Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Và giờ họ đứng mặt đối mặt. Nỗi thất vọng thứ hai của Alex đến một cách kín đáo và riêng tư. Hardwick House thật sự trở thành một nỗi khó chịu. Vừa mới đây thôi Shane còn nằm yên ấm áp ở Featherstone, thì giờ đây một kẻ thất bại khác đang cố gắng thu hút sự chú ý của cô ta.

Alex nhận thấy rằng qua ba lần nói chuyện riêng biệt cô ta có thể lôi Barry vượt qua hàng rào quay vào trong nhưng cô ta vẫn chưa kết thúc. Cô ta muốn câu trả lời.

Vị trí của Kim đằng sau bức tường khiến Barry không nhìn thấy được, nhưng Alex vẫn có thể trao đổi bằng mắt với thám tử nếu cần thiết. Rốt cuộc người phụ nữ này đứng quá xa nên sẽ không nghe thấy và đó là điều cô ta muốn. Cô ta không muốn có bất cứ một trở ngại nào.

“Họ đã tìm thấy Amelia,” cô ta nói.

Barry chợt bối rối. “Nhưng tại sao lại tốn thời gian như thế? Tôi đã nói ngay cho cô biết con bé ở đâu.”

Ồ đúng thế, gã nói rồi. Chắc hẳn nó đã lướt qua tâm trí cô ta. Tất nhiên gã đã nói với cô ta ngay lập tức nhưng Alex khá thích thú xem họ loanh quanh tự tìm dấu vết để tìm ra cô bé. Cô ta có thông tin mà Thanh tra thám tử Stone cần nhưng chọn không chia sẻ. Alex chưa bao giờ chia sẻ chúng.

“Đúng, giờ họ đã tìm thấy cô bé rồi.” Cô ta gần như không thể thiếu quan tâm hơn nữa.

“Nó ổn chứ?”

“Barry, tôi nghĩ anh cần tập trung vào bản thân mình trước. Chúng ta sẽ nói về Amelia sau.”

“Tôi muốn nhìn thấy nó.”

Và lại một cơ hội khác để kéo gã vào phía trong rào chắn một cách an toàn. Nhưng cô ta vẫn lờ đi.

Đây là cơ hội đầu tiên để cô ta đặt câu hỏi cho đối tượng nghiên cứu sau khi đối tượng hành động. Lời thú nhận đáng thương của Ruth đã cướp mất cơ hội đó của cô ta. Cô ta hành xử cẩn trọng khi Kim ở gần kề. Điều quan trọng với cô ta là nhận được sự tôn trọng của thám tử. Nhưng bây giờ khi họ nói chuyện riêng với nhau, việc thu thập dữ liệu là ưu tiên hàng đầu của cô ta.

“Anh cảm thấy thế nào, Barry?”

Gã trông xanh xao ra mặt. Đối với Alex, sự kiện mới diễn ra vượt xa giấc mơ hoang dại nhất của cô ta; sự thật rằng những lời nói mang tính điều khiển của cô ta đã đủ mạnh để kích động những hành vi bạo lực ở mức cao cấp đó là điểm A+ dành cho cô ra. Kết quả sẽ hoàn hảo hơn nếu đứa bé cũng bị giết, và Barry không tạo nên màn kịch tự sát cao cấp này, nhưng Alex sẽ xoay xở với những gì cô ta có.

“Tôi không nhớ đã làm thế.” Gã lắc đầu. “Tôi biết tôi đã làm gì nhưng tôi không thể nhớ nổi mình thực sự đã làm thế. Tôi nhớ đã kéo lê Amelia ra khỏi ngôi nhà. Vì nó khóc nên tôi đã dọa nạt và đặt nó vào cốp xe. Sau đó tôi quay trở lại và phóng hỏa. Tôi chỉ muốn hủy hoại tất cả mọi dấu vết của những chuyện đã xảy ra. Chúa ơi, tôi không biết tôi đã nghĩ gì khi đó nữa.”

Mắt gã gặp mắt cô ta và trong ánh nhìn đó, cô ta thấy bóng dáng nực cười của hi vọng: “Họ đã chết, đúng không?”

“Ồ đúng thế, Barry. Họ đã chết.” Theo dấu hiệu của thám tử điều tra thì người nào chết chưa được xác định nhưng có ai đó đã chết. Alex thích rằng gã không có lí do gì để sống nữa.

“Vậy, điều gì làm anh muốn tự tử? Có phải là nỗi sợ bị bắt và trừng phạt không?”

Làm ơn nói rằng đúng, cô ta cầu nguyện. Nỗi sợ bị bắt là mối lo duy nhất về kết quả của những hành động gã đã làm. Nó ảnh hưởng đến gã thế nào. Cảm giác thực sự hối hận là một điều hoàn toàn khác biệt.

Gã suy nghĩ khoảng một giây và cô ta đã phải đấu tranh để che giấu sự chờ mong của mình. Cô ta gần như muốn lôi tuột câu trả lời ra khỏi mồm gã. Tất cả những gì cô ta cần là một kết quả tích cực.

Gã gật đầu và Alex suýt nữa thì chạy đến và hôn gã. Barry đã làm điều đó. Gã đã chứng minh quan điểm của cô ta. Gã đã thực hiện một tội ác ghê tởm mà không có bất cứ cảm giác tội lỗi nào. Những thất bại, tuyệt vọng trước đây, tất cả đều đáng giá.

Barry tiếp tục nói.

“Ban đầu đúng là thế. Tôi vẫn hoảng sợ về những gì tôi đã làm và không thể chịu đựng được ý nghĩ rằng mình sẽ lại bị vào tù. Nhưng khi đến đây, những kí ức bắt đầu quay trở lại. Tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt của Lisa, đầy sợ hãi và căm ghét, hổn hển cố đớp lấy không khí để thở.”

Một giọt nước mắt rơi từ mắt trái của hắn xuống má. Rồi những giọt nước mắt nối tiếp nhau chảy xuống và trong khoảnh khắc hắn khóc như một đứa trẻ.

Cô ta thấy ghê tởm. Chỉ trong khoảnh khắc, gã đã là chiến thắng của cô. Gã là kết quả mà cô ta tìm kiếm. Trong một thời gian ngắn gã đã chứng minh cô ta đúng, nhưng bây giờ mặc cảm tội tỗi đang hiển hiện trong mọi nét mặt của gã.

“Ồ Barry, điều đó thật đáng xấu hổ.”

“Tôi không biết tại sao tôi đã làm điều đó với cô ấy. Tôi yêu cô ấy. Và Adam là em trai tôi. Sao tôi có thể để họ ở đó chờ chết? Tôi là loại người nào mà lại làm như vậy với những người tôi yêu? Amelia sẽ trưởng thành không có mẹ ở bên là do tôi.”

Alex hầu như không có ý đó. Nỗi thất vọng của cô ta là về biểu hiện thất bại của gã nhưng cô ta bỏ qua nó, với niềm hi vọng về một kết quả tích cực.

Đây là lần thứ hai nghiên cứu của cô ta bị hủy hoại bởi kẻ thù chết tiệt của cô: mặc cảm tội lỗi.

Ôi Chúa ơi, cô ta đã căm ghét sự thất vọng như thế nào.

“Không, con bé sẽ không, Barry.”

“Gì cơ?”

“Amelia sẽ không trưởng thành mà không có mẹ ở bên.”

Tia hi vọng nực cười lan rộng trong mắt gã. “Ý cô là Lisa không…”

Alex lắc đầu. “Ý tôi là Amelia sẽ không trưởng thành. Cô bé chết trong cốp xe. Anh cũng đã giết con gái của anh, Barry. Họ chết cả rồi.”

Những lời cô ta nói thật mềm mại và dứt khoát.

Sự tuyệt vọng hoàn toàn hiển hiện trên nét mặt của gã.

Gã nhìn vào mắt cô ta, tìm kiếm sự thật. Cô ta gật nhẹ để gã biết câu trả lời và để cho sự lạnh lẽo trong mắt cô ta minh chứng mức độ nghiêm trọng mà những hành động của gã gây nên.

Gã buông người khỏi lan can và rơi xuống đất.

“Barry, không,” cô ta khóc, với tay về phía gã. Đó là một cử chỉ vô nghĩa. Cô ta mừng vì gã từ bỏ.

Kim chạy về phía cô ta. “Chuyện chết tiệt gì xảy ra thế?” Cô nhìn qua lan can hét lên.

Alex di chuyển khỏi rìa tường của bãi đỗ xe và khung cảnh phía dưới. Cô ta chọn trưng ra biểu hiện của trạng thái bàng hoàng.

Kim nắm chặt cánh tay cô ta và quay cô ta lại mặt để họ có thể mặt đối mặt. Cơ thể Kim run lên vì tức giận. “Nói với tôi, chuyện chết tiệt gì vừa xảy ra?”

“Ôi Chúa ơi… ôi… tôi không thể tin được… Ôi Chúa…”

“Anh ta nói gì? Tại sao anh ta nhảy xuống?”

Alex siết chặt đôi tay run rẩy của mình. “Tôi không biết, tôi không biết việc gì đang xảy ra. Tôi nghĩ anh ta đã nhận ra mình đã làm gì và không thể chịu đựng được điều đó.”

Alex có thể thấy rằng người thám tử không hoàn toàn tin điều đó.

“Nhưng anh ta biết việc mình đã làm. Tôi nghe anh ta kể với cô là anh ta đã làm gì vào khoảng một giờ trước. Sao giờ anh ta lại nhảy xuống?”

Alex nặn ra vài giọt nước mắt. “Tôi không biết.”

Kim mở miệng nhưng âm thanh của chuông điện thoại dừng cô lại.

“Bryant, sao?”

Cô nghe vài giây và rồi nhìn qua lan can. “Anh đừng đùa. Chúng có tác dụng hả?”

Cô lắng nghe câu trả lời của anh và rồi tắt máy, bỏ vào trong túi áo khoác.

“Mái che của vọng lâu đã đỡ được anh ta. Anh ta không chết. Vẫn chưa chết.”

“Cám ơn Chúa,” Alex thở ra, trong khi tâm trí của cô ta hét lên. Chết tiệt. Chết tiệt. Chết tiệt.

Kim nắm lấy cánh tay cô ta. “Cô đi với tôi. Chúng ta đều có các câu hỏi để trả lời.”

Alex cho phép vị thám tử dẫn cô ta đi. Chỉ một lần này thôi.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.