Nhà của cảnh sát Whiley là một căn chung tường ba phòng ngủ được xây dựng từ những năm 1950. Một mái hiên gọn gàng chìa ra khỏi ngôi nhà với những bông hoa khô được sắp xếp làm đồ trang trí.
Thời tiết khô ráo và khu vườn phía trước còn vương lại dấu vết và mùi cỏ được cắt đầu tiên trong năm.
Kim đồ rằng bà Whiley đã buộc chồng sử dụng thời gian rảnh vào mục đích tốt. Rèn luyện cho thời gian nghỉ hưu sắp tới của chồng bà.
“Thật tốt khi được trốn khỏi văn phòng, nhỉ?” Bryant nói, gõ lên cánh cửa.
Kim gật đầu đồng ý. Sự vụ với Barry kéo theo một núi giấy tờ khiến họ bận rộn gần như cả ngày.
Một người phụ nữ mặc quần vải bông màu xanh tím than và áo thun len ra mở cửa. Vài cọng cỏ ướt vẫn còn đang bám vào gấu quần bà ta. Có thể bà ta chưa huấn luyện được chồng gì hết.
Khuôn mặt bà ta tròn và trông dễ chịu, với kiểu tóc bob màu nâu lục nhạt dài tới dưới tai.
“Tôi có thể giúp gì cho anh?”
“Trung sĩ cảnh sát, Thám tử Bryant. Thanh tra thám tử Stone. Chúng tôi có thể nói chuyện với chồng bà được không?”
Khuôn mặt bà ta có chút biến sắc.
“Ông ấy đang trong kì nghỉ.”
Bryant không dừng lại.
“Chúng tôi chỉ có một vài câu hỏi liên quan đến vụ án…”
“Barbara… để họ vào,” giọng của Whiley vọng ra từ phía cuối hành lang.
Kim bước vào và đi tới chỗ Whiley ở đằng sau ngôi nhà. Phòng khách thứ hai được đặt ngay cạnh bếp. Căn phòng nhỏ nhưng gọn gàng, một chiếc ghế đơn để hướng về phía cửa sổ với chiếc ghế tựa hai chỗ ngồi ăn nhập với nhau, ngăn cách căn phòng với bếp.
Cô và Bryant cùng ngồi xuống một lúc. Vừa khít cho hai người ngồi.
“Ông chưa nói với bà ấy ông đang bị đình chỉ à?” Bryant hỏi ngay khi Whiley đóng cánh cửa kế bên.
Whiley lắc đầu và ngồi lên chiếc ghế đơn. “Không cần thiết. Tôi không muốn bà ấy lo lắng.”
Ông ta tháo kính đọc sách ra và đặt chúng xuống chiếc bàn nhỏ phía bên trái chiếc ghế ông ta ngồi.
“Barbara làm công việc của người dọn dẹp bốn mươi năm nay. Bà ấy đếm từng ngày cho đến khi tôi nghỉ hưu. Khoản cầm cố đã được trả cùng với lương hưu của tôi, và một chút chúng tôi dành dụm được, nên chúng tôi cũng ổn.”
“Ông có thể giấu được sự thật này bao lâu?” Bryant hỏi.
“Không biết. Tôi hi vọng họ sẽ sớm nhận ra rằng sự việc không liên quan đến tôi. Vì có vẻ như tôi không thể ngăn anh ta lại.”
Kim kinh ngạc trước thái độ bình tĩnh của ông ấy. Whiley quan ngại nhiều về ảnh hưởng từ vợ của mình hơn là kết quả của phiên điều trần kỉ luật.
Bryant rướn người hướng về phía trước khi cánh cửa mở ra.
Barbara bước vào. “Trà… cà phê…?”
Bryant lắc đầu.
“Cà phê sữa, không đường, làm ơn.” Kim nói. Whiley muốn vợ của mình bận rộn khi cuộc trò chuyện diễn ra.
Cô cảm thấy tội cho người cảnh sát này. Ông ta đã cống hiến cả cuộc đời làm việc của mình cho lực lượng cảnh sát và việc nghỉ hưu của ông ta gặp khó khăn chỉ bởi hành động của một ai đó.
Barbara rời bước sang cánh cửa gần kề đang mở. Whiley đứng lên đóng cửa lại. Một vệt bóng nắng chạy qua khung cửa.
“Ha, cô gái trẻ, con không thể đi ra ngoài trong bộ dạng như thế này,” Whiley nói, nhìn ai đó một lượt từ đầu xuống chân.
Kim nghển cổ và nhìn thấy một cô bé khoảng 18 tuổi đang bước xuống cầu thang. Chiếc váy của cô bé bó chặt, màu đen và vừa vặn bằng chiều rộng của một chiếc khăn uống trà. Tất đen, áo khoác da và lỗ đeo hoa tai ở dái tai nhét một chiếc khuyên tròn giúp hoàn thiện phong cách của cô bé.
Kim đã nhìn thấy những trang phục còn tệ hơn và từ cái nhìn khinh bỉ như muốn giết người mà một cô bé dành cho bố mình, thì cô bé cũng vậy.
Cô bé không nói gì với Whiley, lẩm bẩm gì đó với mẹ và đi ra bằng cửa chính.
Whiley thở dài trước khi đóng cửa và ngồi vào chiếc ghế đơn.
Kim kinh ngạc khi biết rằng ngoài kia, trên những con đường của Black Country, Whiley được kính trọng và nghe lời. Là một nhân viên thừa hành luật pháp, ông là hiện thân của chính quyền. Nhưng trong chính ngôi nhà của mình, ông nói dối vợ và không kiểm soát được con gái.
“Nào, chúng tôi cần biết thêm về buổi tối ông đến nhà Dunn,” Kim nói, chuyển cuộc nói chuyện đúng hướng.
Ông ta nhăn mũi. “Không có gì để kể, thật sự. Chỉ là một vụ bạo hành gia đình thường gặp.”
Kim đợi ông ta nói thêm. Không có gì cả.
“Có thêm một người nào đó liên quan đến việc này và chúng ta cần….”
“Anh có ý gì khi nói có thêm người nào đó?” Whiley hỏi, nhoài người ra phía trước.
“Trong tầng hầm. Khi Dunn lạm dụng Daisy.”
Miệng ông ta phát ra tiếng hít gió. “Chúa ơi.”
Bryant trượt về phía trước trên ghế sofa. “Ông có thể chỉ tường thuật lại cho chúng tôi nghe về cái đêm cách đây hai tháng khi ông đến nhà Dunn. Chúng tôi đã nói chuyện với Jenks. Anh ta kể với chúng tôi họ đã tranh cãi về một giáo viên nào đó. Ông có thể nói gì nhiều hơn với chúng tôi không?”
Whiley nhìn lên trần nhà khi Barbara bước vào với một cốc cà phê đầy cho Kim. Barbara gật đầu đáp lại lời cảm ơn của Kim trước khi rời khỏi căn phòng và đóng cửa lại.
“Chúng tôi nhận được cuộc gọi vào thời gian nghỉ uống trà hoặc trước sau quãng đó. Jenks lái xe. Cậu ấy biết nhà họ ở đâu và chúng tôi đến đó sau vài phút. Tôi biết Dunn vẫn la hét khi chúng tôi tới.”
“Có phải ông đưa hắn vào trong bếp?”
“Đúng, theo lệ thường.” Ông ta nói, một cách đề phòng.
“Tất nhiên.” Bryant nói. “Hắn nói gì khi ông ở trong đó?”
“Chỉ giận dữ về người giáo viên đã cố gắng nói có điều gì đó không ổn với Daisy. Tôi có thể thông cảm với hắn. Chúng tôi được cho biết rằng Laura của chúng tôi đang có nhiều khó khăn trong học tập và đó là một đống rác rưởi. Một số giáo viên can thiệp quá sâu vào việc của người khác. Nên, tôi chỉ làm hắn bình tĩnh, nói với hắn rằng tôi đồng ý với hắn.”
“Jenks nói bà Dunn đang nói chuyện điện thoại khi ông đến?” Bryant hỏi.
“Đúng, không biết bà ta đang nói chuyện với ai. Jenks đối phó với bà ta và những đứa trẻ cho đến khi tôi mang Dunn quay trở lại căn phòng.”
“Jenks nhắc đến ánh mắt của Daisy. Anh ta nói anh ta nghĩ rằng cô bé đã cố gắng nói với anh ta điều gì đó. Ông có chú ý thấy điều gì không?”
Whiley đảo mắt. “Chỉ là anh ta tưởng tượng ta thôi. Tôi là người đưa chúng vào giường đi ngủ và tôi không thấy bất cứ điều gì.” Ông ta cười, một cách khoan dung. “Jenks là một đứa trẻ, nghĩ rằng mình thấy tất cả mọi điều. Hai cô bé đã có một chút căng thẳng vì tiếng la hét nhưng không có gì bất thường.”
Kim đứng dậy. Họ không thu thập được thông tin nào.
Bryant cũng đứng lên. “Tốt, nếu có bất cứ điều gì ông nghĩ đến…”
“Anh biết đấy, tôi chợt nhớ ra điều này. Lí do mà Dunn đã thật bối rối. Đó là bởi vì người giáo viên đã đến tận nhà. Đúng rồi, đúng là thế. Hắn tức giận vì người giáo viên đưa các cô bé về nhà.”
Khi ra ngoài, Kim quay lại nói với Bryant.
“Dawson đã gặp nói chuyện riêng với người giáo viên trong suốt cuộc điều tra, đúng không?”
“Tất nhiên.”
“Tốt, tôi nghĩ chúng ta nên đến gặp cô ấy một lần nữa,” Kim nói, cảm thấy tinh thần tốt hơn.
Rốt cục, họ đã thu nhặt được chút gì đó.
Kim gần như biết rằng Wendy không phải là người trong tầng hầm nhưng nếu người giáo viên đã bày tỏ sự quan tâm của cô ấy trong chuyến thăm đầu tiên, thì có phải người phụ nữ đó đang che giấu cho chồng mình? Và nếu thế, liệu mụ có biết người đã ở trong căn phòng đó không?
Đó là câu hỏi cần lời giải đáp.