Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Alex giật mình tỉnh giấc bởi tiếng nhạc bài ‘I’m a Loser’ của nhóm The Beatles trên điện thoại di động của cô ta. Đó là một cách đùa bí mật ám chỉ cơ sở Harwich House đang gọi cho cô ta. Cuộc gọi thực sự chẳng vui thích gì khi lúc này là 3 giờ sáng.

Cô ta nhìn chăm chú vào điện thoại khoảng hai giây, cố gắng giữ bình tĩnh, cuối cùng nhấn nút trả lời để ngắt lời John Lenon.

“A lô…”

“Alex, David đây. Cô có thể đến đây không…?” Giọng anh ta vụt biến vào khoảng không nhưng cô ta nghe được tiếng anh ta quát ai đó đưa Shane trở lại phòng sinh hoạt chung. “Xem này, có chuyện xảy ra giữa Shane và Malcolm. Cô đến đây được không?”

Alex hứng thú dần lên. “Loại nào…?”

“Eric, lôi Shane vào đây và đóng cái cửa chết tiệt đó lại.”

Giọng anh ta thể hiện sự lo lắng và Alex có thể nghe được tiếng quát tháo đằng sau.

“Tôi sẽ giải thích khi cô đến đây.”

“Tôi đi ngay đây.”

Alex nhanh chóng mặc đồ nhưng cẩn thận chọn quần jeans ôm hông và khoe vòng ba. Phần trên, cô ta mặc áo len dài tay cổ hơi trễ để chỉ hơi lộ một chút khi cô ta cúi người về phía trước; hoàn toàn giá trị khi cô ta đến một nơi toàn đàn ông.

Phủ nhẹ một chút phấn má và son môi và vẻ ngoài ‘vừa mới dậy’ được xây dựng cẩn thận. Cô ta cầm theo tập giấy nhớ từ trong ngăn bếp và lên đường.

Khi chiếc xe dung tích xi-lanh ba lít lăn bánh trên con đường rậm rạp yên ắng, Alex suy nghĩ về các phương án với Hardwick House. Quan hệ cộng sự đã trở thành quan hệ một chiều và những lợi ích từ việc trao đổi thông tin dần trở nên ít hấp dẫn với cô ta.

Cô ta luôn cẩn thận khi chọn cơ sở để áp dụng chuyên môn của mình. Sau khi nghiên cứu những trường hợp thích hợp ở địa phương, Hardwich House là cơ sở duy nhất có tư tưởng cải cách hăng hái mà cô ta có thể chấp nhận.

Cô ta muốn biết liệu có bất kì ứng cử viên nào phù hợp với nghiên cứu cô ta đang thực hiện không nhưng khi không tìm được chủ thể nào đặc biệt tương xứng, cô ta cảm thấy chán nản và chỉ sử dụng họ với mục đích hoàn thiện hóa các kĩ thuật thao túng của mình. Hiện tại, thậm chí việc đó cũng trở nên mệt mỏi, Alex nghĩ khi nhấn phanh để dừng xe. Cô ta có cảm tưởng sẽ dần rút lui một lúc nào đó trong tương lai.

David ra mở cửa, anh là người duy nhất còn có chút thú vị ở đây. Ở tuổi 37, mái tóc màu đen của anh chớm xuất hiện một vài vệt xám khiến cho những đường nét của anh ấn tượng hơn. Anh di chuyển nhẹ nhàng, thanh thoát và không hề biết mình hấp dẫn với những người khác giới như thế nào. Với trường hợp của anh, Alex có thể phá vỡ quy tắc ‘chỉ đàn ông có vợ’ của cô ta.

Cô ta không biết nhiều về anh ngoài công việc ở Harwich House và chấn thương đầu gối nghiêm trọng anh đã trải qua trong một vụ tai nạn khi chơi thể thao. Alex chưa bao giờ hỏi anh vì cô ta không quan tâm.

Cô ta cũng biết anh làm việc không mệt mỏi vì lợi ích những người trong phạm vi trách nhiệm công việc của anh, để họ được phân công công việc, lợi ích, giáo dục cơ bản. Đối với David, họ là những tâm hồn cần được cứu rỗi. Đối với Alex, họ chỉ là mục tiêu thực hành.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

David đóng cánh cửa lại sau lưng cô ta và Alex lại nhớ ra rằng dù đã cải tạo nhưng cơ sở này trước đây là viện dưỡng lão, nó vẫn phảng phất không khí của một nơi an dưỡng tuổi già.

Cửa phòng sinh hoạt chung đã đóng và được canh gác bởi Barry, một đối tượng mà Alex đã cân nhắc sử dụng trong dự án của mình khi lựa chọn ứng cử viên tiềm năng vào thời điểm bốn tháng trước. Nhưng thật không may, gã lại tiến triển khá chậm. Họ đã nói chuyện nhiều lần về tổn thương của gã khi bị vợ phản bội với chính người anh ruột nhưng anh ta còn thiếu động lực cuối cùng thôi thúc gã hành động. Nỗi căm hờn trong gã không đủ sâu sắc, không đủ mãnh liệt, để tác động tới quan điểm đạo đức của gã về lâu dài. Và rốt cục thì đó mới là điều Alex hứng thú.

Như thế lại có thêm một nỗi thất vọng nữa.

Alex bắt gặp ánh mắt mang vẻ khen ngợi của gã và cô ta giữ ánh nhìn về phía đó trong giây lát để cho gã biết rằng cô có quan tâm. Barry nhìn đi chỗ khác.

“Shane đang ở trong đó,” David nói rất gấp gáp. “Malcolm đang trong bếp. Lúc này chúng tôi phải giữ họ ở cách xa nhau. Nói một cách ngắn gọn, Shane không muốn đi ngủ. Nó ngủ gật trong phòng nhỏ trước tivi. Malcolm nghe tiếng tivi nên đi ra tắt. Anh ấy nhẹ nhàng đánh thức Shane dậy để đưa vào giường.”

David dừng lại, đưa tay vuốt tóc. Alex đã hiểu ngay chuyện gì xảy ra tiếp theo.

“Tóm lại, Shane tỉnh giấc và đánh Malcolm túi bụi. Hiện Malcolm đang trong bếp; đồ đạc vẫn nguyên vẹn không vỡ thứ gì, nhưng anh ấy tương đối hoảng loạn. Anh ấy liên tục kêu cảnh sát còn Shane thì đòi gặp cô.”

Alex cảm nhận thay vì nghe được sự hiện diện của ‘gã vệ sĩ’, Dougie, đằng sau cô ta. Cô ta thọc tay vào túi xách và lôi cuốn sổ ghi chép với bìa ngoài được thiết kế ảo diệu. Dougie mắc chứng tự kỷ nặng và hiếm khi nói câu nào, nhưng cậu ấy luôn bị mê hoặc bởi những cuốn sổ ghi chép. Để khiến mình trở thành người tốt trong mắt cậu ấy, lần nào tới đây cô ta cũng tặng cậu ấy một cuốn mới. Cậu ấy nhận lấy nó và ôm chặt trước ngực rồi lùi lại phía sau.

Dougie cao 1,83m, dáng người lênh khênh. Gia đình cắt đứt quan hệ với cậu khi cậu 12 tuổi, tuy vậy bằng cách nào đó cậu sống sót trên phố cho tới khi David bắt gặp cậu đang lấy thức ăn thừa từ thùng rác. Cậu đã đi qua khu kênh rạch Dudley rất nhiều lần, lang thang từ đường này sang phố khác. Dougie không phải thành viên chính thức của tổ chức vì cậu chưa từng ngồi tù, nhưng David nhất định dành một phòng cho Dougie.

Alex thấy ghê tởm cậu nhưng cô ta che giấu kỹ và thuận lòng để cậu ấy theo đuôi lẵng nhẵng như một kẻ si tình. Ai mà biết được rồi ngày nào đó niềm yêu mến đó có thể sẽ hữu dụng.

“Hãy cho tôi gặp Shane trước. Tôi cần cậu ta bình tĩnh lại.”

David mở cửa vào căn phòng nhỏ. Hai bác sĩ nội trú đang giữ Shane trong tình trạng người cúi gập về phía trước, hai tay nó ôm đầu gối và đung đưa.

“Cảm ơn các cậu,” Alex nói, ra hiệu cho hai người lui ra.

Dougie đứng ở phía cánh cửa đang mở, quay lưng về phía cô ta. Nội quy đã qui định rằng phụ nữ không được ở trong phòng kín cùng với bất kì bệnh nhân nào. Cậu muốn chắc chắn không có ai bước vào.

Cô ngồi vào chiếc ghế đối diện. “Này, Shane.”

Nó không ngẩng đầu lên nhưng hai bàn tay đầy vết thâm tím đang siết chặt.

Alex biết câu chuyện của Shane rất rõ bởi lẽ cô ta từng cân nhắc để nó tham gia hoạt động nghiên cứu của mình. Nó cao, người gầy nhẳng và trông trẻ hơn độ tuổi 23. Từ khi 5 tuổi nó đã bị ông chú lạm dụng tình dục. Năm 13 tuổi, đã cao hơn tên dâm dục chừng ba mươi xen-ti-mét, nó đánh lão ta tới chết bằng hai bàn tay không.

Những cuộc kiểm tra thể chất đã chứng minh rằng lời tố cáo bị lạm dụng của Shane là đúng, nhưng nó vẫn bị phạt tù tám năm rưỡi. Khi ra tù, nó mới biết bố mẹ đã bỏ đi và không để lại địa chỉ.

Alex cân nhắc cách xử lí nó. Điều cô ta thực sự muốn làm là tống khứ nó và nói với nó rằng nó là đồ vứt đi rồi nhưng cô ta không thể để lộ cảm xúc bực mình của bản thân lúc này. Cô ta nhờ đến lòng thương cảm do chính mình tự tạo ra.

“Shane, thôi nào, tôi đây mà, Alex đây. Có chuyện gì thế?”

Cô ta cẩn thận để không chạm vào người nó. Shane e ngại trước bất kì cách tiếp xúc thể chất nào. Nó vẫn im lặng.

“Em có thể nói chuyện với tôi. Tôi là bạn em.”

Shane lắc đầu và Alex muốn đánh nó một cái. Bị lôi ra khỏi giường để giải quyết mớ hỗn độn chẳng có chút liên quan nào đã đủ tệ rồi, lại còn gặp phải tên kiệm lời đang cố lấy đi nốt chút kiên nhẫn có phần hạn chế của cô ta thì thật là hơi quá.

“Shane, nếu em không nói chuyện với tôi, thì cảnh sát…”

“Ác mộng,” nó thầm thì. Alex cúi người về phía trước.

“Em gặp ác mộng và Malcolm đánh thức em dậy và em nghĩ rằng chú ấy là ông chú của em à?”

Lần đầu tiên Shane nhìn thẳng vào cô ta. Mặt nó xanh xao và nước mắt chảy tràn trên hai má. Ồ, thật nam tính làm sao, cô ta chiêm ngưỡng và nghĩ.

“Vậy là, khi tỉnh lại, em nghĩ hắn quay trở về để cưỡng bức em nữa à?”

Alex để ý thấy nó cau mày khi nghe tới từ đó. Một đòn trả đũa vì đã lôi cô ta ra khỏi giường.

Nó gật đầu.

“Đèn còn sáng không?”

“Còn.”

Đúng như cô ta nghi ngại.

“Vậy, sau cú đánh đầu tiên hẳn em phải nhận ra đó không phải chú em. Em biết đó đó là Malcolm. Tại sao em vẫn tiếp tục đánh chú ấy?”

Cô ta biết trước câu trả lời và đây là niềm vui thú nhất của Alex nhằm đảm bảo rằng người ta sẽ không gọi cho cảnh sát. Shane quá đần độn nên nó sẽ nói tuột ra tất cả - những lần cô nói chuyện với nó, sự bối rối của nó. Thậm chí chỉ một chút nghi ngờ nhỏ nhất hướng về cô cũng không được tồn tại.

Nó nhún vai. “Em không biết. Em nghĩ tới những điều chị nói với em về những đứa cháu của chú ấy.”

Alex nhớ lại buổi nói chuyện của họ hai tuần trước khi cô ta cố giải thích cho nó hiểu rằng không phải người đàn ông trung niên nào cũng giống như chú của nó. Cô ta chọn lựa từ ngữ rất cẩn trọng và nhớ lại từng từ từng từ mình đã nói. “Ví dụ như Malcolm đang ở đằng kia, chú ấy là một người hoàn toàn tốt bụng. Chẳng có gì chứng minh rằng chú ấy từng làm điều gì với những đứa cháu họ của chú ấy. Và nếu chú ấy có làm, thì tôi đảm bảo nhà chức trách phải biết.”

Lời nói của cô ta được lựa chọn để khơi gợi phản ứng như thế này, nhưng khi nó không xảy ra trong vòng một hai ngày, cô ta đã loại Shane khỏi danh sách ứng cử viên vì hành vi của nó không dễ dự đoán được.

Mặc dù thâm tâm Alex có phần vui mừng rằng cuối cùng nó đã làm điều cô ta muốn, nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì; cô ta đã chán ngấy vì việc này mất thời gian quá lâu mới xảy ra. Cô ta không có thời gian cho việc này.

“Nhưng nếu em còn nhớ, Shane ạ. Tôi đã cố nhấn mạnh rằng Malcolm không làm những việc như thế với các bé gái, để chứng tỏ rằng chú ấy không hề giống chú của em và rằng những người đàn ông tốt vẫn còn hiện hữu.”

Nước mắt đã ngừng rơi và mặt của nó nhăn lại vì bối rối. “Nhưng chị đã nói…,” Shane không thể nhớ chính xác từng từ. “Em cứ mãi tưởng tượng ra những cô bé đó và những gì chú ấy đã làm với chúng và chị nói rằng nhà chức trách sẽ biết.” Nó nhướng cặp mắt đau đớn nhìn cô. “Nhưng họ chẳng bao giờ biết chuyện xảy ra với em.”

Alex nhìn đi chỗ khác. Ánh mắt khẩn cầu của nó thật sự khó chịu.

“Nhưng rồi chị không nói gì với em nữa.” Giọng nó hiện rõ vẻ bối rối và cô độc. Nó nói đúng, cô ta đã dành nhiều thời gian với Malcolm để cố gắng lôi ra được một chút cơn giận từ Shane, và đã có tác dụng, nhưng quá muộn nên cô ta không sử dụng được.

“Shane, em có biết vì sao tôi không nói chuyện với em không?” Cô ta hỏi một cách nhẹ nhàng.

Nó lắc đầu.

“Bởi vì em khiến tôi mất thời gian. Em bị tổn thương quá lớn nên em sẽ chẳng thể có một cuộc sống bình thường. Không còn hi vọng gì cho em nữa. Những cơn ác mộng sẽ không bao giờ biến mất và mọi nam giới trung niên hói đầu sẽ đều trở thành ông chú của em. Em sẽ không bao giờ thôi bị ông ta ám ảnh hay thoát khỏi những hành vi ông ta đã làm với em. Sẽ không có ai yêu thương em vì em đã bị ô uế và nỗi giày vò này sẽ song hành cùng em mãi mãi.”

Mặt cậu bé dần dần biến sắc và trở nên tái nhợt. Cô ta cúi xuống gần hơn. “Và nếu em còn làm phiền tôi thêm một phút nào nữa kể từ nay về sau, tôi sẽ báo cáo với hội đồng ân xá rằng em là mối nguy với mọi người xung quanh và em sẽ lại bị tống vào tù.” Cô ta đứng lên, cao vọt hơn hẳn kẻ yếu thế đang run rẩy không nói lên lời. Chúa ơi, cô ta ghét sự thất vọng. “Và hai ta đều biết ở đây có hàng tá nam giới trung niên, phải không nào, Shane?”

Đầu nó gục xuống và hai vai run lên. Cô ta coi khoảng lặng này là sự thấu hiểu hoàn toàn. Vậy là xong. Hoàn toàn.

Cô ta đi lướt qua Dougie và tiến thẳng tới phòng bếp. Hầu hết những người sống ở đây đều đã quay lại giường ngủ vì sự hào hứng đã qua đi. Chỉ còn David và Malcolm ngồi lại, cùng Dougie đang loanh quanh đâu đó phía sau cô.

Alex không khỏi bị ấn tượng với hậu quả Shane để lại cho nạn nhân béo ú, vô hại đang ngồi gần chiếc bàn. Lúc này tất cả những gì cô ta phải lo nghĩ là giới hạn tổn thương. Cô ta không thích cảnh sát can thiệp. Đây là cuộc chơi của cô ta.

“Ồ, Malcolm…,” cô ta nói, ngồi xuống cạnh anh ta. “Thật tội nghiệp.” Alex nhẹ nhàng đưa tay lên và chạm vào chỗ thịt bị sưng phồng lên và bắt đầu bầm tím lại trên mặt của anh ta. Môi anh ta cũng sưng vêu lên với một vết rách ở phía bên phải. Alex có thể tưởng tượng anh ta trông sẽ ra sao vào sáng hôm sau.

“Cậu ấy thật điên cuồng. Cần phải nhốt lại.”

Alex nhìn David và hiểu vị trí của anh ấy. Một vụ ẩu đả mới diễn ra, nhưng David hiểu rằng Shane không thể sống sót nếu bị tống trở lại nhà tù. Alex gật đầu và David rời nhà bếp để sang kiểm tra ở chỗ Shane.

“Nhìn này, Malcolm. Anh hoàn toàn có quyền gọi cảnh sát. Anh bị tấn công nghiêm trọng. Thật khó để hiểu được những người khác.”

Cô ta cúi người về phía trước một chút và ánh mắt Malcolm hướng tới mục tiêu cô ta muốn. Malcolm chưa từng làm tổn thương ai trong đời. Nhút nhát một cách tội nghiệp và hoàn toàn lạc lõng với thế giới, anh ta rơi vào bẫy lừa của một ‘người phụ nữ Thái’ thông qua phòng chat lãng mạn của trang hẹn hò trực tuyến ‘tropical fish’. Rất nhiều người họ hàng lần lượt bị ốm và những khoản tiền lần lượt được chuyển cho cô ta. Malcolm trở nên khánh kiệt và bắt đầu bòn rút tiền trái phép từ quỹ của công ty thép anh ta làm kế toán.

Anh ta chỉ bị phạt tù hai năm, và mặc dù trước đó cũng không có gì nhiều, nhưng bây giờ anh ta bắt đầu bằng con số không. Ở tuổi 51, anh ta không có vợ, không con, không nhà, và không nghề nghiệp.

Alex lựa giọng ngọt ngào và xích lại gần thêm vài xen-ti-mét.

“Anh phải nhớ, Malcolm. Anh không giống những người này. Anh được giáo dục, có nghề nghiệp với nhiều cơ hội. Anh bị tổn thương nặng nề nhưng anh không hoàn toàn là đồ bỏ đi. Những sinh vật thảm hại này đáng bị anh thương xót. Họ sẽ không bao giờ có được một chút trí tuệ của anh.”

Alex bắt tréo chân theo hướng ngược lại và chạm nhẹ đầu gối mình với đầu gối của anh.

“Nhưng nó nên có trách nhiệm…,” anh nói một cách yếu ớt và Alex biết anh ta đã cắn câu.

“Và nó sẽ. Tôi nghĩ anh cần làm những gì đúng với anh. Hãy làm điều khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng sẽ chỉ công bằng nếu Shane sẽ trở lại nhà tù và không bao giờ được thả ra nữa. Tôi không muốn anh để tâm nếu anh hành động vội vã. Một khi đã quyết, anh sẽ không thay đổi được nữa.”

Alex hít thở thật sâu khiến cho ngực cô ta nâng lên rồi hạ xuống. Sự e dè mà anh ta đang đấu tranh chính là lí do Alex loại anh ta khỏi danh sách đối tượng nghiên cứu.

“Tôi có một đề xuất, anh có muốn nghe không?”

Malcolm gật đầu nhưng tiếp tục nhìn vào ngực cô ta. Việc có Shane không còn phù hợp. Cô ta không muốn nhìn thấy bản mặt thảm hại của nó một lần nữa.

“Chà, tôi nghĩ cả hai người đều không thể tiếp tục sống ở đây. Anh sẽ luôn phải sợ hãi vì khả năng tiếp tục bị tấn công. Ý của tôi là anh không nên nghĩ tới cảnh sát, chỉ cần Shane không sống ở đây nữa thôi mà.”

Cuối cùng Malcolm cũng ngẩng mặt lên nhìn cô ta. Chúa ơi, mặt mũi thật kinh hãi. “Nhưng nó sẽ ở đâu …”

“Đó không thực sự là điều anh cần quan tâm sau khi nó đã đối xử với anh thế này, đúng không?”

“Thực ra… không hẳn…”

“Vậy, tôi sẽ nói với David quyết định của anh nhé?”

Malcolm gật đầu. Dễ như bỡn.

Alex vươn người tới và vỗ nhẹ vào đầu gối anh ta. Gã đàn ông luống tuổi hơi đỏ bừng mặt. Con người tội nghiệp này chưa từng lên đỉnh với một người nào, sự thực hiển nhiên mà ai cũng có thể nhìn rõ.

“Tôi cho rằng đó là quyết định đúng, Malcolm ạ. Bây giờ anh hãy đi ngủ và để tôi nói chuyện với David giùm anh.”

Alex thở dài thật dài khi Malcolm rời căn phòng và David bước vào.

“Mọi chuyện sao rồi?”

Alex thờ phù một cái. “À, phải thuyết phục rất lâu thì anh ấy mới quyết không gọi cảnh sát nữa.”

Mặt David giãn ra như trút được gánh nặng. “Tạ ơn Chúa. Shane rất hối lỗi vì việc nó làm. Nó biết nó đã sai và ta đều biết rằng trở lại nhà tù sẽ giết chết nó. Nó thực sự không phải là đứa trẻ hư.”

“Tuy nhiên, Malcolm có một điều kiện đổi lấy việc không báo cảnh sát. Đó là Shane phải rời đi.”

David chửi thề một tiếng.

“Tôi biết thật khó và tôi đã cố thuyết phục nhưng anh ấy cứ nhất quyết phải như thế. Tôi đồ rằng anh có thể hiểu lí do. Anh ấy thực sự kinh hoàng.”

David lắc đầu. “Tôi chỉ không hiểu chuyện gì đã khiến nó hành động như thế.”

Alex nhún vai. “Đó là vấn đề. Chẳng có cách nào đảm bảo rằng chuyện tương tự sẽ không xảy ra lần nữa. Anh chẳng thể cam đoan rằng Malcolm sẽ luôn an toàn nếu Shane vẫn cứ ở lại.”

David gục đầu vào hai bàn tay.

Alex bước tới và chạm vào cánh tay trần của anh. “Anh đã cố gắng hết sức rồi, David.”

Điều khiến Alex bực mình chính là khi cô ta nhận ra điểm yếu duy nhất cô ta thấy ở người đàn ông này là khả năng cảm thông với những con người vô vọng trong phạm vi anh quản lý. Chỉ cần một chút thô lỗ hoặc một bộ óc quỷ quyệt thôi và anh sẽ trở thành đối tượng hoàn hảo.

Anh di duyển cánh tay xa ngoài tầm với của Alex.

“Chúa ơi, David, anh biết tôi đã cố gắng hết sức mà,” cô ta nắm lấy bàn tay anh, một hành động thông minh khi bị khước từ. Anh không biết rằng cô ta đã thao túng để tránh tình huống nhà chức trách phải vào cuộc. Tất cả những gì cô ta quan tâm là Shane có thể bị tống vào tù và bị lạm dụng hàng ngày cho tới hết đời. Cho dù động cơ của Alex là gì thì cô ta cũng đã cứu vãn tình hình và người đàn ông này vẫn cự tuyệt cô ta.

“Tôi biết mà, Alex, và tôi thực sự cảm kích vì điều đó. Tôi chỉ cần tìm hiểu xem tôi có thể làm gì để giúp Shane.”

Cô ta đứng lên và lướt qua anh khi đi tới tủ cốc chén và lấy ra hai chiếc cốc.

“Barry sao rồi, tôi nghĩ anh ấy đã đi xa rồi đúng không?” Cô ta tiếp tục vì muốn duy trì đối thoại. Một tách cà phê cuối cùng và đó là lời tạm biệt. Sự thờ ơ của David trước hành động của cô ta là sợi dây liên kết cuối cùng. Cô ta còn nhiều cách thú vị hơn để tiêu khiển thời gian của mình.

David lắc đầu. “Anh chàng tội nghiệp phải chịu đựng một thất bại lớn. Biết tin từ bạn của một người bạn rằng cô vợ cũ và cậu em trai mới kết hôn tuần trước. Con gái của Barry chính là phù dâu. Anh ấy suy sụp hoàn toàn và đập vỡ một số đồ đạc. Anh ấy vẫn chưa sẵn sàng để rời khỏi đây.”

Alex cảm thấy vui trong lòng một chút. Thật may cô ta đã quay mặt đi khi nó biểu lộ ra bên ngoài. Có vẻ cô ta vừa tìm được lí do để ở lại.

“Ôi trời, thật đáng xấu hổ. Tôi sẽ pha cà phê và anh hãy kể tôi nghe chuyện đó.”

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.