Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Alex đề nghị cuộc hẹn tiếp theo của cô ta chờ đợi vài phút trong sảnh nhỏ trong khi cô ta trấn tĩnh lại. Cô ta vừa phát cáu vừa hân hoan. Đúng lúc cô ta đang cố gắng thì Jessica Ross lại không thể chọn thời gian tới tồi tệ hơn.

Cuộc gọi từ Kim ngày hôm qua là một điều bất ngờ và đến vào lúc cô ta cũng đang tự hỏi phải làm thế nào để thiết kế cuộc gặp gỡ tiếp theo của họ. Alex đã xuất hiện sớm để chuẩn bị, với sự căng thẳng phấn khích na ná giống như buổi hẹn hò đầu tiên. Thực tế rằng Kim đã liên lạc với cô ta mà không cần bất kì sự can thiệp nào tiếp tục thuyết phục Alex về sự đồng cảm của họ.

Cô ta đã biết rằng mỗi cuộc gặp gỡ với Kim mang đến cho cô ta nhiều thông tin hữu ích và hôm nay cô ta đã có được rất nhiều. Một ý tưởng bắt đầu hình thành về việc làm thế nào mà người Thanh tra thám tử này có thể có vai trò phù hợp trong các kế hoạch của cô ta.

Alex đã rùng mình khi Kim phủ nhận tuổi thơ khủng khiếp của mình và nỗi đau hiển nhiên do các sự kiện đó gây ra. Rõ ràng rằng cô ấy đã không tìm sự giúp đỡ vì những con quỷ đang ám ảnh cô ấy và mặc dù Kim nghĩ cô ấy giấu được cảm xúc của mình đằng sau vẻ ngoài cứng nhắc, nhưng cô ấy không thể trốn chạy khỏi một người dành cả cuộc sống nghiên cứu con người và cảm xúc của họ.

Bởi vì Kim đã không thể đối mặt với nỗi đau thời thơ ấu của mình, nó kìm kẹp sự sáng suốt của người thám tử và sự sáng suốt đó trở nên mỏng manh. Nếu đối mặt được, những kí ức vẫn sẽ mang lại cảm giác đau đớn và mất mát nhưng không còn các mối đe dọa bị nhấn chìm. Alex không thể không tự hỏi cô ta có thể đẩy Kim bao xa cho đến khi cô ấy rơi xuống vực thẳm trong trạng thái thần kinh mỏng manh của mình. Điều duy nhất giữ cho cô ấy an toàn chính là khoảng cách mà cô ấy cố gắng tạo ra giữa bản thân mình và những kí ức đau lòng.

Rốt cuộc thì, Alex biết các giao dịch của mình với người thám tử này sẽ thành công và mang lại tính giáo dục tốt nhất, nhưng nếu nó ở mức tồi tệ nhất, thì cũng thú vị.

Ngưỡng cửa của sự nhàm chán trong cô ta khao khát nhiều thử thách hơn. Người nào đó như Kim là một thách thức với cô ta. Có rất nhiều mâu thuẫn ở đó được phát ra như một ngọn hải đăng. Kim có nhiều vấn đề mà ngay cả bản thân cô ấy cũng không nhận thức được, và điều đó kích thích Alex. Kim là một món đồ chơi mới mà cô ta có thể chơi một thời gian rất dài.

Cô ta buộc mình dời đi suy nghĩ về Kim, hít một hơi thật sâu và đeo kính lên. Tâm trạng cáu gắt không phải là một đặc điểm tốt để bày tỏ với bệnh nhân của mình. Vì như thế không xứng đáng với số tiền bệnh nhân trả cho cô ta mỗi giờ.

“Cô Ross, mời cô vào,” cô ta nói, một cách nồng nhiệt, mở cánh cửa ra. Người phụ nữ đó lê bước vào mà không thực sự nhìn cô ta.

Một số bệnh nhân bị tòa án cưỡng chế chữa trị của cô ta thường bắt đầu theo cách ấy. Không đặc biệt hạnh phúc được nhìn thấy một bác sĩ tâm thần, nhưng không nhiều lựa chọn trong vấn đề này.

Cô ta nhanh chóng đánh giá người phụ nữ. Cô ấy vẫn có một chút phình nhẹ tại phần bụng nơi đã mang thai đứa bé và mặc dù giờ đây đứa bé đã bảy tháng tuổi, Jessica Ross vẫn chưa thể trút bỏ trọng lượng dư thừa. Mái tóc cô ấy không theo phong cách nào và lộn xộn rơi xuống qua vai. Cô ấy di chuyển với dáng đi của một người vô gia cư, không có hi vọng. Việc không trang điểm và nước da phờ phạc đã khiến dáng vẻ 25 tuổi của cô ấy trông già đi mười năm.

Đây không phải là trường hợp gây hứng thú đáng kể cho Alex. Nó sẽ trả tiền cho chiếc máy tính xách tay mới mà cô ta muốn và có thể cho một dịch vụ trên chiếc xe hơi của cô ta nếu cô ta có thể kéo dài nó ra một chút.

Cô ta ngồi xuống ngay lập tức. Bệnh nhân này không có lí do để uống cà phê. Cà phê Colombia Gold đắt tiền.

“Nào, Jessica, cô bị tòa án cưỡng chế điều trị sau một vụ bạo lực xảy ra với con của cô?”

Mặc dù giọng của Alex ôn hòa, lời nói của cô ta châm chích và người phụ nữ hiển nhiên nhăn mặt. Alex hài lòng vì cô ta đã gây ra một chút đau đớn. Cảm ơn vì làm gián đoạn cuộc gặp gỡ của tôi, đồ khốn nạn.

Alex đặt bảng ghi chép trên bàn và ngồi lại xuống. Sẽ không hề đau đớn để bắt đầu kéo dài vụ việc này ngay từ ban đầu.

“Tôi có thể thấy rằng cô đang cảm thấy khá căng thẳng và khó chịu, vì vậy chúng ta không cần vội vàng. Tại sao cô không kể cho tôi biết một chút về bản thân?”

Vai Jessica buông lỏng nhẹ nhàng với sự khuây khỏa rằng không cần phải đi thẳng vào vấn đề ngay lập tức.

Alex nhắc. “Chỉ cần cho tôi biết về quá trình trưởng thành, gia đình, những điều kiểu như thế.”

Jessica gật đầu, đã cảm thấy biết ơn.

Chúa ơi, con người thật đáng thương, Alex nghĩ, dừng sự chú ý. Dễ thấu hiểu quá thành ra thiếu sự kích thích.

“… Những kì nghỉ là bình thường ở Blackpool. Tôi nhớ đến một lần trên bãi biển…”

Alex quay lại khi một nụ cười chậm lan ra trên khuôn mặt của Jessica. Lạy Chúa, cô ả đang hồi tưởng lại những kí ức dấu yêu. Thỉnh thoảng Alex gật đầu, thúc giục Jessica tiếp tục trong khi nghĩ về những sự thất vọng của cô ta đã phải chịu đựng cho đến giờ.

Ruth, cho tới giờ, là nỗi thất vọng lớn nhất đối với cô ta - đặc biệt là vì khoảng thời gian được đầu tư vào cô gái. Ruth không phải là một ứng cử viên thích hợp như Barry, người cũng không có màn trình diễn giống như Alex mong đợi, mặc dù ít nhất gã có hữu ích trong việc sắp xếp một cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa cô ta và Kim.

Shane lúc ban đầu đã từng là một ứng cử viên đầy hứa hẹn, nhưng tính không ổn định của nó đã được chứng minh xa hơn tại nhà Alex. Cô ta rùng mình với những kí ức. Không phải là sự sợ hãi lúc ban đầu cô ta đã cảm thấy khi thằng nhóc khiến cô ta giật mình, mà vì cô ta đã không nhìn thấy được điều đó đang tới. Shane sẽ có tác dụng như một lời nhắc nhở rằng những việc chưa giải quyết cần phải được hoàn thành.

Alex đã quyết định rằng Hardwick House không còn là một phần trong cuộc sống của cô ta nữa. Thời gian tốn nhiều mà lợi ích chẳng được bao nhiêu. Cô ta vốn hi vọng nơi đây sẽ cung cấp cho cô ta một nguồn ổn định của các chủ thể mà từ đó cô ta có thể kén cá chọn canh, nhưng cô ta đã đánh giá thấp chúng cả về mặt chất lượng và số lượng. Trong một thời gian ngắn, thử thách của việc cám dỗ David Hardwick trêu ngươi cô ta và khiến chuyến viếng thăm của cô ta tới căn nhà của những kẻ lập dị ít nhất còn chấp nhận được. Tuy nhiên, thậm chí thử thách đó cũng đã thất bại trong việc giữ cho cô ta niềm vui thích. Trò chơi mèo vờn chuột của David trở nên thật phiền hà.

Tới giai đoạn nào đó, cô ta sẽ gửi một bức thư cho David giải thích rằng các sự kiện gần đây đã ảnh hưởng đến cô ta một cách đầy cảm xúc và rằng cô ta không còn cảm thấy muốn phục vụ trong các điều kiện thuận lợi này. Trong khi chờ đợi, cô ta đã thực hiện một ghi chú trên sổ để chặn các cuộc gọi trên điện thoại của mình.

“… bỏ học đại học bởi nỗi lo lắng và hoảng loạn tấn công…“

Vẫn không có câu trả lời cần thiết đến từ Jessica và Alex đã phải dùng tất cả sức lực để không đảo mắt lên. Người phụ nữ này có sự yếu đuối, bị hại đáng thương dán đầy trên khuôn mặt. Alex cảm thấy rằng thử thách duy nhất mà cô ta sẽ phải đối mặt với người bệnh nhân đặc biệt này là việc không quẳng cô ả ra ngoài.

Alex chợt hiểu tại sao cô ta thật khó chịu với người phụ nữ này. Có một phẩm chất của cô ấy làm Alex nhớ về Sarah. Alex viết một ghi chú khác vào bản ghi chép. Cô ta đã không kiểm tra các trang trực tuyến về môi giới bất động sản trong một vài ngày. Cô ta cảm thấy chắc chắn rằng giờ sẽ có một danh sách mới cho Llangollen. Đúng thế, một ngôi nhà mái bằng hai giường nhỏ xinh có lẽ đang được quảng cáo như là một ‘món hời hiếm có’ cho một cuộc mua bán nhanh gọn.

Thường chỉ mất một vài lá thư để kích động em gái cô ta hành động. Nếu không, Alex có một vài kế hoạch bí mật để thúc đẩy Sarah chạy trốn. Với mục tiêu của em, chuẩn bị sẵn sàng, bây giờ thì chạy đi, em gái.

Mặc dù em gái của cô ta giờ đây khá dễ đoán, Alex tiếp tục trò chơi chỉ vì cô ta có thể và nó đã cho cô ta một vài chừng mực của sự tiêu khiển khi nhúng tay vào cuộc sống của Sarah. Một thực tế là, việc kẻ ngốc đáng thương đó đã cho phép mình được dời đi cứ mỗi vài năm, bản thân nó đã là sự giải trí rồi.

“… Nó bắt đầu một vài tuần sau khi sinh…”

Yada, yada, yada. Alex tự hỏi hẳn là sự nhàm chán của Jessica sẽ được giảm bớt khi cô ta bắt đầu nhổ những sợi lông mảnh từng cái một ra khỏi cánh tay của cô ả. Nó có lẽ sẽ ít đau đớn hơn.

Ôi Chúa ơi, xin miễn cho tôi sự tẻ ngắt này. Theo ý kiến của Alex, chứng trầm cảm sau sinh đã được biến thành phụ kiện thời trang cho hầu hết các bà mẹ mới sinh lần đầu và bị chẩn đoán bừa bãi. Không có hội chứng khóc lóc, ủ rũ sau sinh hoặc sự điều chỉnh chu kì nữa.

“… Tôi chỉ cảm thấy mình vô dụng và tôi muốn hiểu điều gì đã gây ra những cảm giác này…”

Có lẽ cái tôi tiềm thức của cô ta đang tỏ ra thành thật, Alex nghĩ khi cô ta gật đầu với nỗi đau buồn của người phụ nữ này.

“… Cảm thấy tội lỗi vì tất cả những suy nghĩ tiêu cực. Tôi cảm thấy như tôi đã làm chồng tôi thất vọng. Anh ấy đã rất hào hứng và thích thú với con và tôi đã không thể nói với anh ấy sự thật.” Cô ta lắc đầu, cố gắng không rơi nước mắt. “Tôi nghĩ rằng tôi chuẩn bị phát điên…”

Tất cả giống như trong sách giáo khoa, Alex nghĩ, mặc dù Jessica đến giai đoạn này nhanh hơn cô ta nghĩ. Giờ Alex sẽ buộc phải chịu đựng sự đơn điệu của việc hỏi một số câu hỏi.

“Cô đã bao giờ có ý nghĩ muốn tự tử chưa?”

Jessica ngập ngừng rồi gật đầu, lau nước mắt. “Điều đó chỉ mang đến cho tôi một suy nghĩ tội lỗi khác, tôi luôn trăn trở về việc rời bỏ họ.“

“Chuyện gì đã xảy ra ngày hôm đó?” Alex hỏi. Giờ đây cô ta muốn người phụ nữ vô dụng này biến đi. Nếu cô ta phải đoán, hẳn Jessica sẽ nói đứa bé không ngừng khóc và cô ả ôm siết nó quá chặt trong tay hoặc một số lí do tầm thường khác.

“Ngày nào?” Jessica hỏi.

Câu hỏi khiến Alex ngạc nhiên. Cô ta đã nghĩ rằng đứa bé chỉ bị bạo lực một lần và rằng cơ quan dịch vụ xã hội đã tham gia ngay từ đầu.

“Ngày đầu tiên,“ Alex trả lời, đặt toàn bộ sự chú ý vào Jessica. Việc này bắt đầu trở nên thú vị.

“Đó là một trong những ngày tồi tệ nhất của tôi. Ngày trước đó, tôi đã cảm thấy như mình ở trên đỉnh thế giới, thực sự tốt, gần như quá tốt. Tôi tràn đầy năng lượng và hứng thú. Sau đó, rầm một cái, ngày hôm sau lại tối tăm hơn tất cả những ngày còn lại. Tôi sợ hãi mọi thứ một cách kinh khủng. Ngay cả việc tắt ấm đun nước là đã đủ để răng tôi va lập cập. Tôi nhớ rằng tôi không thể nhớ lại nơi mà tôi để bột giặt. Điều đó thực sự kì lạ. Tôi thấy mình tìm kiếm nó trong nhà kho trong vườn.

“Jamie bắt đầu khóc và lúc đầu tôi không thể tìm thấy phòng ngủ của nó. Thật là kì lạ. Chúng tôi đã sống trong ngôi nhà đó ba năm và tôi không thể tìm thấy căn phòng ngủ thứ hai.”

Alex đặt bản ghi ghép xuống và ngồi hướng phía trước. “Tiếp đi,” cô ta hướng dẫn, đặt toàn bộ sự chú ý của mình vào người bệnh nhân mới này.

“Tôi đứng ở bên cũi của thằng bé và nó ngừng khóc. Tôi nhìn xuống và đột nhiên tôi nghe thấy những tiếng nói, rất bé lúc đầu, nói tôi rằng hãy véo nó. Chúng đã bị bóp méo, nhưng ngay sau khi nghe, tôi biết rằng mọi thứ sẽ cảm thấy tốt hơn nếu da của nó nằm giữa những ngón tay tôi và tôi siết chặt.”

Giờ đây Alex cảnh giác với từng từ một. “Và đó là những gì cô đã làm?”

Mặt Jessica ửng đỏ, những giọt nước mắt tràn đầy trong mắt cô ấy khi cô ấy gật đầu. Alex muốn vỗ hai tay vào nhau. Cơ quan dịch vụ xã hội đã gửi cho cô ta một món quà. Người phụ nữ này đã được chẩn đoán là bị trầm cảm sau sinh và phô bày tất cả các dấu hiệu của nó. Nhưng hiển nhiên là, Jessica đã trải nghiệm trạng thái phấn chấn tột đỉnh, sự bối rối và ảo giác lời nói. Jessica Ross đã đau khổ với chứng rối loạn tâm thần sau sinh, một loại rất khác của động vật và nó khiến Alex đột nhiên thấy thực sự rất thú vị.

“Ôi, tôi vừa mới nhận ra,” Alex nói, một cách ấm áp, khi đứng dậy khỏi ghế. “Tôi thậm chí còn chưa pha cho chúng ta một ly cà phê. Hãy kiên nhẫn trong khi tôi mở máy cà phê nhé.”

Cô ta mỉm cười trấn an với đối tượng nghiên cứu số bốn.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.