Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Alex nhận ra Barry đang ngồi một mình ở góc xa nhất và đang đọc một cuốn tạp chí.

Cô ta đứng trước mặt gã, đưa đĩa bánh ra mời và khuôn mặt chào mời của cô ta hoạt động. “Bánh kẹp táo?”

“Đó là một lời mời hay một lời yêu cầu?”

“Tùy anh.” Alex ngồi xuống chiếc ghế cạnh gã. “Anh sao rồi?”

Gã nhún vai và lại dán mắt vào cuốn tạp chí. Đầu gã mới được cạo và cơ thể rắn chắc và vạm vỡ hơn cô nhớ. Trước khi vào tù, Barry là một tay đấm bốc bán chuyên nghiệp; một thực tế đã không ủng hộ gã khi gã bị đưa ra xét xử.

Alex duỗi thẳng hai chân ra phía trước rồi bắt tréo ở mắt cá nhân. Cô ta lặng lẽ cười một cách khoan dung khi mấy bé gái nghịch ngợm khó chịu chạy tới chiếc bàn, lấy đi một miếng bánh và lại chạy biến đi. Nếu cô ta chỉ có một mình, hẳn cô ta sẽ nhấc chân lên và cho chúng một đạp ngã lăn quay xuống sàn, nhưng Alex đã kiềm chế được.

“Trông chúng thật dễ thương phải không?”

Barry không nhìn bọn chúng. “Cô vẫn ở đây à?”

“Đúng. Có vẻ như anh là người duy nhất không có khách tới thăm vì thế anh được nhận món quà mang tính an ủi của tôi.”

“Ái chà.”

“Thôi nào, đừng phấn khích quá. Tôi có thể nói rằng trong lòng anh đang xúc động và anh chọn cách che giấu nó đi.”

Thực lòng mà nói, những cậu bé này rất nhạy cảm. Đầu tiên Shane phản ứng rất tệ khi cô từ chối và bây giờ Barry lạnh lùng từ chối khi đưa ra cùng lời đề nghị như vậy. Không sao. Cô ta sẽ lại tóm được gã.

“Đúng, có vẻ như vậy.”

Cô ta vỗ nhẹ lên đầu. “Không có tâm trạng nói chuyện với tôi chăng?”

Barry cười lớn. “Thật buồn cười. Cô không nói chuyện với tôi cả vài tháng rồi.”

Alex trình bày quan điểm của mình. “Tôi biết chứ, Barry, và tôi rất lấy làm tiếc. Nhưng vấn đề là có những người cần sự giúp đỡ của tôi nhiều hơn anh. Anh có vẻ đã vượt qua giai đoạn tồi tệ nhất rồi.”

Gã làu bàu và Alex thôi không cười nữa. Cô ta biết tỏng rằng gã chưa thể vượt qua. Kế hoạch của cô ta phụ thuộc và thực tế đó.

Cô ta đẩy nhẹ bên sườn gã. “Thôi nào, tôi nghĩ chúng ta là bạn kia mà. Sao anh giận tôi thế?”

“Tôi dám chắc David đã cho cô biết tin rồi.”

“Không,” cô ta nói dối. “Tôi đến mà không hẹn trước vì thế anh ấy không kể gì với tôi cả. Chuyện đó tùy thuộc mỗi cá nhân thôi.” Điều cô ta muốn là để tự Barry nói mọi chuyện cho cô ta biết vì thế cô ta có thể phán đoán điểm yếu của gã. David đã cung cấp thông tin nhưng cô ta muốn điểm kích hoạt cảm xúc. Cô ta đã nhận thấy rằng Barry không thể nhìn ngắm hai cô bé con. Chúng nhắc gã nhớ về chính đứa con gái của mình hiện đang được một người đàn ông khác chăm sóc. Em trai của gã.

Gã nhìn chăm chăm vào mấy cái bánh.

Cô ta tiến thêm một bước. “Thôi được, không nói chuyện một chiều nữa. Hãy hỏi tôi bất kì câu hỏi nào và tôi sẽ trả lời.”

Gã quay lại phía cô ta với vẻ hào hứng. “Kết hôn? Con cái?”

“Ly thân và có một con gái,” cô ta đáp, nhìn về phía mấy cô bé. Cô ta đưa mắt nhìn xuống. Đó là một câu chuyện bịa hợp lí có thể giúp họ thân thiết hơn. Cô ta cần sự đồng cảm khi bị chia tách với đứa con.

Gã nhanh chóng bắt nhịp. “Con bé đâu rồi?”

“Với bố nó. Cuối tuần nó ở với bố.” Cô ta nhìn đi chỗ khác.

“Xem này, tôi rất tiếc…”

Cô ta xua ngay lời xin lỗi. “Không sao. Một gia đình tan vỡ luôn mang lại đau khổ nhưng chúng tôi đang cố gắng thích nghi.”

Tuyệt cú mèo, cô ta nghĩ. Bây giờ gã sẽ thấy có lỗi vì đã khơi dậy vết thương của Alex và gã có nhiều khả năng sẽ mở lòng hơn với cô ta.

Cô ta cũng biết tường tận câu chuyện của gã. Barry là một tay đấm bốc nghiệp dư, có một cô vợ trẻ. Dưới áp lực bị vợ bắt từ bỏ nghiệp thể thao, gã bắt đầu nghề lái xe tải. Sau đó vợ gã mang bầu, nhưng tới tháng thứ tám thì đứa trẻ không thở nữa. Vợ gã tới bệnh viện và sinh ra một đứa bé đã chết lưu.

Barry đã cố gắng để tỏ ra mạnh mẽ nhưng cuối cùng quay trở lại nghề đấm bốc để giải tỏa cơn giận. Cứ sau mỗi trận đấu, gã lại bị thương nhiều hơn, nhưng gã không thể dừng lại được. Lẽ ra thời điểm đó Barry phải ở bên động viên, an ủi vợ, nhưng em trai của gã đã thay gã làm việc đó.

Khi bắt quả tang họ qua lại với nhau, Barry đã đánh anh trai nặng tới nỗi anh ta bị tê liệt phần thân dưới. Bảy tháng sau đó, Lisa sinh con cho Barry. Một cô con gái.

“Chồng cô đã làm gì?” Barry hỏi, với giọng nhỏ nhẹ.

Cô ta nhìn thẳng vào mắt gã. “Mạo hiểm với một ả lẳng lơ.”

“Ngoại tình?”

Cô ta gật đầu.

Gã lắc đầu. “Với người cô biết?”

Alex cân nhắc dự tính bịa ra một người bạn thân để đưa vào hoàn cảnh cô ta nghĩ ra nhưng cô ta cảm thấy điều đó có vẻ hơi quá đà. “Không, một người anh ta gặp ở quán cà phê. Một nhân viên pha cà phê, tôi cũng không rõ lắm. Dường như, cô ta dễ chinh phục hơn.”

“Tôi cá rằng điều đó khiến cô cảm thấy thoải mái hơn.”

“Thật kinh tởm.” Cô ta cười với gã. “Mà này, ai là bác sĩ vậy? Tôi còn tưởng sẽ nhận được hóa đơn thanh toán trước khi tôi rời đi.”

“Ừ, tôi chỉ tính 200 bảng thôi,” gã dí dỏm nói.

“Dù sao, về tôi như vậy là đủ rồi. Anh thì sao?” Cô ta hỏi, háo hức tiếp tục thí nghiệm cô ta đang thực hiện.

“Không tốt, họ kết hôn rồi,” gã đáp, giọng khổ sở.

“Ôi, Barry. Tôi rất lấy làm tiếc. Tôi thực không biết.”

Gã lắc đầu, “Không phải lỗi của cô.”

Alex ngồi yên lặng bên cạnh gã trong chốc lát, để trí óc gã suy ngẫm thêm về những điều gã vừa nói.

Nhưng giờ là lúc cô ta cần bắt đầu.

“Cô ấy có yêu anh ta không?” Cô ta hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

Câu hỏi đó như nhói vào tim gã, đúng như cô ta dự tính. Và một thoáng bối rối hiển hiện trong mắt gã.

“Tôi không biết. Ý tôi là… tôi cho rằng như vậy. Cô ấy kết hôn với hắn mà.”

“Anh có nghĩ rằng Lisa kết hôn với anh ấy vì cảm giác trách nhiệm không?”

“Điều đó có quan trọng không?”

“Nếu anh vẫn còn yêu cô ấy thì điều đó rất quan trọng,” Alex nói một cách nhẹ nhàng.

Gã lắc đầu. “Cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận tôi nữa đâu.”

Alex dừng lại vài giây. “Hừm… lúc nhỏ anh và em trai có đánh nhau không?”

Barry cười. “Đó là câu hỏi chuyên môn đầu tiên.”

“Tôi xin lỗi. Tôi chỉ muốn biết liệu chuyện này có phải hoàn toàn ngẫu nhiên hay không thôi.”

Gã thở dài. “Ý cô là gì?”

“À, gượm đã, anh nói tôi không thể nói với tư cách một bác sĩ tâm lí cơ mà. Hãy quyết định đi.”

“Cô nói tiếp đi.”

“Ừ, hồi còn nhỏ đôi lúc anh em cạnh tranh với nhau, thường vì muốn được cha mẹ yêu mến hoặc ghi nhận. Nếu một đứa trẻ cảm thấy người anh em hoặc chị em thông minh hơn, hấp dẫn hơn hoặc được yêu mến hơn, thì nó sẽ cố gắng ganh đua và cạnh tranh với người anh chị em thành công hơn đó. Thông thường điều này sẽ tự nhiên mất đi nếu hai người lựa chọn hướng đi khác nhau trong đời, nhưng có lúc họ lại ghen tị tới cả khi trưởng thành.”

Alex có thể nhìn thấy gã đang chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Tất nhiên rồi. Bất kì ai có anh chị em đều có thể nhớ đến những lần đánh nhau tranh giành đồ chơi, quần áo và đĩa CD. Điều đó hoàn toàn bình thường.

Cô ta nhún vai như thể cô ta chẳng quan tâm. “Nghe có vẻ anh phải chịu mọi trách nhiệm với mọi chuyện nhưng anh không biết liệu một phần của nó có phải đã được thiết kế sẵn hay không. Vì thế, tôi hỏi lại. Cô ấy có yêu anh ta không?”

“Tôi vẫn không hiểu chuyện đó có nghĩa lí gì. Cô ấy sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho tôi.”

“Nó chẳng quan trọng gì hết nếu anh đã từ bỏ.”

“Nhưng tôi có thể làm gì…”

“Anh nói anh có thể tha thứ mọi chuyện cô ấy đã làm để có một gia đình. Làm sao anh biết liệu cô ấy có làm như anh không? Lúc này, em trai anh đã cướp mất cuộc sống của anh. Hắn lấy mất vợ của anh và là cha của con gái anh và anh thì thậm chí còn không biết cô ấy có yêu hắn hay không.”

Một trăm tám mươi. Giờ chỉ cần thêm một cú nữa.

“Anh không nên ghen tị với hắn. Ý tôi là, chất lượng cuộc sống của hắn là gì? Hắn không thể sống thiếu cái xe lăn đó. Thật tốt biết bao nếu hắn không tồn tại.” Cô ta dừng lại một vài giây. “Hoàn toàn sẽ tốt hơn cho vợ anh.”

Barry nhìn cô ta chằm chằm. Một niềm hi vọng mới mẻ nhen nhóm trong mắt gã.

Alex nhún vai và thở dài. “Có lẽ cô ấy hối hận về tất cả và muốn anh quay trở lại; một người đàn ông mạnh mẽ, cơ thể đầy đủ mà cô ấy yêu và là cha đẻ của con cô ấy, nhưng lại không thể thoát khỏi trách nhiệm của bản thân rằng phải chăm sóc em trai của anh.”

Barry trông bối rối và bồn chồn. “Tôi không biết…”

“Anh biết,” cô ta nói, chân hơi khuỵu xuống và hơi ngả người về phía gã. “Tôi nói với chồng tôi rằng tôi sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho anh ấy, nhưng nếu sáng mai anh ấy đến và thực lòng xin lỗi vì những gì anh ấy đã làm, tôi sẽ cân nhắc cho anh ấy thêm một cơ hội nữa. Tôi yêu anh ấy, nhớ anh ấy và anh ấy là cha của con tôi. Về cơ bản, tôi muốn gia đình tôi lại đoàn tụ như xưa.”

Barry im lặng chừng vài phút. Gã đứng dậy. “Tôi nghĩ tôi sẽ đi dạo một lát. Tôi cần suy nghĩ cho thấu đáo.”

Alex gật đầu và mỉm cười. Cô ta với tay lấy một mẩu bánh. Thí nghiệm này cũng hơi giống việc chơi con quay. Bạn quay nó nhẹ nhàng nhất có thể và rồi thả nó xuống đất và để mặc nó di chuyển theo hướng nào tùy ý.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.