Đôi mắt của Alex hướng về phía cửa chính mỗi lần cửa mở, cô ta đang đợi người bạn thân mới của cô ta tới. Mối quan hệ của họ đã thay đổi từ lần gặp trước đó. Bây giờ họ đã gọi nhau thân mật hơn và kế hoạch đã diễn ra tốt đẹp.
Khi Kim gọi cho cô ta vào sáng sớm và đề nghị một cuộc hẹn uống cà phê, cô ta cũng đang suy nghĩ tới điều tương tự. Đó cũng là điều chứng minh cho sự tò mò lẫn nhau của hai người. Kim đã đưa ra đề xuất một quán cà phê cách văn phòng của Alex năm mươi bước chân và cô ta đồng ý một cách hào hứng.
Cánh cửa mở ra, Alex quan sát khi Kim tiến đến với bộ đồ màu đen đặc trưng.
Alex tự hỏi liệu người phụ nữ này có biết rằng mình đang chú ý đến cô ấy không. Bước đi của cô ấy rất kiên định và dứt khoát. Đôi mắt cô ấy hướng thẳng về phía trước và bước tới.
“Bác sĩ,” Kim nói khi ngồi xuống.
Alex để ý thấy rằng Kim đã thay đổi cách xưng hô. Trong suốt cuộc nói chuyện lần trước, họ đã gọi thẳng tên nhau và Alex không phải người thích quay lại như ban đầu.
Trừ khi Kim để ý đến vết xước nhẹ được giấu đi dưới lớp che khuyết điểm, còn nếu không, cô ta sẽ chọn không đề cập đến nó.
“Thật tốt khi được gặp cô, Kim. Tôi mạn phép lấy cho cô một ly Latte nhé.”
Kim xếp chân dưới mặt bàn. “Cảm ơn bác sĩ, nhưng hãy gọi tôi là Thanh tra Thám tử và tôi có một vài câu hỏi cho cô.”
Không hề có lấy một nụ cười để làm dịu đi lời quở trách ấy và Alex cảm thấy thất vọng đến kì lạ. Bất kể sự viếng thăm ngẫu hứng của Kim tới văn phòng của cô ta có chân thành hay không, thì việc được chơi đùa với người phụ nữ này dưới danh nghĩa bạn bè vẫn sẽ khiến Alex cảm thấy thỏa mãn hơn. Nhưng không vấn đề gì cả, có sao làm vậy.
“Có nghĩa là lần này chúng ta không thảo luận về việc rối loạn giấc ngủ nữa phải không?”
“Tốt thôi, chúng ta có thể như vậy nếu cô muốn. Chẳng phải sự rối loạn giấc ngủ của cô cũng bắt đầu từ sau cái chết của gia đình hay sao?”
Alex nghiêng đầu và không nói gì cả. Câu hỏi của Kim nghe như một câu hỏi tu từ vậy.
“Ồ, tôi xin lỗi, tôi quên mất; họ không phải là gia đình của cô và họ cũng có chết đâu.”
Alex vẫn cố giấu sự ngạc nhiên. Cô ta ngưng lại một chút rồi quyết định để cho mắt mở to và nói một cách khẩn khoản về sự cô đơn, công việc và tất cả những nhu cầu cuộc sống, nhưng họ đã bỏ qua vấn đề đó. Kim đã không bị cuốn vào những lời cô ta nói, nên Alex chẳng phí công sức vào trò chơi này nữa. Cuối cùng, cô ta tự tâng bốc bản thân rằng Kim đã gặp khó khăn trong việc tìm ra sự thật.
“Đó là lời nói dối đúng không?”
Alex nhún vai. “Chỉ là lời nói dối vô hại thôi. Các bệnh nhân đều yên tâm với trình độ học vấn và kinh nghiệm sống của tôi.”
“Nhưng nó không phản ánh đúng con người của cô đúng không bác sĩ?”
“Chỉ có rất ít người trong số chúng ta hoàn toàn là chính mình; tôi tưởng cô phải hiểu điều đó hơn ai hết chứ. Bức ảnh trên bàn của tôi là để cho mọi người đoán và họ cũng đã làm thế. Tất cả chúng ta ai cũng đều biểu hiện một vẻ bề ngoài ra với thế giới. Và ý muốn của tôi là giới thiệu về một gia đình. Kể cả với cô, Kim ạ.”
Mắt Kim bừng lên khi mà bị gọi bằng tên như vậy, nhưng cô đã kìm cảm xúc đó lại.
“Vậy, phải chăng đây là một mánh khóe?
“Đúng, tôi cho là vậy, nhưng như tôi nói đấy, nó vô hại.”
“Có phải tất cả những mánh khóe của cô đều vô hại hay không?” Kim hỏi và nghiêng đầu đi.
“Tôi không hiểu ý cô là gì.”
“Cô có sử dụng mánh khóe với bệnh nhân của cô theo cách nào khác không?”
Alex chầm chậm nhếch mép, thể hiện sự ngơ ngác. “Thế chính xác là cô đang buộc tội tôi về điều gì?”
“Đó là một câu hỏi, không phải là một lời buộc tội.”
Vậy, nữ thám tử này đã phân tích mọi từ mà cô nói ra. Tốt. Tiếp tục đi, Alex nghĩ.
“Kim, tôi có rất nhiều bệnh nhân. Tôi thỏa thuận với các điều khoản trong suốt quá trình điều trị tâm lí, từ một cơn stress tới hoang tưởng tâm thần phân liệt. Tôi điều trị cho những người không bao giờ hồi phục được từ sự khủng hoảng tinh thần từ thuở bé. Tôi điều trị cho nhiều người với mọi kiểu tội lỗi trên đời, những người sống sót và nhiều thứ khác nữa.
Alex không chắc chắn cô ta đã ghi được bao nhiêu điểm, nhưng lớp mồ hôi mỏng trên mu bàn tay Kim đã thể hiện rằng một hay hai cái phi tiêu độc đã trúng đích.
“Vậy, nếu như cô quan tâm nhiều hơn đến chi tiết, tôi sẽ giúp cô bằng bất kì cách nào tôi có thể.”
“Ruth Willis.”
Alex đã bị kích thích tính tò mò bởi những gì mà Kim nghĩ rằng mình biết.
“Đôi khi, con người ta không thể hàn gắn được vết thương lòng, Kim ạ. Tôi nghĩ cô cũng từng gặp những vụ án không thể giải quyết; khi theo đuổi những vụ như thế, cho dù cô đã cố gắng hết sức, cô vẫn không thể có một kết quả thành công như ý. Theo ý tưởng ban đầu thì tôi muốn chuyển cuộc sống của Ruth sang một trang mới, nhưng cô ấy là một cô gái trẻ với rất nhiều rắc rối. Cô thấy đấy, đôi khi trong cơn giận dữ lại tồn tại cảm giác an toàn, và thường thì chuyện báo thù là chất kết dính liên kết chúng lại với nhau. Alex hạ ánh nhìn xuống. “Ruth sẽ không bao giờ thoát khỏi những gì cô ấy đã làm đâu.”
“Quả thật, cô gái ấy đã làm khá tốt,” Kim ám chỉ vào cô ta.
Như kì vọng, Alex đã biết được những gì cô ta muốn biết. Vị thám tử này đã gặp Ruth. Nhưng chuyện đó chẳng đáng bận tâm. Không ai có thể tin Ruth kể cả khi cô ta dám nói ra đi nữa.
“Đó là một sự vận dụng trí tưởng tượng thú vị mà cô đã sử dụng trong suốt cuộc gặp cuối cùng giữa cô và Ruth.”
Alex nhún vai. “Đó là một kĩ xảo được sử dụng rộng rãi bởi nhiều lí do: giảm stress, hoàn thành mục tiêu, và nó có hiệu quả trong việc xua đi những hành động tiêu cực. Nó chỉ mang tính tượng trưng thôi.”
“Hoặc một kế hoạch chi tiết cho sự mất tự chủ về lí trí?”
Alex cười. Đã lâu rồi cô ta không được cảm thấy tự thỏa mãn như thế này từ khi cô ta thuyết phục một diễn đàn đầy những người bị chứng thèm ăn rằng họ đang tận hưởng cuộc sống theo cách tốt nhất.
“Ôi, làm ơn đi, các kĩ xảo về mường tượng có thể bao gồm tất cả các kiểu trên đời nhưng người ta không thật sự đi ra ngoài và thực hiện chúng. Đó là một kĩ xảo, chứ không phải là một lời chỉ dẫn.”
“Và cô không biết rằng Ruth quá thiếu ổn định để thực hiện việc diễn kịch giả định trong điều trị bệnh nhân tâm thần đúng không?”
Alex nghĩ một thoáng. “Cô toàn tâm toàn ý tin vào sự chính trực trong nghề nghiệp của cô và tin vào mỗi cá nhân trong lực lượng cảnh sát đang duy trì pháp luật phải không?”
“Cô đang trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi đấy, nhưng đúng là như vậy.”
“Đó là một hệ thống mà cô tin tưởng, bất chấp cả những thiếu sót đúng không?”
“Tất nhiên rồi.”
“Dù rằng trước khi cô tham gia vào lực lượng cảnh sát, chắc hẳn cô đã nghe về trường hợp của Carl Bridgewater. Một cậu bé bán báo 13 tuổi đã bị bắn chết tại một trang trại cách đây không xa. Lực lượng đặc nhiệm về tội phạm nghiêm trọng của khu vực Midlands đã theo dấu một nhóm bốn người đàn ông và rốt cuộc là họ đã kết án cả bốn kẻ đó nhờ những chứng cứ đau đớn kinh hoàng.
Theo các cuộc điều tra về lí do Lực lượng đặc nhiệm về tội phạm nghiêm trọng bị giải tán, giữa rất nhiều vấn đề, có thể thấy những chứng cứ giả tạo và những cáo buộc của họ đã bị lật tẩy. Những năm sau đó, nhờ quá trình chống án, ba người đàn ông bị kết án về tội giết Carl Bridgewater đã được thả tự do khỏi nhà tù.”
Alex nghiêng đầu sang phải. “Vậy, làm ơn nói cho tôi biết, phần nào của sự kiện đó khiến cô tự hào nhất?”
“Một trong số những người đàn ông đó đã khai ra hết sự thật.” Kim bảo vệ quan điểm.
“Đó là sau khi phải chịu những cuộc thẩm vấn khắc nghiệt và đáng ngờ. Tôi đưa ra sự kiện ví dụ này để cố chứng minh rằng, ở trường hợp xấu nhất, những viên cảnh sát ấy đã nhận ra rằng họ đã khép tội cho người vô can, và trong vụ án kiểu vậy thì hệ thống đó đã thất bại. Hoặc có thể họ đã rất tích cực trong quá trình điều tra nhưng bắt đúng người mà sau đó phải trả lại tự do cho người đó tại tòa; một lần nữa, hệ thống lại thất bại.”
“Ngành nghề nào cũng có đầy những mâu thuẫn. Các trường hợp ngoại lệ càng làm sáng tỏ thêm qui tắc này. Tôi rất tin vào những gì mình làm, nhưng tôi có nên chấp nhận rằng không phải tất cả mọi người sẽ cư xử theo cách mà tôi muốn họ làm không? Tất nhiên có chứ, bởi đó là bản năng tự nhiên của con người.”
Kim cau mày. “Vậy, theo ví dụ của cô, những viên cảnh sát đó đã cố tình bóp méo chứng cứ hoặc họ là những kẻ cực kì bất tài. Thế cái nào trong số những sự lựa chọn đó chịu trách nhiệm cho sự thất bại của cô với Ruth hả bác sĩ?”
Alex chậc lưỡi. Kim thật sự hành động như đang thách thức.
“Việc thất bại tất cả là do Ruth, tôi cam đoan với cô.”
Kim điều chỉnh lại bản thân với cái nhìn nguôi giận. “Nhưng đó là điều tôi không thể hiểu nổi. Hoặc là cô chủ tâm chọn một phương pháp điều trị mà cô biết rằng nó sẽ thôi thúc Ruth ra tay, hoặc cô đã mắc sai lầm khi vận dụng điều đó. Nói cách khác, cô phải chịu một phần trách nhiệm cho những sự kiện xảy ra sau đó. Cô đồng ý không, bác sĩ?”
Alex thở dài hết sức. “Đã có nghi phạm nào phải tự sát trong phòng giam chưa?”
Kim gật đầu.
“Tại sao? Sao chuyện đó có thể xảy ra?”
Kim không nói gì cả.
“Đưa nghi phạm vào trại giam là một phần trong quá trình xét xử nên cô phải làm việc đó. Cô không biết được rằng một người có thể sẽ có cơ hội tự kết liễu đời mình. Nếu cô biết thì cô đã không làm như vậy.”
“Có lẽ cô làm bởi vì cô muốn nhìn thấy phản ứng của họ.”
“Một người đã cống hiến cả đời cho sự nghiệp sức khỏe tâm thần học giờ đây không còn coi bệnh nhân là đối tượng cần quan tâm nữa.”
Lần đầu tiên Kim cười mỉm. “Cô cố ý nói chuyện bằng ngôi thứ ba.”
Thật thất vọng, Alex bắt đầu cảm thấy sự chán nản đang xâm lấn trong cô ta.
“Được rồi, Kim, tôi sẽ không sử dụng kiến thức và chuyên môn của tôi theo cách đó.”
Kim dừng lại, gõ gõ lên đầu “Hmm… em gái đã mất của cô có lẽ sẽ không đồng tình với việc này.”
Trong giây lát Alex giật mình khi thấy nhắc đến Sarah.
Cuộc nói chuyện với Kim về em gái cô ta là điều cô ta đã không tính đến. Cô ta muốn giữ chuyện đó cho riêng mình. Tuy nhiên cô ta lấy lại bình tĩnh rất nhanh.
“Em gái tôi và tôi không thân thiết cho lắm. Nó không phải nguồn cảm hứng lớn trong sự nghiệp nghiên cứu của tôi.”
“Vậy sao? Vậy mà bức thư của cô viết cho cô ấy cho thấy rằng cô muốn giữ cô ấy theo kịp với quá trình điều trị của cô.”
Alex cảm thấy chút căng thẳng. Sao ả lắm điều kia dám can thiệp vào đời sống riêng tư của cô ta chứ.
“Thực ra, cô ấy đã cảm thấy như bị cô tra tấn và bạo hành trong suốt nhiều năm.”
Alex cố gắng cười mỉm để che đi sự căng thẳng trên gương mặt. “Ghen tị là một tính xấu. Khi có anh chị em ruột thịt, sẽ luôn nảy sinh sự cạnh tranh. Tôi khá thành công trong sự nghiệp. IQ của tôi xuất sắc, tôi là đứa con được yêu quý, nên cô thấy đấy, nó có rất nhiều động cơ để cảm thấy ghen tức với tôi.”
Kim gật đầu đồng ý, “Đúng vậy, cô ấy kể khá là chi tiết về những năm tháng tuổi thơ các cô sống bên nhau. Chúng tôi còn nói về quan điểm khác biệt của cô về việc chăm sóc thú cưng.”
Alex cố gắng lắm mới nhịn không lầm bầm thành tiếng. Chúa ơi, con nhỏ đáng thương đó không hề quên một sự kiện nhỏ nào ư?
Alex không hề thích bị tóm được điểm yếu chút nào. Cô ta không muốn bị bất ngờ, khi bị dồn vào đường cùng, sự phòng vệ của cô ta biến thành sự tấn công. Alex liền đáp trả.
“Ồ, Kim, những mối quan hệ trong gia đình rất phức tạp. Nếu Mikey không chết ngay trước mặt cô thì cô đã không phải biết những điều này, nhưng thật không may cho cô, tuổi thơ bị bạo hành và bị bỏ rơi của cô đã để lại cho cô nhiều thứ hơn là chỉ nỗi dằn vặt về sự sống còn. Cô là…”
“Cô chẳng biết gì về điều đó cả…”
Alex hả hê khi nhìn thấy cảm xúc ánh lên trong đôi mắt người phụ nữ kia.
“Ồ, nhưng tôi biết đấy,” Alex nói tiếp một cách khoan khoái. “Tôi biết rất nhiều về cô. Tôi biết nỗi đau của cô không hề chấm dứt hoàn toàn khi cô thoát khỏi mẹ cô. Chắc hẳn có rất nhiều thứ xảy ra tại trại trẻ mồ côi mà cô chưa từng chia sẻ với ai.”
“Cô làm tốt đấy, bác sĩ. 10 trên 10”
Nghe được sự chuyển giọng của người phụ nữ kia, Alex biết cô ấy đã bị giáng một đòn chí mạng.
“Ồ, nhưng tôi luôn muốn đạt điểm xuất sắc cơ Kim. Tôi biết thứ có giá trị duy nhất mà cô có đó là công việc. Tôi biết cuộc sống của cô rất đơn độc và lạnh lẽo. Khi ai xâm phạm đời tư của cô, cô cảm thấy khó chịu và phải tự giải thoát bản thân. Những mối quan hệ của cô đều dựa trên ý muốn của cô hoặc không gì cả.”
Mặt người thám tử biến sắc. Nhưng Alex hứng thú xoáy mũi dao sang một hướng khác.
“Bất cứ lúc nào cô cũng có thể rơi vào tình trạng tuyệt vọng, nó sẽ đeo bám theo cô từng ngày từng phút. Tôi biết có những ngày cô khát khao được cởi bỏ mọi ràng buộc và cho phép bản thân được chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình.”
Alex ngừng lại. Cô ta có thể nói thêm nữa, nhưng cô ta đã đủ để đạt được mục đích. Phần còn lại sẽ để sau.
Cô ta với lấy túi xách và đứng lên “Hẹn lần sau nhé, Thanh tra thám tử.”
Đôi mắt đen xoáy vào cô ta với sự căm phẫn. Alex cảm thấy không thể kìm nén được sự hài lòng sau cú đá xoáy cuối cùng.
Cô ta vòng ra đằng sau ghế của Kim, vươn người vào và hôn vào má Kim.
“À, Kimmy này, mẹ cô có gửi lời chào.”