Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Kim lái xe vào đồn cảnh sát, từ lúc nhận điện thoại tới giờ đầu óc cô cứ quay mòng mòng. Cô dự cảm có chuyện chẳng lành nhưng vẫn hi vọng trực giác của mình sai. Chắc chắn chẳng ai lại ngu ngốc đến thế.

Với số lượng nhân viên hơn 11.000 người, sở cảnh sát West Midlands là đơn vị lớn thứ hai cả nước, chỉ xếp sau sở cảnh sát Metropolitan ở London. Sở này phụ trách hoạt động của các thành phố Birmingham, Coventry, Wolverhampton và khu Black Country.

Được chia thành mười đơn vị cảnh sát địa phương, phòng cảnh sát Halesowen đặt dưới sự chỉ đạo của sở cảnh sát Dudley* và là một trong bốn phòng cảnh sát dưới sự giám sát của Cảnh sát trưởng Young.

Đồn cảnh sát Halesowen không phải đơn vị lớn nhất khu vực nhưng Kim thích nó hơn những nơi khác.

“Chuyện quái quỷ gì xảy ra vậy?” Cô hỏi người Trung sĩ trực ban. Mặt cậu ta lập tức đỏ bừng.

“Là Dunn. Hắn gặp… một tai nạn nhỏ.”

Mối nghi ngại của cô là thật - rõ ràng ai đó đã làm điều ngu ngốc.

“Có tệ lắm không?”

“Bị gãy mũi.”

“Chúa ơi, Frank, hãy nói rằng cậu đang thử nghiệm giả thuyết rằng tôi không biết đùa đi?”

“Không đâu, sếp.”

Cô chửi thầm. “Ai?”

“Hai hạ sĩ. Whiley và Jenks.”

Cô biết hai người này. Số năm kinh nghiệm trong ngành của họ hoàn toàn trái ngược nhau. Whiley đã có thâm niên ba mươi hai năm còn Jenks mới chỉ ba năm.

“Họ đâu rồi?”

“Trong phòng thay đồ, s…”

“Frank, cậu gọi tôi là sếp một lần nữa, tôi thề …”

Kim bỏ lại câu nói dở dang, chỉnh đốn lại bản thân để bước vào đồn và rẽ trái. Hai nhân viên hỗ trợ cảnh sát cộng đồng tiến về phía cô. Nhìn thấy nét mặt cô, họ tách ra nhường lối để cô đi qua.

Cô xô cửa bước vào phòng thay đồ nam mà không thèm gõ, đi lòng vòng qua các dãy tủ cho tới khi tìm được mục tiêu.

Whiley đứng tựa lưng vào một ngăn tủ đang mở, hai tay đút túi quần. Jenks ngồi trên ghế băng vò đầu bứt tóc.

“Các anh nghĩ cái quái gì trong đầu thế?” Kim hét lên.

Jenks nhìn Whiley trước khi nhìn lại cô. Whiley nhún vai và nhìn đi chỗ khác. Viên cảnh sát trẻ tuổi còn lại một mình.

“Tôi xin lỗi… tôi chỉ không thể… tôi có con gái… tôi chỉ…”

Kim hướng ánh nhìn hoàn toàn về phía Jenks. “Cả nửa cái đội chết tiệt này cũng vậy, họ còn cày ngày cày đêm để bắt được tên khốn đó.” Cô tiến lại gần hơn một chút và cúi xuống, khiến cho mặt cô gần mặt người cảnh sát trẻ hơn. “Anh có biết anh vừa làm cái gì không, anh đã liều mạng vì điều gì không?” Cô quát to.

Viên cảnh sát trẻ tuổi lại đưa mắt cầu cứu Whiley, lúc này trông ông ta có vẻ đau khổ nhưng không đáp lại ánh nhìn của Jenks.

“Chuyện xảy ra quá nhanh. Tôi không… Chúa ơi…”

“Hừm, tôi hi vọng mấy cú đấm của anh phải đau như trời giáng bởi lẽ nếu lão luật sư tinh ranh của hắn kéo được hắn thoát vụ này vì cảnh sát có hành vi bạo lực thì đó là hình phạt duy nhất mà hắn phải chịu.”

Hai tay Jenks ôm lấy đầu run rẩy.

“Hắn chỉ ngã…,” Whiley nói mà không hề nhận thức được sai lầm của mình.

“Bao nhiêu lần?”

Ông đóng cánh cửa tủ và nhìn ra chỗ khác.

Hình ảnh của Leonard Dunn hiện lên trong đầu cô. Cảnh tượng hắn vẫy tay chào với nụ cười trên môi khi hắn rời khỏi phòng xử án. Tự do để tiếp tục lạm dụng bọn trẻ.

Kim nghĩ tới những tháng ngày vất vả cả đội trải qua để xử lý vụ này. Họ không cần ai nhắc cũng tự giác làm việc không màng thời gian. Thậm chí có ngày Dawson còn là người đầu tiên tới đồn.

Là một đội, họ đã cùng nhau tham gia phá nhiều vụ án từ hành hung tới tội phạm tình dục rồi giết người và mỗi vụ án đều trở thành chuyện cá nhân đối với một người trong số họ. Nhưng vụ hai cô bé này là chuyện cá nhân của tất cả.

Dawson là bố của một bé gái mà nét phụng phịu dễ thương của bé đã trở thành niềm yêu thích của cậu ta. Bryant có một con gái đang ở tuổi thiếu niên, và bản thân Kim… ừ, cuộc sống ở bảy gia đình nhận nuôi lưu lại không ít tổn thương.

Vụ này chưa từng để họ yên một phút; cả trong và ngoài công việc. Khi hết nhiệm vụ, họ lại miên man nghĩ tới thực tế rằng hai cô bé vẫn bị giữ lại trong ngôi nhà đó với người chúng gọi là cha, rằng mỗi phút trôi qua khi họ không ở đồn cảnh sát là mỗi phút hai đứa nhỏ ngây thơ phải chịu đựng. Chừng đó là quá đủ để động viên họ miệt mài làm việc hàng giờ.

Kim nghĩ tới người giáo viên trẻ đã lấy hết can đảm để bày tỏ mối nghi ngại của mình với nhà chức trách. Cô ấy chấp nhận mạo hiểm danh tiếng nghề nghiệp của mình và đối mặt với lời chế nhạo của mọi người xung quanh, cô ấy đã dũng cảm để làm điều đó.

Khả năng toàn bộ công sức mọi người bỏ ra sẽ thành bong bóng là mối lo nghĩ nặng như đá tảng trong lòng cô.

Kim lần lượt nhìn hai viên cảnh sát. Không người nào đáp lại ánh nhìn của cô.

“Hai người không muốn nói gì à?”

Thậm chí với bản thân mình, lúc này cô giống như một hiệu trưởng đang trừng phạt hai cậu học sinh vì đặt một con ếch vào ngăn kéo bàn làm việc của cô.

Kim định nói thêm vài câu, nhưng cô thậm chí còn không thể mở miệng tiếp tục hét vào mặt hai kẻ đang tuyệt vọng và khúm núm kia.

Cô trừng mắt nhìn hai người họ lần cuối rồi quay người và rời phòng.

“Sếp, sếp… chờ một chút.”

Cô quay lại và thấy Whiley đang chạy về phía mình. Mỗi sợi tóc ngắn màu xám và mỗi xen-ti-mét vòng eo như được tích lũy trong suốt sự nghiệp cảnh sát của ông ta.

Cô dừng lại và khoanh tay.

“Tôi… tôi chỉ muốn giải thích.” Ông ta hất đầu ra hiệu về phía phòng thay đồ và nói, “Cậu ta không thể dừng lại được, tôi đã cố gắng ngăn cản nhưng cậu ta quá nhanh. Cô hãy hiểu cho, trước đây… chúng tôi đã tới đó một lần. Đó là vụ bạo hành gia đình và cậu ta đã tự đổ lỗi cho mình vì chúng tôi khi đó đã chứng kiến, cô hiểu chứ. Hai đứa bé con… nằm rúc vào nhau trên ghế sofa. Tôi đã cố giải thích rằng chúng ta chẳng thể biết… hoặc ngăn chặn việc đó …”

Kim hiểu tâm trạng thất vọng ấy. Nhưng chết tiệt, họ đã biết đến hắn.

“Chuyện gì sẽ xảy ra với Jenks? Cậu ta là một cảnh sát tốt.”

“Whiley, cảnh sát tốt không đánh nghi phạm.”

Mặc dù cô cũng từng một hay hai lần gì đó tự thôi thúc bản thân làm như vậy.

Một phần trong cô ước giá như mọi phòng xử tội phạm lạm dụng trẻ em đều có một cánh cửa lật sẽ mở ra và đưa bọn tội phạm xuống một khu đặc biệt ở địa ngục.

Whiley thọc tay vào túi quần sâu hơn.

“Cô thấy đấy… tôi chỉ còn một tuần nữa là sẽ nghỉ hưu và …”

À, giờ thì cô hiểu. Điều ông ta thực sự muốn biết là liệu toàn bộ sự vụ này có ảnh hưởng tới ông ta hay không.

Kim nghĩ tới khuôn mặt của Dawson khi họ bước vào tầng hầm ở nhà của Leonard Dunn và chiếc đĩa DVD đầu tiên đã khiến họ ngây người ra thế nào. Cô nhớ như in cảnh Bryant gọi điện báo với vợ phải hủy buổi đi xem hòa nhạc vì anh ấy không thể rời bàn làm việc. Cô nhớ lại tiếng khịt mũi thường xuyên của Stacey và những lần cô ấy phải chạy vào nhà vệ sinh.

Là thành viên nhỏ tuổi nhất đội, cô cảnh sát điều tra trẻ và thông minh đó đã quyết tâm không thể hiện chiều sâu nội tâm của cô trước mặt cả đội.

Và lúc này vụ việc có thể sẽ không phải đưa ra tòa.

Cô nhìn Whiley và lắc đầu. “Ông biết không, thưa ông cảnh sát, tôi thực sự không quan tâm chút nào.”

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.