Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

Gương mặt người đàn ông ra mở cửa khá là lúng túng.

“Thanh tra thám tử?”

Kim đã nghĩ đến việc gọi cho Woody để cảnh báo ông về nỗi sợ của cô nhưng cô vẫn chưa có bằng chứng nào để đưa ra. Cô hi vọng mình có thể tìm được gì đó ở đây.

“Anh nhớ tôi ư?” Cô hỏi.

“Đương nhiên. Đó là một buổi tối đáng nhớ cho tất cả chúng ta. Có vấn đề gì không?”

Với những người sống kín đáo, Kim tin rằng cảnh sát đến gõ cửa nhà là một sự đe dọa.

Cô lắc đầu, “Tôi có thể vào được không?”

“Tất nhiên.”

Anh giữ cửa cho cô và cô bước vào. Mùi hương gỗ thông sạch sẽ tỏa ra từ làn da của anh.

“Vào phòng bếp đi.”

Cô đi theo anh và ngồi xuống. Anh đặt mình xuống phía bên kia của chiếc ghế gỗ cũ. Một chàng trai cao ráo xuất hiện ở cửa ra vào. Cậu ta mặc quần jean sáng màu và chiếc áo chui đầu có tên của một trường đại học. Mắt cậu ta nhìn lên phía bên trái và cậu ta gõ hai đầu ngón tay trỏ vào nhau.

“Dougie, đây là… xin lỗi, tôi không biết…”

“Thanh tra thám tử Stone.”

“Dougie, cô ấy là một nhân viên cảnh sát đến đây để… thực ra tôi cũng không rõ tại sao cô ấy ở đây, nhưng không có vấn đề gì chứ hả?”

Cậu ta gật đầu và bước ra chỗ khác.

“Dougie thường không thấy thoải mái với người lạ.”

Kim thấy phân vân. “Đây là kí túc xá cho những người từng phạm tội tập thích nghi với cuộc sống bình thường phải không?”

“Nghiên cứu tốt đấy, Thanh tra thám tử ạ.”

“Dougie đã làm điều gì?”

“Hmm… Dougie không phải là người cư trú chính thức. Thực ra cậu ấy không cần tập thích nghi.”

Kim cau mày. Điều đó có vẻ không hay.

“Tôi xin lỗi, điều đó nghe có vẻ tệ hơn ý tôi muốn nói. Ý tôi là Dougie sẽ ở với chúng tôi đến chừng nào cậu ấy muốn. Cậu ấy không nằm trong sách của chúng tôi, vì cậu ấy không phù hợp với tiêu chuẩn ở Hardwick House. Nhưng chắc cô cũng để ý thấy cậu ấy mắc chứng tự kỉ khá nặng và có mặt ở đây như một khoản chi linh tinh trong tài khoản của chúng tôi.”

“Tiêu chuẩn để được ở đây là gì?” Kim hỏi. Cô sẽ đề cập đến bài đăng trong một lúc nữa. Trước tiên, cô muốn hiểu cái gì đã thu hút Alex đến chỗ đặc biệt này.

“Kháng án lần một và có sự hối hận chân thành sau tội ác. Này, cô có ngại không nếu chúng ta ra ngoài đi bộ? Tôi phải tiếp tục làm vài việc.”

Kim bước theo ra cửa sau. Chiếc Jawa phân khối lớn 500 bị hỏng nằm dưới sân.

“Anh lái xe phân khối lớn à?”

Mặt anh đanh lại. “Đã từng, nhưng nhiều va chạm làm ảnh hưởng đến đầu gối của tôi.”

Một mớ hỗn độn cảm xúc bộc phát từ anh: buồn, hối hận, khát khao. Thể thao rõ ràng đã từng rất quan trọng đối với anh. Anh ngồi lên tấm vải nhựa phủ xuống đất và bảo vệ chiếc xe khỏi cỏ ướt. Kim ngồi trên một chiếc ghế không tựa màu trắng.

“Xe đẹp đấy,” cô khen.

Anh cười theo kiểu ‘Cô thì biết cái gì’.

“Vậy, chính xác nơi này thể hiện điều gì?” Cô hỏi.

“Chủ yếu là để hòa nhập trở lại. Tôi đố cô kể tên cho tôi một thứ mà không hề thay đổi trong vòng mười năm vừa rồi.”

Kim nghĩ một lúc. “Thịt bò muối.”

David quay ra với sự thích thú trên mặt. “Cái gì cơ?”

“À, với những phát triển tiên tiến của công nghệ, tại sao vẫn còn tồn tại chiếc chìa khóa cũ gỉ ấn vào đáy của một chiếc hộp với phần nắp tự động bật ra khi xoay khóa?”

David cười phá lên.

“Thật đấy, tại sao không có ai nhắc đến những vấn đề đó nhỉ?”

David ngồi xuống, mặt anh thư giãn. “Cô biết đó, tôi hiểu ý của cô.” Anh dừng lại và bắt gặp cái nhìn của cô. Kim nhìn thấy sự hấp dẫn trong mắt anh và chỉ muốn nhìn đi chỗ khác, nhưng cô vẫn đứng yên.

“Vậy còn chuyện của cô, Thanh tra thám tử? Sao cô lại trở thành một nhân viên cảnh sát?”

Cô sẽ không nói ra. Dù cô có thoải mái đến thế nào chăng nữa.

“Tôi muốn dẹp hết những kẻ xấu.”

“Được thôi, đó là phần kết thúc của cuộc đối thoại đó. Nào bây giờ cô sẽ nói với tôi tại sao cô ở đây chứ?”

Kim nhìn xung quanh để xem Dougie đi ra rồi lại đi vào phía cửa sau. David phớt lờ điều đó.

“Gần đây anh có gặp Barry không?”

David tái mặt. “Có. Anh ấy vẫn đang trong trạng thái sống thực vật.”

“Anh có biết rằng anh ta từng có ý định đi gặp vợ cũ của mình hay không?”

David lắc đầu. “Không, và nếu tôi biết tôi đã không ủng hộ việc đó ngay rồi. Tôi chỉ không hiểu những thay đổi đột ngột trong anh ta. Anh ta có vẻ hướng đến tương lai và tạo cuộc sống mới cho mình.”

Nghe có vẻ không giống một người đàn ông sẵn sàng giết cả gia đình mình, Kim nghĩ trong đầu.

“Tôi phải nói điều này, bác sĩ Thorne cũng đã thành công một cách ngoạn mục trong việc khiến anh ta nói chuyện cho tới chừng nào cô ta thích, anh nghĩ thế không?”

David gật đầu và nhìn xuống. Anh vẫn chưa hề chạm đến chiếc xe, chỉ toàn nhìn vào nó.

“Anh chắc phải sung sướng lắm khi có những nhà điều trị tâm lí đáng nể trong đội ngũ nhân viên của mình?”

“Alex đến với chúng tôi khoảng mười tám tháng về trước, sau cái chết của chồng cô ấy và hai đứa con trai. Họ bị giết bởi một gã tài xế say rượu, một kẻ phạm tội lần đầu nhận án tù năm năm vì cướp đi ba mạng người. Cô ấy biết toàn bộ lí thuyết về việc giúp đỡ những người phạm tội lần đầu và cô ấy nói rằng đó sẽ là một cách làm họ thanh thản nếu cô ấy có thể giúp đỡ họ như giúp người đàn ông đã từng giết cả gia đình cô ấy.”

Rõ ràng lời nói dối này là một trong những lời quen thuộc của cô ta. “Và anh cảm thấy vui vì điều đó? Anh đã bao giờ nghe người ta nói rằng đừng vội mừng khi nhận được quà chưa?”

Kim cũng không chắc đó có phải câu trả lời trực tiếp hay không.

Dougie thơ thẩn đi ra và đi vào nhà bếp hai lần.

“Cậu ấy nghe thấy tên Alex. Cậu ấy có năng lực thính giác khá tốt. Cậu ấy thần tượng Alex. Khi cô ấy ở đây, Dougie liền đi theo ngay lập tức.”

Việc Alex vẫn chưa thể tìm ra cách để khai thác điều đó vẫn là một bí ẩn với Kim.

“Rõ ràng anh dành một sự tôn trọng đáng kể cho cô ta.”

“Cô ấy là một chuyên gia tâm lí thành đạt và có tiếng tăm.”

Vẫn không có sự đồng tình thực sự nào, chỉ là những quan điểm về thực tế. Cuộc nói chuyện này đã được chuyển thành một điệu nhảy mà Kim không rõ ai là người dẫn dắt nữa.

“Hmm… tôi nghĩ điều đặc biệt về cô ấy, đó là cô ấy sẵn sàng cống hiến thời gian của mình mà không cần thù lao đúng không?”

“Tôi nghĩ bất cứ ai cũng có thể cống hiến thời gian của họ để…”

“Chúa ơi, hãy cho tôi một câu trả lời thẳng thắn được không?”

Kim quyết định cô sẽ dẫn dắt điệu nhảy này.

“Câu trả lời của anh cho câu hỏi của tôi được khéo sắp xếp để không thể hiện rõ một quan điểm rằng anh cần một bác sĩ để dọn dẹp cho anh.”

“Tôi không hề biết đây là một cuộc thẩm vấn.”

“Đây là một cuộc nói chuyện, David.”

“Tôi có cần một luật sư không nhỉ?”

Mắt anh màu xanh nhạt và ánh nhìn sâu sắc.

“Chỉ dành cho những người phạm tội để đối phó với sự thẳng thắn thôi.”

Anh cười mỉm. “Chính xác cô muốn biết những gì?”

“Tại sao anh phải nghi ngờ về khả năng và tay nghề của bác sĩ Alexandra Thorne.”

“Ai nói tôi như vậy?”

“Một bài đăng vô danh trong phòng chat Ngài DaiHard137.”

David ngồi xuống ghế. “Cái đó lâu rồi.”

“Không nhận được phản hồi như anh mong muốn đúng không?”

“Tôi không mong đợi bất kì một phản hồi cụ thể nào. Nó chỉ đơn thuần là một câu hỏi.”

“Nhưng tại sao?”

“Tại sao nó quan trọng với cô thế?”

Người đàn ông này thật khiến người khác phát bực. Có thứ gì đó ở đây và Kim cần tìm ra đó là gì.

“Liệu anh có bất ngờ không khi biết rằng gia đình của cô ta không hề chết trong tai nạn bởi vì họ chưa từng tồn tại?”

David cau mày. “Sao cô biết điều đó. Tại sao cô ấy phải bịa chuyện như vậy?”

“Tôi biết vì tôi đã đối chất với cô ta về điều đó và cô ta thừa nhận rằng chưa từng kết hôn. Tại sao thì là một câu hỏi hoàn toàn khác, nhưng có chứng cứ cho rằng cô ta đang thao túng bệnh nhân của cô ta, khiến họ làm những việc họ không thường làm.”

Dougie bước vào khu vườn và nhìn chằm chằm vào cô vài giây trước khi quay đi.

“Cô cần nhỏ giọng xuống. Cậu ấy bắt đầu thấy kích động rồi đó.”

Kim gật đầu hiểu vấn đề và hạ giọng xuống. “Tôi không có chứng cứ trực tiếp để chứng minh những điều tôi đang nói với anh, nhưng tôi nghĩ anh cảm thấy rằng có gì đó cũng khá là không ổn. Tôi nói có đúng không?”

David trầm ngâm. “Tôi không nghĩ rằng mình có thể đưa ra thông tin gì hữu ích. Tôi đang đấu tranh để tin vào những gì cô đang nói và sau đó tôi không bao giờ có thể hoàn toàn thoải mái với cô ấy được nữa. Ở Alex có điều gì đó rất lãnh đạm; cô ấy quan tâm đến cảm xúc nhưng có vẻ không hoàn toàn hiểu rõ chúng. Nhưng nếu cô đã thấy câu hỏi của tôi ở trong diễn đàn, thì hẳn cô cũng thấy phản ứng từ những người được cô ấy đã điều trị.”

Kim gật đầu, cảm thấy bình thản. Ở đây chẳng có gì cả. Chỉ đơn giản là David cảm thấy rõ ràng vị bác sĩ này có gì đó không ổn nhưng anh không có bằng chứng xác thực về việc cô ta cố lôi kéo những người bị tổn thương tâm lí.

“Nếu điều cô nói là đúng, cô nghĩ cô ấy có khả năng đến mức nào?”

“Từ những gì tôi tìm hiểu được, cô ta có khả năng về bất kì điều gì cô ta để tâm đến. Vấn đề duy nhất của tôi là tôi không có cách nào để ngăn cô ta lại.”

Sự thất vọng ập đến cô. Cô sẽ không bao giờ có thể chứng minh được sự liên quan của người đàn bà này với cái chết của Allan Harris, chứ chưa nói đến việc vạch trần tội ác của bất kì tên tội phạm nào cô ta đều có thể là đồng phạm.

Đã đến lúc cô phải rời đi, nhưng cô còn một câu hỏi nữa. “David, tôi không thể không thắc mắc tại sao anh lại ngồi cạnh chiếc xe đó nãy giờ trong mười lăm phút đồng hồ và cũng không hề chạm vào cái gì. Tôi có thể giúp gì anh không?”

Anh ta lắc đầu một cách tùy tiện. “Umm… tôi không cố ý nhưng đặc thù máy móc của một chiếc xe đua hơi nằm ngoài…”

“Ồ, đó có phải vì chúng chỉ có một bánh răng và không có phanh không?”

Cái giọng của anh chọc tức cô. Không có gì đặc biệt, cô chỉ có ý giúp anh. Bây giờ cô đã gây sự chú ý của anh.

“Hay là do việc sử dụng methanol làm nhiên liệu làm tăng tỉ số nén tới động cơ, sản sinh ra nhiều năng lượng hơn là các loại nhiên liệu khác, khiến tốc độ cao hơn khi vào cua? Hoặc…”

“Hay là cô cưới tôi đi?” David đề nghị.

“Bây giờ anh có muốn nói cho tôi biết vấn đề là gì không?”

“Chỉ là chiếc xe không khởi động được. Mấy tháng trước tôi vẫn nổ máy bình thường, nhưng dạo này nó không lên nữa.”

Kim suy nghĩ trong giây lát. “Có thể do bộ phận khởi động không phù hợp. Trước khi đổ tiền vào các bộ phận mới, phải thử chạy một đoạn đường để xem xét từ bộ phận khởi động cho tới khung xe chứ.”

“Cô không biết bây giờ tôi đang kích động như thế nào đâu.”

Kim cười lớn nhưng bị cản lại bởi sự xuất hiện của Dougie đứng ngay cạnh cô. Rất nhẹ nhàng, cậu ta với tay xuống và chạm vào tay của Kim.

“Dougie…,” David cảnh báo, gặp phải ánh mắt đầy nghi hoặc của Kim.

“Cậu ấy không bao giờ chạm vào ai cả.”

Cậu ta và tôi đều thế, Kim nghĩ.

“Không sao,” cô nói. Da của cậu ta khá mát và mềm. Cậu ta trườn bàn tay to lớn của mình vào trong bàn tay nhỏ của Kim và vẫn không nhìn về phía cô.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má cậu ta. Kim nhìn về phía David để xin một sự chỉ dẫn. Anh nhún vai, rõ ràng là không chắc chắn về sự thay đổi hành vi này.

Dougie nắm chặt tay của Kim và kéo cô đi. Kim không cảm thấy có gì ác ý hay nguy hiểm ở đây, chỉ là một sự buồn man mác.

Cô nói thầm. “Cậu muốn tôi đi với cậu sao Dougie?”

Cậu ta gật đầu trong khi vẫn nhìn lên trên và sang bên trái.

Kim thỏa hiệp và để cậu ta dẫn cô xuyên qua căn bếp và sảnh chính. Cái nắm tay của cậu ta rất chặt nhưng không hề nguy hiểm.

David cảm thấy khó chịu nhưng vẫn đi theo họ.

“Dougie, cậu làm gì vậy?” David hỏi, khi ba người họ theo cầu thang đi lên tầng 1.

Cậu ta không trả lời nhưng tiếp tục chú tâm đi về phía trước.

Cậu ta xoay nắm cửa phòng mình và đẩy cánh cửa mở ra.

“Dougie, cậu biết là phụ nữ không được vào phòng mà.”

Dougie buông tay cô ra để cô bước vào trong. Căn phòng giống như của một đứa trẻ 12 tuổi vậy. Những bức tranh hình xe đua được dán thẳng hàng xung quanh căn phòng. Giường của cậu ta là loại giường đơn, với một tấm chăn hình xe đua. Một cái giá đầy những đĩa DVD ghi chương trình Top Gear*. Một khung ảnh của một người đang ngồi được đặt trên chiếc tủ đầu giường. Kim quay sang David, anh nhún vai.

“Cậu ấy mê Jeremy Clackson, tôi có thể nói gì đây?”

Chiếc giá nằm dưới chồng DVD chứa một bộ sưu tập những cuốn sổ bài tập. Một vài cuốn sổ rẻ tiền có thể được tìm thấy ở những cửa hàng văn phòng phẩm, những cuốn còn lại được đóng gáy đục lỗ với những hình ảnh màu sắc ở trang bìa.

“Cậu ấy thích viết lách. Những cuốn rẻ tiền kia là tôi tặng cậu ấy và các cuốn khác cũng đều là quà tặng cả đó. Cậu ấy không dùng chúng đâu, cậu ấy chỉ thích có chúng thôi.

Dougie giậm chân hai lần khi David nói những từ đó, hẳn là sự không hài lòng. Kim thấy một chiếc bút chì cắm đằng sau khung ảnh.

“Anh có chắc là cậu ấy không dùng những cuốn sổ không?”

David nhìn với một sự khó hiểu như Kim. Kim quay sang hai người đàn ông đứng cạnh cô. “Dougie, cậu muốn cho tôi xem thứ gì đó đúng không?”

Dougie đếm chồng sổ bài tập và lấy ra ba cuốn từ bên trái. Cậu ta không nhìn vào các trang giấy nhưng đếm đến trang thứ bảy và mở ra, sau đó đưa cho Kim.

Chữ viết trong đó rất nhỏ. Cô mở to đôi mắt với thị lực 20/20 nhưng phải nhìn lác mắt cũng chỉ đọc được vài từ. Nó được viết hoa với một cái tên và sau đó là những dấu ngoặc kép.

Cô nhìn cuốn sổ và quay lại Dougie. Kim cảm thấy nổi da gà.

“Dougie, cậu có nhớ chính xác các hình ảnh trong kí ức không?”

Dougie không có sự phản hồi.

David cũng như cô đều bối rối. “Cái quái…”

Cô nhìn thêm một lần nữa.

“David, anh nghĩ Dougie bị bệnh tương tư. Anh nghĩ cậu ấy đi khắp nơi theo Alex bởi vì cậu ấy thích cô ta, nhưng cậu ấy đã ghi lại từng từ một.” Kim vỗ nhẹ vào đầu. “Trong này.”

Cô giở cuốn sổ ra. Những trang giấy được viết kín.

Cô nhìn lại cậu ta, há hốc mồm. “Điều này thật không thể tin nổi, một chàng trai thiên tài nhận ra bản chất của cô ta trước cả những người khác.” Kim bước về phía trước và chạm vào má cậu ta, một cách nhẹ nhàng. Cậu ta không đẩy cô ra. Một cảm giác thanh thản và biết ơn ngập tràn cơ thể cô. “Cảm ơn cậu vì đã cho tôi xem những gì cậu đã làm.”

Kim đọc một đoạn trong cuốn sổ, cảm thấy dâng lên sự giận dữ.

BỞI VÌ EM KHIẾN TÔI MẤT THỜI GIAN. EM BỊ TỔN THƯƠNG QUÁ LỚN NÊN EM SẼ CHẲNG THỂ CÓ MỘT CUỘC SỐNG BÌNH THƯỜNG. KHÔNG CÒN HI VỌNG GÌ CHO EM NỮA. NHỮNG CƠN ÁC MỘNG SẼ KHÔNG BAO GIỜ BIẾN MẤT VÀ MỌI NAM GIỚI TRUNG NIÊN HÓI ĐẦU ĐỀU SẼ TRỞ THÀNH ÔNG CHÚ CỦA EM. EM SẼ KHÔNG BAO GIỜ THÔI BỊ ÔNG TA ÁM ẢNH HAY THOÁT KHỎI NHỮNG HÀNH VI ÔNG TA ĐÃ LÀM VỚI EM. SẼ KHÔNG CÓ AI YÊU THƯƠNG EM VÌ EM ĐÃ BỊ Ô UẾ VÀ NỖI GIÀY VÒ NÀY SẼ SONG HÀNH CÙNG EM MÃI MÃI.

Cô rời mắt khỏi trang giấy. “David, Shane là nhân vật quái quỷ nào vậy nhỉ?”

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.