Kim nhảy xuống khỏi xe và rên rỉ trong bóng tối. Ngày hôm nay trở thành một ngày không có hồi kết. Cô còn không thể nhớ lại lần cuối cùng cô nhìn thấy cái nhà ga nhưng ngay bây giờ nó tự dưng hiện ra một cách rõ ràng. Đó là khi một người đàn ông đứng chờ ở lối ra vào.
Bộ quần áo đẫm nước vẫn bám sát vào cơ thể của cô, thi thoảng đem lại những cái rùng mình đến tận xương tủy.
Cơ thể của cô như rít lên với mỗi bước di chuyển về phía trước. Những vết tụ máu đã nổi lên trên bề mặt xung quanh cánh tay của cô.
Kim mơ về việc được tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi trên sofa với Barney, nhưng bây giờ thì còn phải chờ.
“Chúa ơi, Kim…”
Cô cảnh báo về việc sử dụng tên của cô.
Anh nhìn cô từ trên xuống dưới và định mở mồm ra nói.
Cô giơ tay lên. “Thật là… không.”
Cô gật đầu và hàng trăm câu nói đùa về bộ dạng của cô chìm nghỉm trong mồm anh.
“Họ có ở đây không?” Cô hỏi khi anh đẩy cánh cửa ra.
Cô đã dùng điện thoại của David để gọi cho anh kèm theo các chỉ thị.
“Đúng, nhưng tôi vẫn không hiểu được là…”
“Anh sẽ hiểu thôi,” Kim cắt lời. Cô sẽ không giải thích đến lần thứ hai.
Bryant nghe theo sự chỉ đạo của cô khi cô quay lại căn phòng cô đã đến trước đó.
Một lần nữa, cô đi theo mê cung, nhưng không như lần trước, hai viên cảnh sát kia đều đứng đó.
Cả hai đều mặc áo nỉ và quần jeans.
“Suýt chút nữa, các chàng trai ạ. Các anh suýt nữa thì làm cho tôi rối trí,” cô nói, nghiêng người về phía cái tủ. Cơ thể cô khá vui mừng với sự hỗ trợ.
“Nhưng chưa được đâu.”
Mặt của Jenks chuyển sang đỏ gắt. Đôi chân run rẩy trong chiếc quần bò của mình. Anh ta hạ người xuống chiếc ghế dài.
Một người già hơn, Whiley, nhìn chằm chằm vào cô. Sự uể oải đã hiện lên chiếc cằm của ông ta.
“Có phải việc đấm vào mặt hắn đã được tính toán từ trước? Để hắn không bao giờ phải ra hầu tòa?”
Jenks do dự một giây. “Không… tôi chỉ thấy màu đỏ… tôi nghĩ về những cô bé đó…”
“Im lặng, Jenks. Tôi không nói chuyện với anh.” Cô quay sang phía người cảnh sát đang hoàn toàn đối mặt với cô.
“Whiley, tôi đang nói chuyện với ông đấy.”
Tất cả các sắc tố không còn hiện lên trên mặt ông ta nữa.
“Jenks không phải là người đấm hắn, nhưng ông nhờ anh ta chịu trách nhiệm. Ông đấm hắn và bảo người đồng sự nhận tội thay vì chuyện nghỉ hưu của ông.”
Cô quay sang Jenks một lần nữa. “Có phải đó là lí do ông ta nhờ anh làm thế? Có phải ông ta bảo rằng ông ta đánh hắn vì không thể kìm chế nổi bản thân khi nghĩ đến hai cô bé kia?”
Jenks gật đầu, lông mày của anh ta cau lại khi anh ta nhìn từ cô sang Whiley.
“Anh bị dắt mũi rồi, anh bạn ạ,” cô nói, lắc đầu. “Điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc nghỉ hưu của ông ta. Ông ta làm thế vì ông ta đã ở trong căn phòng đó.”
Miệng của Jenks há hốc và bắt đầu lắc đầu.
Kim không còn sức lực để thuyết phục anh ta nữa.
Có một điều mà cô cần phải biết.
Cô lết về phía bên kia căn phòng và đứng cách Whiley mấy inch.
“Ông có động vào chúng không?”
“Tôi thề… không phải tôi… tôi không biết…”
“Mở cái tủ ra, Whiley.”
Sự thật bắt đầu hé lộ qua đôi mắt của ông ta.
Cô đưa tay ra. “Một là ông tự mở nó ra hoặc là đưa tôi chìa khóa.”
Bàn tay run rẩy của ông ta trườn nhẹ ra khỏi túi quần.
Kim lấy chìa khóa và tra vào ổ.
Mắc treo áo và những chiếc áo chui đầu được treo trên giá. Mặt sàn của tủ chất đống những đôi giày cao cổ và thiết bị dễ nhận ra. Nhưng cô phải với lên ngăn trên cùng mới thấy được thứ cô cần.
Tay của cô đặt lên một cuốn sách. Cô lấy nó ra và cho Bryant xem.
“Con đường dài nhất,” anh nói, đầu gật gù.
“Ông biết hắn,” Jenks hét lên. “Hắn gọi ông bằng tên thân mật khi chúng ta tới giải quyết vụ việc đó.” Sự hoài nghi trong giọng nói của anh ta đã sáng tỏ. “Tôi chưa bao giờ để ý chuyện ấy, nhưng rõ ràng là ông thân quen với hắn.”
Jenks đứng dậy từ chiếc ghế dài nhưng Bryant đã ở bên cạnh anh ta rồi.
“Ông đúng là một thằng khốn,” Jenks hét ầm ĩ cạnh Bryant.
Kim ngoảnh lại về phía Whiley.
“Tôi hỏi thêm một câu nữa. Ông có bao giờ động vào chúng không?”
Kim nghĩ sự kích động trong cô đã giảm bớt. Nhưng khi cô chầm chậm đưa đầu gối về phía háng ông ta, cô biết rằng nó chỉ có hơn chứ không có kém.
“Có phải ông đã chạm vào…”
“Không… không… không…,” ông ta nói, lau đi những giọt mồ hôi từ cằm. “Tôi chỉ muốn xem. Tôi tò mò… Tôi thề tôi không…”
Kim bước đi, cơn buồn nôn đã dâng trào lên tận cổ họng của cô. Chỉ một từ nữa thôi là lộn mửa ra rồi.
“Trung sĩ,” cô gọi về phía cửa.
Một lần nữa, Trung sĩ Jarvis xuất hiện.
“Một buổi tối bận rộn, sếp nhỉ,” anh ta nói, với một nụ cười ẩn sau ánh mắt.
Cô cho anh ta một cái gật đầu thân mật. Bây giờ họ đã hiểu nhau.
“Hãy đem thứ này đi cho khuất mắt tôi.”
“Rất hân hạnh, thưa sếp.”
Kim ngồi sụp xuống cạnh Jenks trên chiếc ghế dài. Tay của anh ta vẫn run lên vì giận dữ.
“Anh sẽ nhận một cái phát vào mông cho phần lỗi của anh trong đó, Jenks. Nhưng sau đó anh sẽ giữ được công việc của mình.”
“Cảm ơn. Nhưng làm sao cô lại biết được điều đó?
“Đúng, sếp, làm sao mà cô biết được vậy?” Bryant nhắc lại.
Cô cầm tay phải của Jenks và lật nó lại. “Anh đã lấy tay ôm đầu. Không sưng lên, cũng không dấu vết gì lúc tôi bước vào phòng thay đồ ngay sau khi sự việc xảy ra. Whiley thì nhét tay trong túi.”
“Chỉ thế thôi sao?” Bryant hỏi, tay cọ vào cằm.
“Không hẳn. Khi anh đề cập đến tên của cuốn sách đó, tôi biết mình đã từng nghe hoặc từng thấy nó ở đâu đó.”
Kim không đề cập đến cái kính đọc sách, hay sự thật là trong buổi ghé thăm để giải quyết vụ xô xát, Whiley đã phải nhanh chóng đưa Dunn vào bếp và tự ý đưa những đứa trẻ lên giường. Chẳng trách Wendy Dunn không bao giờ để ý chuyện đó. Vì ông ta là cảnh sát.
Cô quay lại phía Jenks. “Whiley đuổi theo tôi ở hành lang sau cuộc đụng độ, chỉ để củng cố thêm những gì ông ta đã làm. Ông ta còn nói bóng gió với tôi rằng anh biết nhà họ ở đâu. Tôi hiểu những đứa trẻ đã gặp một ai đó, và ngay khi tôi nhận ra rằng anh đã không hề đánh Leonard Dunn, thì tôi chỉ có thể đặt câu hỏi cho những hành động của người duy nhất còn lại. Whiley chưa bao giờ có hành vi bạo lực trong công việc và Dunn không phải là kẻ lạm dụng trẻ em đầu tiên ông ta gặp, vậy phải có nhiều hơn như thế.”
“Chậc, thưa sếp, nói về sự biến đổi bất ngờ của…”
“Tôi sẽ để anh tự tìm ra tất cả mọi chi tiết. Anh đi hỏi cung ông ta đi.”
“Đó hoàn toàn là niềm vinh dự của tôi.”
Kim đứng bật dậy. “Nhưng trước tiên anh có thể làm cho tôi một việc rất quan trọng được không?”
“Tất nhiên rồi.”
“Lấy xe của anh và đưa tôi về nhà đi.”