Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Lúc này khoảng gần 9 giờ. Alex đóng cửa trước lại sau lưng. Cả ngôi nhà hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Cô ta đi qua tiền sảnh hướng về phía bếp. Sau khi rời khỏi nghĩa trang, cô ta chạy thẳng tới cửa hàng Marks & Spencer và tìm mua một chai Chateau Lascombes 1996. Cô ta đã tìm thấy nó.

Alex đặt chai rượu lên mặt bàn bếp được lát bằng đá cẩm thạch, và dừng lại. Có điều gì đó không đúng. Ngay lập tức, cô ta ngửi thấy một mùi lạ. Cô ta nhìn quanh. Một mùi khó chịu lan tỏa khắp căn phòng. Cô ta hít thêm lần nữa nhưng không xác định được bất kì thứ gì đặc biệt. Chúng có mùi hôi hám và đang vây xung quanh cô ta.

“Trời ạ, có con gì đó chết ở đây sao?” Cô ta khẽ lẩm bẩm khi mở cánh cửa tủ lạnh kết hợp cao hơn 1,8m.

Ngăn dưới cùng còn nửa túi salad trộn cô ta mở lúc sáng. Không có sữa tươi bởi cô ta hiếm khi uống sữa, những thứ khác đều được đựng trong hộp kín.

Cô ta loay hoay đóng cánh cửa nặng nề lại. Cô ta sợ đến mức suýt rớt tim ra ngoài khi nhìn thấy hình dáng người đứng ngay trước mặt cô.

Bị bất ngờ, cô ta lùi về phía sau.

“Shane… cái gì…”

Shane túm lấy cánh tay đang giơ lên của Alex để ngăn hành động trốn tránh nó của cô ta. “Chào, bác sĩ. Chị nhớ tôi chứ?”

Alex cố gắng làm chậm lại hơi thở đang dồn dập và xác định vị trí của mình. Shane ở đây, trong nhà của cô ta. Cái quái gì đang diễn ra vậy? Shane thậm chí còn không tồn tại trong suy nghĩ của cô ta nữa.

Nó giữ lấy tay cô ta một cách kiên định, đôi mắt bình tĩnh và nghiêm túc.

Nó cao hơn cô đúng mười lăm xen-ti-mét. Nó tiến lại gần, một mùi hôi thối xộc vào lỗ mũi cô ta. Cơn buồn nôn cuộn lên từng đợt trong dạ dày. Đó là hỗn hợp giữa mùi cơ thể, mùi không khí ẩm thấp và mùi thức ăn ôi thiu.

Cô ta bịt miệng nhưng những thứ cô ta ăn trưa nay vẫn cứ ứ lên trên cổ họng.

Cô ta cố vùng ra nhưng tay nó vô cùng khỏe và cương quyết. “Shane, cậu đang làm cái quái gì ở đây vậy?”

Alex tự hỏi không biết sự run rẩy trong giọng nói của cô ta có rõ ràng như giọng Shane nói chuyện với cô ta hay không. Cô ta không hiểu nó đủ rõ để phán đoán được khả năng tối đa của nó. Nhưng cô ta đã từng kiểm soát nó một lần, cô ta có thể làm điều này lần nữa chứ?

“Tôi đến để trừng phạt cô, Alex.”

Alex nhẫn nhịn. Biểu hiện của nó vô cùng lạnh lùng, không còn giống một cậu bé dễ bị tổn thương chút nào nữa. Shane nhìn giống một người đàn ông. Một người đàn ông thực sự.

Cô ta không nói gì. Cô ta không hề biết nó đang suy tính gì trong đầu. Cô ta cần nghĩ ra một chiến lược. Nếu cô ta có thể cầm được điện thoại di động của mình…

Khi ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu cô ta, thì Shane với cánh tay còn lại của nó về phía túi xách của cô ta. Nó dốc ngược túi, những món đồ bên trong rơi ra bàn, sau đó nó cầm điện thoại di động của cô ta đút vào trong túi áo nó.

Shane dùng lực cánh tay đẩy cô ta về phía quầy bếp. Nó buông tay Alex và đặt hai tay hai bên người cô ta, giam cô ta vào chỗ đó.

Cô ta cân nhắc các phương án của mình. Cô ta có thể cố gắng lên gối và tấn công vào giữa hai chân nó với hi vọng nó sẽ ngã ra sàn. Nếu nó ngã, cô ta sẽ có đủ thời gian để chạy về phía cửa, mở then cài và dây xích, sau đó thoát ra. Sẽ thật tuyệt nếu thành công, nhưng sẽ không nếu cô ta không đủ sức mạnh sau hành động đó. Cô ta đã chứng kiến việc nó làm với Malcolm và nó đã giết ông chú bạo hành của mình bằng tay không.

Cô ta quyết định tìm cách tiếp cận khác.

Cô ta nén nỗi sợ hãi và cười ve vãn với nó. “Tôi đã rất nhớ cậu, Shane.”

Nó chầm chậm quay đầu lại, nhăn mặt và lộ ra biểu cảm chán ghét.

Một ý kiến dở. Cô ta nhanh chóng đổi ý và cố gắng nhìn thật thành khẩn. “Tôi thực sự có.”

Shane lắc đầu. “Mày là con khốn dối trá. Trước khi gặp mày, cuộc đời tao vẫn còn cơ hội. David cho tao một mái nhà và họ hiểu tao. Chúng tao đã từng là bạn bè. Nhưng giờ tao đánh mất. Tao mất mọi thứ vì mày.”

Cô ta cố giữ nhịp thở đều. Cô ta mở miệng.

“Đừng nói gì hết,” nó ra lệnh. “Mọi thứ được nói ra từ miệng mày đều nhảm nhí chết tiệt. Mày khiến tao tin rằng tao sẽ trở lại bình thường. Mày thuyết phục tao, rằng tao sẽ thanh thản và bình an vô sự, nhưng ngay từ đầu mày đã biết rằng tao sẽ không.”

Những câu nói quá sâu sắc so với độ tuổi 23 khiến nó nhăn mày. “Và mày lợi dụng tao để làm hại Malcolm. Tao không biết vì sao mày làm thế nhưng tao đã khiến chú ấy quá tổn thương bởi vì mày. Tao nghĩ mày hủy hoại con người, Alex, sau đó bỏ đi không hề thương cảm. Nhưng lần này thì không.”

Tim Alex lỗi một nhịp. Cô ta thậm chí còn chưa mường tượng ra nó định giở trò gì với mình. Trong cuộc chiến bằng sức mạnh, nó chiếm thế thượng phong, nhưng trong sân chơi tâm lí, đó lại là một cuộc chiến hoàn toàn khác.

“Tao thực sự tin tưởng mày, mày biết đó. Tao xem mày là bạn, và giờ tao mất tất cả vì mày.”

Cô ta cố không nao núng, sợ sệt khi nó vươn tay phải chạm vào má cô ta. “Thật sạch sẽ, thật xinh đẹp, thật hoàn hảo.”

Làn da thô ráp của Shane tiếp xúc với da thịt Alex khiến cô ta phát điên lên nhưng cô ta vẫn gắng duy trì biểu cảm dễ chịu. Cô ta nhận ra sự thèm muốn trên gương mặt nó, giống như rất nhiều bệnh nhân khác của cô ta. Vẫn còn những thứ khiến nó thèm muốn, và khao khát có được.

Cô ta cần tiếp cận cậu chàng nhỏ bé này. Sự an toàn của cô ta phụ thuộc vào điều đó.

Cô ta đánh liều nhẹ chạm vào bàn tay trái của nó. Quai hàm nó căng bạnh ra nhưng nó không rút tay lại.

Rốt cuộc, cô ta cũng đã vạch ra kế hoạch cho mình. Cô ta nhỏ giọng thì thầm. “Tôi rất vui khi cậu tìm đến tôi, Shane.”

Nó nhìn chằm chằm vào cô ta.

Cô ta nhìn về hướng khác, nén chặt sợ hãi trong giọng nói của mình, “Tôi đã tìm kiếm cậu rất vất vả. Tôi trở lại Nhà vào sáng sớm hôm sau để xem xem cậu có ổn không và David nói với tôi rằng cậu đã đi rồi. Tôi muốn nói xin lỗi vì đã gay gắt với cậu. Chỉ là tôi quá tức giận với những gì cậu đã làm với Malcolm.” Cô ta lắc đầu. “Tôi nghĩ chúng ta có sự kết nối. Tôi nghĩ tôi có thể giúp cậu.”

Dấu vết của sự do dự khiến trái tim đang đập rất nhanh của cô ta bình tĩnh lại. Cô ta tiếp tục. “Trong tất cả khoảng thời gian chúng ta ở cùng nhau, tôi nghĩ chúng ta đã có tiến triển. Tôi tưởng cậu tin tưởng tôi, nhưng khi chứng kiến tình trạng của Malcolm, như thể quãng thời gian chúng ta ở cạnh nhau chẳng có ý nghĩa gì cả vậy.”

Nó chậm rãi lắc đầu nhưng tay phải rời khỏi khuôn mặt cô ta, buông thõng xuống.

“Thôi nào, Shane. Cậu cũng nhận thấy điều đó. Giữa chúng ta là tình bạn. Tôi lẽ ra không nên nói những lời đã nói.” Cô ta nhìn xuống và lắc đầu. “Nó thật tàn nhẫn, thậm chí còn chẳng phải sự thật.”

“Cái gì không phải sự thật?”

“Rằng tôi không thể giúp được cậu.”

Hoàn toàn bối rối khiến khuôn mặt nó trở nên méo mó. “Nhưng cô đã nói…”

“Tôi biết tôi đã nói gì, Shane. Nhưng tôi đã sai lầm khi nói vậy. Chỉ bởi vì tôi đang giận cậu. Đương nhiên là tôi có thể giúp được cậu. Đó là lí do vì sao tôi tìm kiếm cậu trên khắp các con phố vào đêm ngày hôm sau.”

“Nhưng…”

Thế cân bằng đã chuyển đổi. Cô ta rời khỏi chỗ nó, quay đầu lại và chìa tay ra. Alex trở lại thế kiểm soát và chuyện này sẽ kết thúc theo hướng của cô ta.

“Hãy đi cùng tôi và bây giờ tôi sẽ lại bắt đầu giúp cậu.”

Shane đã trở về đúng vị trí nên có của mình.

Nguy hiểm đã qua. Có đủ chuyện hỗn loạn làm xao nhãng cơn thịnh nộ của nó. Chàng trai trẻ tuổi lại xuất hiện trở lại.

Alex dỗ ngọt nó tiến lên và dẫn nó vào phòng tư vấn.

“Tôi sẽ bật một ngọn đèn bàn, sẽ dễ chịu hơn.”

Cô ta vươn tay tới cạnh bàn và bật công tắc. Ở phía bên phải còn một nút bấm khác. Cô ta nhấn hai lần.

Căn phòng tràn ngập trong ánh sáng dịu nhẹ, thân mật. Cô ta dẫn Shane đến ghế dành cho bệnh nhân. Nó ngồi xuống.

Chỉ vài phút; toàn bộ mọi việc chỉ diễn ra trong từng đó thời gian. Quá trình giúp đỡ sắp diễn ra. Cô ta cần một cái kết cho trường hợp đặc biệt này và kế hoạch lúc này đã hiện rõ như pha lê trong đầu cô ta.

Cô ta cởi áo khoác và đặt nó trên chiếc bàn ở giữa hai người. “Cậu có muốn tôi bắt đầu giúp đỡ cậu không, Shane?” Cô ta hỏi, một cách lịch sự.

Nó không nói gì, chỉ đơn giản nhìn chằm chằm vào cô ta.

“Nếu cậu cho phép, tôi sẽ làm cho mọi việc biến mất. Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ, sau đó, tôi sẽ gọi điện cho David và cậu có thể trở về Hardwick House. Đó có phải là điều cậu muốn không?”

Nó nhìn đầy ngờ vực. “Tôi có thể ư?”

Cô ta gật đầu dứt khoát. “Tất nhiên cậu có thể. Cậu đã lựa chọn rời đi. Căn phòng dành cho cậu vẫn còn ở đó.”

Nó nhìn cô ta không tin tưởng. “Chị có thể làm được điều đó sao?”

Cô ta mỉm cười đảm bảo. “Shane, tôi có thể làm bất cứ điều gì để giúp cậu. Chúng ta là bạn mà.”

Nét mặt quằn quại đau đớn, nó dùng hai tay ôm lấy đầu. “Ôi, chúa ơi, Alex. Tôi thực sự xin lỗi cho những hành động vừa rồi. Tôi nghĩ rằng tôi căm thù chị. Tôi tưởng rằng chị ghét tôi. Tôi còn cho rằng tôi quá bẩn thỉu đến nỗi thậm chí chị còn không thể đứng gần tôi.”

“Đừng ngốc nghếch như vậy,” cô ta nói, như thể nó mới chỉ năm tuổi đầu. “Bây giờ hãy nhắm mắt lại và chỉ tập trung vào lời nói của tôi thôi nhé.”

Nó ra ngồi lại ghế và nhắm hai mắt.

Cô ta xắn tay áo phải áo khoác. Không rời mắt khỏi hai mí mắt đã nhắm chặt của Shane, cô ta bắt đầu véo làn da chỗ khuỷu tay bằng tay trái của mình.

“Đầu tiên, hãy thả lỏng, đừng suy nghĩ gì cả. Tôi sẽ giúp những nỗi đau của cậu biến mất.”

Mặt nó thả lỏng, quai hàm dãn ra. Alex mỉm cười, xắn tay áo bên trái. Cô ta tiếp tục nói chuyện với Shane bằng chất giọng bình thản, mềm mại trong khi ấn sâu móng tay vào làn da với sức lực mạnh nhất có thể. Cô ta vạch một đường lên cánh tay mình. Là một đường chéo với những vệt da rách nhiều chỗ. Chúng nhìn tệ hơn thực tế.

“Cậu phải buông bỏ lòng căm thù trong cậu, Shane. Tôi sẽ giúp cậu quên đi quá khứ. Tôi sẽ giúp cậu cảm thấy trong sạch một lần nữa.”

Cô ta hoàn toàn có thể làm thế nếu cô ta muốn, nhưng khi nhìn vào đồng hồ, cô ta nhận ra mình không còn thời gian nữa.

“Chị đang làm gì cánh tay mình vậy, Alex?”

Chết tiệt, cô ta rời mắt khỏi nó trong giây lát để nhìn đồng hồ.

Shane nhìn từ khuôn mặt tới hai cánh tay đỏ lừ, xây xát của cô ta. Nhận thức bắt đầu lóe lên trong mắt nó.

Tiếng gõ cửa vang lên. Alex đã chuẩn bị cho việc này. Báo động tấn công cá nhân bên cạnh bàn cô ta đã được bấm một lần trước đó, và nó mang lại hiệu quả hoàn hảo. Shane nhổm dậy, hướng về phía cánh cửa hướng ra tiền sảnh.

“Không sao đâu, Shane. Mặc nó đi, họ sẽ đi thôi.”

Cô ta thừa biết rằng họ sẽ không.

Shane có vẻ hoảng sợ. Nó nhìn chằm chặp vào cánh tay phải của cô ta.

Alex đứng và đặt mình cách xa khỏi cánh cửa. “Sẽ ổn thôi. Họ sẽ…”

Tiếng động có người xông vào cửa trước nhà cắt ngang lời cô ta.

Shane nhìn về phía cô ta, bất ngờ và hoảng sợ. Cô ta xé toạc áo khoác, để lộ ra phần ngực của mình. Cô ta lắc lắc đầu khiến tóc mình rối tung lên và cấu véo, tạo những vệt đỏ trên má.

Hai viên cảnh sát ngay lập tức tiến vào phòng, chứng kiến cảnh này.

“Cậu ta… cậu ta… cố cưỡng hiếp tôi,” cô ta khóc trước khi đôi chân cô ta lộ ra. Cô ta ngã dựa vào tường. Viên cảnh sát cao hơn lại gần để đỡ lấy cô ta.

Ánh nhìn chằm chằm của Shane bắn tới ba người bọn họ, không biết chuyện gì đang xảy ra. Nó thực sự quá thảm hại. Quá dễ dàng ngu ngốc tin rằng cô ta có ý giúp đỡ mình. Nó không bao giờ có đủ khả năng để đánh bại cô ta.

“Tôi không… tôi thề… tôi không…”

Viên cảnh sát cao hơn kiểm tra những vết xây xát trên cánh tay cô ta. “Đánh nó,” anh ta nói, đỡ Alex ngồi xuống. Đôi mắt Shane cố định trên người cô ta, biểu cảm của nó như thể một bức tranh hỗn loạn.

Alex cho nó thấy một nụ cười thắng lợi.

Sự thực rằng mình sẽ bị nhốt vào tù một lần nữa hiện hữu trên khuôn mặt nó. Nó nhảy dựng lên khi bị còng hai tay lại.

“Không, làm ơn, tôi không thể… các người không hiểu… làm ơn… tôi không thể trở lại…”

Mọi hành vi bạo lực sau khi Shane bị kết tội, không còn nghi ngờ gì nữa, sẽ hủy bỏ lệnh tạm tha của nó và cô ta cần biết đối tượng đặc biệt này sẽ không bao giờ làm phiền cô ta một lần nữa.

“Nói với họ đi, Alex,” nó khóc, nước mắt chảy dài hai bên má. “Nói với họ, tôi không hề làm hại chị. Làm ơn, hãy nói với họ rằng tôi không thể quay lại.”

Alex xoa hai khuỷu tay, quay mặt đi.

“Tạm biệt, Shane,” cô ta thì thầm khi viên cảnh sát cao lớn tống Shane vào trong xe ô tô.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.