Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Kim chờ tới khi chỉ còn cô và Bryant trong xe trước khi hỏi Bryant câu hỏi đang lẩn quẩn trong đầu cô.

“Cậu ta lại như vậy tiếp, đúng không?”

Nếu Kim nghĩ đồng sự của cô cần cô phải hỏi cho rõ ràng thì hẳn cô cũng đã làm.

Bryant thở dài. “Cô để ý tới chiếc cà vạt đêm đó à?”

“Và đôi giày,” cô xác nhận. “Đó là không kể tới thái độ.”

Dawson đã thêm phần tự phụ khi nghĩ rằng mình có thể qua mặt được vị hôn thê, nhưng cậu ta không qua mặt được họ.

Bryant nối tiếp câu chuyện mà cô vừa nhắc tới.

“Cô nghĩ sau lần trước…”

Anh không cần nói gì thêm. Chỉ hai tháng trước, sau khi sinh hạ con gái, vị hôn thê của Dawson đã phát hiện ra cậu ta ngoại tình khi cô ấy đang mang thai. Cô ấy đuổi cậu ta ra ngoài và cuộc sống của cả đội thật mệt mỏi trong giai đoạn cậu ta cố gắng níu kéo cô ấy trở lại. Nhưng, cuối cùng, cậu ta cũng làm được.

Bryant nhún vai. “Tôi không biết. Gã đó chẳng biết gã sở hữu những thứ tốt đẹp khi vẫn còn có chúng.”

Và rồi mất đi và có trở lại, Kim nghĩ, nhưng không nói gì. Chuyện cá nhân của Dawson là việc riêng của cậu ta nhưng thái độ của cậu ta khi làm việc thì không.

Nhà của Ruth nằm trong dãy nhà cách vị trí xảy xa vụ cưỡng hiếp hai con phố và không có gì đặc biệt. Nó nằm trong dãy nhà gồm mười hai căn, hoàn toàn giống nhau trong con phố hẹp. Không có vườn trước nhà và một tấm bảng ở căn giữa cho biết khu nhà được xây từ năm 1910.

“Sếp, nghiêm túc mà nói, đây có phải ý hay không?”

Kim hiểu vì sao anh do dự. Đây không phải cách điều tra thông thường nhưng trực giác của cô đang xoáy tít như thể máy giặt đang vắt quần áo vậy. Cô đã từng có cảm giác này và nó sẽ chỉ biến mất khi trực giác của cô được thỏa mãn.

“Vì Chúa, tôi sẽ không vào đó và bắt cô ấy đâu. Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô ấy thôi.”

Anh vẫn không thấy nguôi đi. Họ chờ đợi trong im lặng sau tiếng gõ cửa; cuối cùng một cô gái nhỏ xinh mặc bộ đồ tập màu xanh hải quân ra mở cửa. Toàn thân cô ấy toát lên cảm giác tội lỗi và Kim nhận ra ngay. Đó là Ruth, nạn nhân vụ hiếp dâm, và khi mắt họ gặp nhau, Kim cũng biết rằng cô đang đối diện với Ruth, kẻ giết người.

“Xin giới thiệu Thanh tra thám tử Stone, Trung sĩ điều tra Bryant. Chúng tôi có thể vào nhà chứ?”

Cô gái ngập ngừng trong giây lát và rồi đứng tránh sang một bên. Kim nhận thấy cô ấy không yêu cầu xem giấy tờ hay giải thích.

Kim đi theo Ruth Willis vào phòng khách phía trước. Trên các bức tường treo ảnh thời thơ ấu của Ruth; có những bức ảnh tạo dáng chuyên nghiệp với nền là bầu trời xanh trong và những bức ảnh gia đình đẹp được phóng to và đóng khung. Trong ảnh không có thêm đứa trẻ nào khác.

Chương trình tin tức Sky News đang chiếu trên tivi. Kim đã ra hiệu cho Bryant rằng lần này cô muốn giữ vai trò chính. Đáp lại, Bryant ra dấu ám chỉ nói ‘hãy nhẹ nhàng với cô bé’. Cô không có ý định làm gì khác hơn thế. Không như Bryant, cô biết rằng cuộc tìm kiếm của họ đã kết thúc.

“Ngài cảnh sát, chuyện này là sao?” Ruth hỏi, với tay lấy điều khiển và đổi kênh.

Kim chờ để nhìn vào mắt cô ấy. “Chúng tôi đến để thông báo với cô rằng một người đàn ông bị giết hai đêm trước, không cách xa đây lắm, trên đường Thorns.”

Ruth cố gắng giữ ánh mắt bình thản nhưng thất bại. Mắt cô nhìn qua lại giữa hai người cảnh sát nhưng không dừng lại nhìn ai. “Tôi có nghe tin thời sự.”

“Người đó được xác nhận là Allan Harris.”

“Ồ, ra thế.”

Kim nhận thấy rằng cô gái cố gắng giữ thái độ bình tĩnh nhất, không biết chắc như thế nào là phản ứng phù hợp. Những phản ứng ấy dần tích tụ thành cơn giận dữ trong lòng Kim.

“Người đàn ông đó bị đâm bốn lần. Vết thương chí mạng đâm…”

“Được rồi, tôi đã mường tượng ra, nhưng chuyện đó liên quan gì tới tôi?”

Nỗ lực tỏ ra bình tĩnh khiến cho giọng người phụ nữ run rẩy hơn.

“Đó là lí do vì sao chúng tôi đến đây để tìm hiểu, cô Ruth Willis ạ.”

Kim cẩn trọng để giữ câu nói thật dễ chịu. Một cách từ từ chầm chậm tóm lấy cô gái ranh mãnh.

Kim ngồi xuống, rồi Ruth cũng ngồi xuống. Hai tay cô gái đặt trên đùi, nắm lấy nhau.

“Chúng tôi biết những gì hắn đã làm với cô, Ruth. Hắn cưỡng bức cô và đã đánh cô suýt chết. Tôi không giả vờ tôi hiểu việc đó ảnh hưởng tới cô thế nào. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng được nỗi kinh hoàng, nỗi sợ hãi, sự phẫn nộ cô trải qua.”

Ruth không nói gì nhưng sắc mặt bắt đầu bợt bạt. Cô gái này đang dồn toàn bộ sức lực để che giấu cảm xúc thật nhưng cơ thể cô không tuân theo.

“Cô biết hắn được ra tù từ khi nào?”

“Một vài tháng trước.”

“Làm sao cô biết?”

Ruth nhún vai. “Tôi không nhớ.”

“Cô sống cách nhà hắn chỉ vài ki-lô-mét. Cô có nhìn thấy hắn không?”

“Thực lòng tôi không nhớ.”

“Cô cảm thấy như thế nào về việc hắn được ra tù?”

Kim quan sát bàn tay phải của Ruth đang xoa vết sẹo bên cổ tay trái; dấu tích mãi mãi nhắc cô nhớ tới vụ tự tử hụt.

Ruth nhìn ra phía cửa sổ. “Tôi thực sự không nghĩ nhiều về chuyện đó. Có vẻ như với chuyện đó tôi không thể làm gì hơn.”

Kim tiến thêm một bước. “Cô có nghĩ rằng đó là một sự trừng phạt công bằng không?”

Đôi mắt Ruth như bừng sáng cùng cảm xúc và Kim có thể nhận thấy cô gái này có nhiều điều muốn nói về chủ đề này nhưng lại không thể.

“Cô cảm thấy sao khi biết rằng cuối cùng hắn cũng nhận được kết cục xứng đáng với những gì hắn đã làm?”

Cằm của Ruth như nghiến chặt lại để không thốt nên lời. Kim có thể cảm nhận thái độ không thoải mái của Bryant nhưng đó không phải những câu hỏi giản đơn. Cô đã nghĩ ra phải hỏi chúng khi còn ngồi trong xe và các câu trả lời nên mang tính cảm xúc.

Dưới góc nhìn của người vô tội, phản ứng với những câu hỏi dò la thế này sẽ rất trực diện và bộc phát. Tên khốn đó nên bị nhốt tù cả đời, hoặc Tôi mừng là hắn đã chết cứng. Lẽ ra mắt của Ruth phải rực lửa và hào hứng, thay vì sự chấp nhận lặng im và từ chối trao đổi bởi vì cô gái không thể tìm được cách phản ứng phù hợp.

“Tôi không chắc chuyện này có liên quan tới vụ giết người như thế nào.”

Giọng của cô gái bắt đầu lạc đi và sự căng thẳng thể hiện trên hai bàn tay đầy mồ hôi.

“Tôi rất tiếc, cô Willis, nhưng tôi phải hỏi xem tối thứ sáu vừa rồi giữa khoảng 9 giờ tối đến nửa đêm cô đã ở đâu.”

“Tôi ở nhà, xem tivi.”

Kim nhận thấy giọng nói của cô gái tăng lên. Những từ đó đã được luyện tập nhiều lần trong đầu cô ấy.

“Có ai có thể xác nhận cô không đi đâu ra khỏi nhà không?”

“Tôi… tới cửa hàng bách hóa gần đây khoảng tầm chín giờ rưỡi.”

Vì thế, Kim nhận ra rằng, có lẽ một hàng xóm nào đó đã nhìn thấy cô ấy ra khỏi nhà hoặc trở về nhà vì thế cô ấy phải nghĩ ra việc tới cửa hàng nào đó.

Kim gật đầu. “Nếu chúng tôi nói chuyện với chủ cửa hàng, anh ta sẽ xác nhận đã phục vụ cô lúc nào đó quãng chín giờ rưỡi chứ?”

Trông Ruth có vẻ lo lắng. “Ôi… tôi không biết. Cửa hàng lúc đó đông khách. Anh ta có thể không nhớ.”

Kim mỉm cười trấn an. “Ồ, tôi dám chắc anh ta sẽ nhớ ra thôi. Đó là cửa hàng bách hóa của khu này mà. Hẳn cô phải đến đó nhiều lần rồi trong những năm qua. Dù sao, cô cũng sống ở đây từ nhỏ.”

“Vâng, đúng, nhưng người chủ hôm đó không làm việc và tôi không biết những người khác lắm.”

Kim tiếp tục hỏi xoay quanh bức bình phong Ruth dựng lên để bảo vệ cô ấy.

“Ừ, thôi được. Phiền cô mô tả người bán hàng đó để chúng tôi có thể nói chuyện với đúng người.”

Kim quan sát cuộc chiến nội tâm trong lòng cô gái dần hiển hiện ra bên ngoài. Bằng chứng ngoại phạm cô nàng bịa ra không thể chứng thực và bất kì sự thay đổi nào lúc này cũng sẽ trở nên vô cùng đáng nghi. Người vô tội không cần tự nghĩ ra bằng chứng ngoại phạm.

Kim đứng lên và Ruth nhìn lên theo cô. Da mặt trở nên xám xịt, đôi mắt sợ sệt, cơ thể co rúm như một chiếc lều bị gió quật đổ rạp xuống.

Kim nói một cách dịu dàng. “Chúng tôi đã tìm được hung khí, Ruth ạ. Nó vẫn ở đúng nơi cô vứt.”

Ruth vò đầu bứt tai. Tiếng nức nở làm toàn thân cô ấy rung lên. Kim xoay người sang Bryant và ánh mắt họ giao nhau. Cả hai người đều không cảm nhận được cảm giác thắng lợi hay thoải mái.

Kim ngồi xuống sofa bên cạnh Ruth. “Ruth, những gì Allan Harris làm với cô thật kinh khủng nhưng tôi nghĩ rằng cô nên biết rằng anh ta cũng rất hối lỗi. Chúng ta đều hi vọng rằng nhà tù sẽ giúp những người phạm tội phục hồi nhân tính nhưng chúng ta thường không tin điều đó. Tuy nhiên, trường hợp này nhà tù đã làm được điều đó. Allan Harris đã hoàn toàn hối lỗi vì những gì anh ta đã làm.”

Bryant bước lên trước. “Ruth Willis, tôi bắt cô…”

“Tôi không sợ,” Ruth nói rất nhỏ khi Kim nhổm người đứng lên. Cô lại ngồi xuống ngay.

“Cô Willis, tôi phải cảnh báo cô …”

“Tôi lo lắng nhưng tôi không sợ,” cô gái nhắc lại.

“Cô Willis, bất cứ điều gì cô nói sẽ là…,” Bryant bắt đầu nói.

“Bỏ qua đi,” Kim nói, lắc đầu. “Chuyện này dành cho cô ấy, không phải cho chúng ta.”

“Tôi quan sát hắn ra khỏi công viên. Tôi đứng ở ngã tư đường. Tôi thấy mình mạnh mẽ, chính trực. Tôi đứng ở lối ra của cửa hàng, trong bóng tối. Hắn cúi xuống để cột lại dây giày. Con chó nhìn thẳng về phía tôi. Nó không sủa.”

Cô ấy ngẩng đầu lên, mặt đẫm nước mắt. “Tại sao nó không sủa?”

Kim lắc đầu.

“Tôi định đâm con dao vào lưng hắn lúc đó nhưng vẫn chưa phải lúc. Tôi muốn lấy lại ánh sáng của đời mình.”

Kim nhìn Bryant lúc này đang nhún vai.

“Tôi tự tin và kiểm soát tình hình. Tôi đi theo hắn và hỏi giờ.”

“Ruth, chúng tôi cần…”

“Tôi đâm thẳng con dao vào bụng hắn. Da thịt hắn chạm da thịt tôi, nhưng lần này do tôi kiểm soát. Hai chân hắn loạng choạng khi tay phải của hắn giữ lấy vết thương. Máu chảy tràn qua các kẽ tay. Hắn nhìn xuống và rồi nhìn lên tôi. Và tôi chờ đợi.”

“Chờ đợi?” Kim hỏi.

“Tôi rút con dao và đâm một lần nữa. Và tôi chờ.”

Kim muốn hỏi cô chờ đợi điều gì nhưng không dám làm hỏng khoảnh khắc này.

“Và một lần nữa, lại một lần nữa. Tôi nghe tiếng đầu hắn va xuống nền đường. Hai mắt bắt đầu nhắm lại vì thế tôi đá hắn, nhưng hắn không trả nó lại cho tôi.”

“Trả lại cô cái gì cơ, Ruth?” Kim hỏi một cách nhẹ nhàng.

“Tôi muốn làm lại chuyện đó. Có điều gì không đúng. Hắn vẫn còn giữ nó. Tôi hét vào mặt hắn đòi hắn trả nó lại cho tôi nhưng hắn không cử động nữa.”

“Hắn đã lấy mất cái gì của cô, Ruth?”

Ruth nhìn cô ngạc nhiên như thể điều đó quá hiển nhiên. “Ánh sáng của tôi. Tôi không lấy lại được ánh sáng của đời mình.”

Ngay lập tức thân người cô gái cuộn lại và tiếng nức nở thoát ra từ cổ họng.

Một lần nữa Kim nhìn lên Bryant, anh nhún vai trả lời. Cô ngồi lặng im một phút trước khi gật đầu với người đồng sự.

Anh bước lên tiến về phía cô gái vừa mới thú nhận tội giết người. “Ruth Willis, cô bị bắt vì giết Allan Harris. Cô không phải nói bất cứ điều gì nhưng bất cứ điều gì cô nói sẽ…”

Kim rời ngôi nhà trước khi Bryant kịp kết câu. Cô không cảm thấy chiến thắng hay vinh quang, chỉ hài lòng vì cô bắt được thủ phạm và công việc của cô đã hoàn tất.

Một nạn nhân cộng với một thủ phạm nghĩa là vụ án đã kết thúc.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.