Cảm giác như hàng tuần lễ kể từ lần cuối cô họp bàn công việc, trong khi thật sự thì chỉ mới vài ngày thôi.
“Được rồi, Stace, có thông tin mới gì từ Charlie Cook không?”
“Không nhiều, thưa sếp. Tôi vẫn giữ liên lạc với trung tâm cộng đồng nhưng họ chỉ giữ hồ sơ của những sự kiện nhất định. Hầu hết các hoạt động được tổ chức bởi bên thứ ba và cái trung tâm đó chỉ chuẩn bị địa điểm thôi. Vẫn đang làm việc với họ để xem liệu tôi có thể tìm hiểu xem Charlie Cook đã đi đâu hay không.”
“Có phải chúng ta vẫn nghĩ rằng đó là câu lạc bộ thanh thiếu niên không?” Bryant hỏi.
Kim nhún vai. “Tôi không thích điều đó,” Kim nói, một cách chân thành. “Bất kì người nào tham gia vào câu lạc bộ thanh thiếu niên đều phải qua quá trình kiểm tra của Ủy ban Công khai và Loại trừ, nhưng tất cả chúng ta đều biết các vấn đề rắc rối kéo theo nó.”
Ủy ban Công khai và Loại trừ được sinh ra để thay thế cho Cục Lưu trữ hồ sơ Tội phạm và áp dụng cho bất kì ai làm việc liên quan đến trẻ em. Nhưng việc đổi tên cũng chẳng lấp được lỗ hổng trong mạng lưới hệ thống.
“Thông qua chất lỏng và các sợi lông có phát hiện được điều gì không?”
Stacey lắc đầu. ”Gửi cho họ lời nhắc vào sáng nay nhé.”
Kim thắc mắc chẳng biết bên phòng thí nghiệm thấy không hiểu đoạn nào trong câu ‘Sớm nhất có thể’ nhỉ.
“Thế còn cái gã ở trung tâm phụ tùng xe thì sao hả sếp?”
Kim lắc đầu. Chắc phải có gì đó bị bỏ lỡ, nhưng vấn đề duy nhất cô nhận ra là anh ta thiếu phản ứng biểu cảm. Và như Bryant đã chỉ ra hơn một lần, cô không phải là người phán đoán tốt nhất trong vấn đề này.
Kim có thể cảm nhận được sự chán nản đang len lỏi khắp toàn đội của cô.
Tất cả họ đều hứng thú với một vụ việc có tính hợp lí, có thứ tự và chỉ cần một đầu mối để dẫn đến những manh mối khác. Nhưng không phải tất cả các vụ án đều như thế. Một số vụ rất lộn xộn, giống như việc bước vào vùng cát lầy với một đôi ủng cao su tới đầu gối. Cho dù điều tồi tệ nhất đã được điều tra lại và được xử lý. Họ đã phỏng vấn, hỏi cung nhưng chẳng làm sáng tỏ được gì cả. Điều đó giết chết nhuệ khí còn nhanh hơn cả việc không được tăng lương.
“Nghe này, mọi người, tôi biết các bạn đã phải làm việc vất vả thế nào để kiếm từng đồng. Tôi hiểu sự khó khăn của các bạn. Nhưng chúng ta sẽ làm được thôi. Đội này sẽ không bỏ cuộc.”
Họ đều gật đầu đồng ý với chỉ thị của cô.
“Nhưng cả đội còn cần phải có thời gian nghỉ ngơi. Nào rời khỏi đây và đừng quay trở lại cho đến thứ hai nhé. Và sau đó chúng ta sẽ bắt đầu. Nào, giải tán nào,” Kim gào lên.
Dawson là người ra về đầu tiên, ngay sau đó là Stacey.
Kim liếc qua phía sau cô. “Nghĩa là cả anh nữa đó, Bryant.”
“Cô cũng sẽ làm như vậy chứ, sếp?” Anh hỏi và với tay lấy chiếc áo khoác.
“Tất nhiên rồi,” cô nói, và quay đi.
Đây là lúc để chọc giận một số người đây. Có người biết nhiều hơn những gì họ đã nói ra. Đến lúc phải tìm ra điều gì đó rồi.