặc chỉ đơn giản là đang cố gắng kéo cô vào một cuộc tán gẫu?”
“Tôi cho là thế, nhưng…”
“Nghe này, Kim, con người gặp gỡ và trò chuyện. Họ nói về bản thân họ và sau đó cô nói về bản thân mình. Đó gọi là tạo dựng mối quan hệ. Thực tế, đối với loài khuyển, chuyện này dễ dàng hơn nhiều. Chúng chỉ cần ngửi nhau…”
“Đủ rồi.” Được, cô biết cô không thạo chuyện làm thân kết bạn, nhưng cô biết khi nào thì có chuyện gì đó không đúng.
“Tôi nghiêm túc mà. Cô có thể không biết nhưng đó là cách con người thông thường tìm hiểu về nhau. Họ trò chuyện. Trong một số ít trường hợp tôi từng nghe được, cuối cùng họ cũng trở thành bạn của nhau.”
Kim gạt bỏ điều này. “Có trường hợp khác.”
“Đương nhiên là có.”
“Có điều gì đó về cô ấy không… thật.”
“Như thế nào?”
Kim lục lọi trí nhớ mình để tìm một ví dụ. “Anh đã bao giờ xem chương trình Giả mạo chưa?”
“Chương trình cho phép người tham gia tham dự một khóa học cấp tốc về lĩnh vực gì đó, như phẫu thuật não chẳng hạn, họ phải cố gắng học và đánh lừa các chuyên gia vào cuối chương trình?”
Kim gật đầu. “Tương tự như vậy. Như thể Alex đang diễn kịch thông qua những xúc cảm. Chúng được biểu lộ trên gương mặt cô ta nhưng không đâu khác nữa. Cô ta thể hiện chúng cùng một lúc và quãng dừng ở giữa lại không biểu lộ chút cảm xúc nào. Thật lạ lùng.”
“Kim, tôi nói điều này với niềm kính trọng vì cô là sếp của tôi, và tôi là người gần gũi nhất như một người bạn của cô…,” Bryant dừng lại, cố tìm sự cho phép được tiếp tục.
Việc không đáp trả chính là câu trả lời của cô ấy.
“…nhưng tôi không dám chắc rằng cô có phải là người giỏi phán đoán những biểu hiện phản ứng bằng cảm xúc của người khác hay không.”
Kim không cảm thấy bị xúc phạm bởi những lời nói của anh. Sự thật không khiến cô buồn lòng và cô phải thừa nhận rằng anh nói đúng.
“Tại sao cuộc trò chuyện đó vẫn làm cô buồn bực?”
Kim suy nghĩ một chốc. “Thực sự là tôi không biết.”
“Vậy hãy cứ mặc kệ nó đi. Cô sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nên nó chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cô hết.”
Những lời tái cam đoan của Bryant không có hiệu quả. Còn một vấn đề bực mình nữa, bởi đây vẫn chưa phải lần chạm mặt cuối cùng giữa cô với Alexandra Thorne.