Kim khởi động xe máy và đặt tay lên tay ga. Cơn đau xuyên qua cả năm ngón tay và kéo lên tận vai cô. Cô lờ nó đi và điều chỉnh vị trí của bàn tay để chốt an toàn không thúc vào vết thương.
Khi cô cầm lấy áo khoác và chìa khóa của mình, một cuộc gọi nhanh chóng tới David đã cho cô biết rằng Dougie thường đi dọc theo kênh từ Netherton đến Brierley Hill sau đó rẽ ra và đi bộ về nhà, trên đường về có đi qua một cửa hàng bán đồ ăn vặt ở đê Quarry và họ thường tặng cho cậu một ống khoai tây chiên.
Họ thỏa thuận rằng David sẽ bắt đầu tại Netherton, cô sẽ bắt đầu tại Brierley Hill và họ sẽ gặp đâu đó ở giữa.
David đã nói là có lẽ không có gì phải lo lắng. Nhưng giọng của anh thì khác.
Cả hai đều biết nếu Alex bắt được Dougie, chắc chắn sẽ có điều gì đó phải lo lắng. Ả bác sĩ không thích những cái kết hớ hênh, còn Dougie thực sự rất thiếu kín kẽ.
Kim dừng lại ở cột đèn trên đầu đường Thorns và lau tấm kính che mặt của mình.
Mùa đông không có tuyết rơi như năm trước nhưng cơn mưa đầu tháng ba lại là mưa đá.
Cô đi qua ánh đèn của các trung tâm mua sắm Merry Hill. Cây cầu David đã mô tả nằm ở phía trước của một tòa nhà màu sắc rực rỡ và bảy khối tháp mọc lên từ thân của nó.
Cô đỗ xe trên một khoảng đất nhỏ và bẩn. Găng tay của cô bị nhét vào bên trong mũ bảo hiểm, sau đó đã được giữ yên ở chỗ của nó.
Cô bước qua chiếc xe để đi qua dốc xuống đường ven sông. Túi phế thải và giấy gói đồ mua về rải rác trên đường.
Mỗi bước đưa cô xa khỏi ánh sáng của đèn đường duy nhất. Chân trái của cô bất ngờ giẫm vào một quả bóng xì hơi. Cô loạng choạng, đưa tay ra để giữ thăng bằng, và cảm thấy một chút bị châm chích ở làn da.
Kim nguyền rủa nhẹ khi tiếp tục bước đi trong bóng tối.
Những tiếng ồn của đường phố đã cách xa.
Cô đi được khoảng hai mươi bước chân trước khi bước vào bóng tối. Cô không biết bóng tối kéo dài bao xa. Cô tiếp tục đi về phía trước vào khoảng đen hun hút. Đi chưa được bao lâu, cô đã không còn phân biệt được đâu là đường dẫn từ con kênh.
Cô di chuyển chậm chạp, đôi khi giật mình bởi dòng nước chảy. Kim đoán nó có thể là một con chuột.
Cô lấy điện thoại di động và chĩa xuống đất.
Không gian xung quanh cũng không tối hơn so với khi cô nhắm mắt lại. Ánh sáng từ chức năng Đèn pin giúp cô từng bước tiến về phía trước.
Kim bước tiếp và cô cảm thấy được nền đất dưới từng bước đi của mình. Đưa tay phải ra, cô hứng lấy chất nhờn trên những viên gạch. Cô đã đi đến đường hầm. Mùi khai của nước tiểu chế ngự cô, nhưng còn một mùi hôi thối u ám, khó chịu hơn nhiều.
Một ánh đèn đường le lói từ chiếc cầu soi sáng phía cửa ra của con đường, và có một chiếc thùng rác màu trắng đang mở, để lộ những tảng thịt đang thối rữa. Có vật gì đó nhỏ chạy nhốn nháo dưới ánh đèn của cô. Cô che mũi và di chuyển nhanh qua nó.
Một lần nữa cô đi vào bóng tối.
Alex lại bắt cô chơi trò mèo vờn chuột và ngay lúc này cô cảm thấy mình như một chú chuột đáng thương.
“Nào, Dougie, cậu ở đâu vậy?”