Khi đổ cần sa Colombia Gold thơm tho ra, Alex thừa nhận rằng cô ta đã lên kế hoạch cho buổi gặp mặt này thật cẩn thận. Vốn dĩ cô ta muốn có nhiều thời gian hơn để làm việc với Jessica nhưng cô ta đã dần trở nên nóng vội tìm kết quả. Cô ta hi vọng một cách liều lĩnh rằng Jessica sẽ không làm cô ta thất vọng, như những người khác.
Đây là một canh bạc lớn nhất của tất cả bọn họ. Nếu kết thúc được vấn đề này thì cô ta có thể xóa được hết những thất bại của các đối tượng khác. Kim vẫn còn đang trong giai đoạn thực hiện nhưng Jessica đã ở một cấp độ hoàn toàn khác.
Nếu Alex muốn giúp Jessica một cách thích đáng thì cô ta đã cố gắng để khám phá ra quá khứ của người phụ nữ này, nhưng đó không phải là điều cô ta ưu tiên.
Thời gian của cô ta có hạn. Hầu hết phụ nữ mắc chứng rối loạn tâm lí sau khi sinh đều trải qua một giai đoạn về bệnh tâm thần nghiêm trọng.
Alex vẫn bất ngờ khi thấy những nhân viên xã hội chỉ coi nó là một sự suy sụp sau khi sinh nở chứ không phải chứng rối loạn tâm thần, dù rằng tỉ lệ mắc phải chỉ là một trên năm trăm. Ở Jessica, họ đã tìm thấy dấu hiệu của bệnh trầm cảm nhưng không thấy thêm dấu hiệu nào để có thể nâng lên thành chứng rối loạn tâm thần.
Jessica cũng đã được nhận định là có thiên hướng rối loạn tâm thần, điên, suy nghĩ lung tung, có ý tưởng sai trái và luôn nghe thấy các giọng nói xung quanh. Các triệu chứng ban đầu đã được phát hiện nhanh chóng sau khi sinh con, tất cả đều cho thấy đây là chứng rối loạn tâm thần sau sinh; cô ấy phải được giám sát 24/7 bởi người trưởng thành có thẩm quyền.
Sự rối loạn tâm thần này thường dẫn đến việc mẹ sát hại con mới sinh và Alex cần phải thiết lập những tác động nghiêm trọng có thể khiến cho Jessica muốn làm hại con của mình. Cô ta đã nghiên cứu những trường hợp nổi tiếng của mỗi tình trạng bệnh và chúng đã được ghi sâu vào trong đầu cô ta, mọi thứ đã sẵn sàng.
Cô ta đặt cốc cà phê lên bàn. Cô ta thực sự cần phải bắt đầu.
“Tôi biết cô đã nói với nhà chức trách rằng cô chỉ lăn phải Jamie khi nằm ngủ bên cạnh thằng bé. Chúng ta đều biết đó không phải là sự thật nhưng tại đây tôi muốn cô có thể chia sẻ một cách thẳng thắn.”
Jessica nhìn một cách nghi ngờ.
“Bất kì điều gì cô nói ở đây đều sẽ được giữ bí mật. Tôi ở đây để giúp cô và tôi chỉ có thể làm điều đó nếu được biết toàn bộ sự thật. Cô cho tôi biết mọi thứ càng sớm thì tôi càng nhanh chóng giúp được cô như cô mong muốn.”
Jessica lắc đầu và nhìn chằm chằm vào vạt áo của mình.
Alex đã đoán sẽ rất khó để thuyết phục người phụ nữ tiết lộ bí mật sâu xa nhất của mình. Không có người mẹ nào nghĩ giống Jessica, dù họ có phải chịu những gánh nặng thế nào đi nữa.
Nhưng Alex cần sự thành thực đó. Cô ta cần những lời nói đó.
“Chuyện này có liên quan gì đến chồng của cô không? Cô có tức giận với anh ta không?” Alex nói một cách nhẹ nhàng và điềm tĩnh. “Việc trả thù giữa vợ chồng phổ biến hơn nhiều so với suy nghĩ thông thường của mọi người.” Cô ta dừng lại để tìm kiếm một kí ức đã được lưu trữ trong tâm trí.
“Một vài năm trước, một người đàn ông tên là Arthur Philip Freeman đã ném con gái 4 tuổi Darcy của ông từ cầu West Gate ở Melbourne trong một cuộc cãi vã về việc chăm sóc con. Người ta tin rằng ông ta làm vậy đơn thuần chỉ để khiến cho bà vợ phải đau đớn.”
Alex nghĩ động cơ này có thể không xảy ra với Jessica, vì cô ta đã không nói điều gì cho thấy bất kì sự đối đầu nào giữa cô ta và chồng. Nhưng có một cách dẫn tới sự điên rồ của cô ta.
“Có phải cô đã rất tức giận với chồng mình nên đã quyết định làm tổn thương anh ta bằng cách làm hại Jamie?”
Jessica chậm rãi lắc đầu. Tốt. Cô ấy không biện hộ rằng sự việc này chỉ là tình cờ. Đầu cô ấy vẫn nhìn xuống nhưng đôi mắt không còn nhìn chằm chằm vào vạt áo nữa, chỉ nhìn vào đó thôi.
Cô ấy lắng nghe và đó chính xác là những gì mà Alex muốn. Jessica chưa sẵn sàng để thừa nhận mình đã sai. Việc gia đình cô ấy phải phục tùng những định kiến của xã hội đang giày vò cô ấy. Điều Jessica muốn là sự thông cảm, chấp nhận. Sự cho phép. Và muốn biết rằng cô ấy không đơn độc.
“Cho tôi hỏi việc sinh Jamie nằm trong kế hoạch mong muốn đúng không?”
“Ồ vâng,” Jessica trả lời ngay lập tức. Tốt, cô ấy khá nhanh nhẹn và có sự kết nối. Và rốt cuộc, cô ấy đã chịu lên tiếng.
Alex đã nghĩ một cách không nghiêm túc rằng đây chỉ là một trường hợp của tội ngộ sát, nhưng hành động tiếp theo của cô ta vẫn không có gì thay đổi.
Cô ta ngồi xuống ghế của mình và bắt đầu nói.
“Cô có thể không nhớ nhưng việc đó đã được nhắc đến trên tất cả các bản tin vào giữa những năm 90. Một phụ nữ ở Nam Carolina, hình như tên cô ta là Susan Smith, đã báo với cảnh sát rằng cô đã bị một người đàn ông da đen cướp xe cùng với hai đứa con trai nhỏ của cô vẫn còn trong xe.
“Chín ngày với những lời cầu xin đầy nước mắt diễn ra trên truyền hình để mong các con của cô ta được trở về bình an đã kết thúc khi cô ta thú nhận rằng chính mình đã để chiếc xe lăn vào một hồ nước gần đó và để những đứa bé chết đuối ở bên trong. Tất cả chỉ là để để giữ gã người yêu giàu có của ả.”
Không hề có sự rùng mình sợ hãi nào chạy qua cơ thể bệnh nhân của cô ta. Duy chỉ có cái đầu hơi nghiêng đi một chút, chứng tỏ Jessica vẫn đang nghe.
Tốt. Cô ta đã đạt được yếu tố đầu tiên trong ba giai đoạn. Thấu hiểu.
Jessica cần cảm thấy rằng cô ta không đơn độc.
“Thành thật mà nói, Jessica, vấn đề là ở chỗ nó phổ biến hơn mọi người nghĩ rất nhiều. Cô không phải là người đầu tiên tôi điều trị với tình trạng này và chắc chắn cô cũng sẽ không phải là người cuối cùng. Không có gì phải xấu hổ khi nói về cảm xúc của mình cả. Đó là một phần của con người cô và tôi hứa cô sẽ không phải nhận bất kì sự phán xét nào từ tôi trong căn phòng này.”
Cuối cùng, Jessica ngẩng đầu lên và họ đã nhìn trực tiếp vào mắt nhau.
Alex mỉm cười thông cảm và tiếp tục.
“Tôi hứa tôi có thể giúp cô nhưng cô phải cho tôi biết sự thật.”
Cái đầu chuyển động nhẹ. Tuyệt vời, họ đã tiến gần hơn theo hướng chấp nhận và Alex chỉ còn lại hai động cơ có thể xảy ra, sự vị tha hoặc sự điên rồ, cô ta có thể ra tay với bất kì trạng thái nào trong số đó. Từ cuộc nói chuyện lần trước, cô ta không còn nghi ngờ gì về sự điên rồ của Jessica. Vì vậy, chỉ còn lại lòng vị tha. Và để đi đến kết luận này Alex đã hướng Jessica vào một cuộc hành trình qua những vụ con giết mẹ và bây giờ người phụ nữ ấy đã lắng nghe.
Alex ngồi phía trước, chống khuỷu tay lên đầu gối của cô ta.
“Tôi nghĩ cô muốn bảo vệ đứa con của mình, Jessica.”
Một hàng nước mắt xuất hiện và rơi xuống má của cô ấy.
Ôi một lũ ngốc, Alex nghĩ đến các nhân viên xã hội. Nếu họ biết mức độ thực sự về căn bệnh của Jessica thì thằng bé con đã được tránh xa khỏi sự chăm sóc của ả. Nhưng điều đó hơi không phù hợp với Alex. Nếu người phụ nữ này xuất hiện với một cái nơ to và đỏ thì đúng là Dịch vụ xã hội chẳng thể gửi cho cô ta món quà nào tốt hơn nữa.
“Cô yêu Jamie rất nhiều, cô không thể chịu nổi khi nghĩ tới việc đứa bé bị tổn thương. Cô muốn bảo vệ thằng bé khỏi mọi điều tồi tệ trên thế giới này. Tôi nói có đúng không?” Alex nhẹ nhàng hỏi.
Jessica chậm rãi gật đầu.
“Thằng bé rất đáng yêu, hoàn hảo và ngây thơ; cô không thể chịu nổi khi nghĩ tới việc thằng bé phải trải qua bất kì tổn thương nào.”
Jessica gật đầu, rõ ràng hơn.
Alex chỉ cần một phần thông tin quan trọng cuối cùng trước khi cô ta có thể chuyển sang phần thứ ba của quá trình. Sự đồng thuận.
“Cô có nhớ những suy nghĩ đó bắt đầu từ khi nào không?”
Những giọt nước mắt khô dần khi Jessica dành thời gian suy nghĩ cho câu hỏi.
“Tôi thấy trên bản tin,” cô ấy bắt đầu một cách máy móc. Cô ấy đã được kê đơn thuốc có tác dụng làm mệt mỏi nhưng, dĩ nhiên, nó không phải là loại thuốc phù hợp cho tình trạng của cô ấy. Lithium hoặc điều trị sốc điện có hiệu quả nhất nhưng cần nói thêm rằng Alex không tiện chia sẻ chúng với các nhà chức trách.
“Tiếp tục đi.”
“Không lâu sau khi tôi trở về từ bệnh viện, đã có một bản tin về một vụ đánh bom ở Pakistan. Tôi nhìn những hình ảnh đó và cảm thấy sợ hãi về cái thế giới mà tôi đã mang Jamie tới. Lúc đầu tôi chỉ thỉnh thoảng xem các chương trình thời sự, nhưng sau đó tôi đã có các kênh hai mươi bốn giờ vào tất cả các ngày. Cuối cùng, cùng một lúc một tay tôi bế Jamie còn một tay thì kiểm tra các tin tức trên điện thoại. Nó giống như là một cơn nghiện vậy.”
“Lúc đó cô tìm kiếm điều gì?”
“Sự hi vọng. Nhưng cả thế giới lại tràn ngập chết chóc, sự hủy diệt và hận thù. Tôi không thể hiểu tại sao tôi lại không nhìn thấy tất cả những điều này trước khi tôi mang thai. Làm sao mà tôi lại có thể đưa thằng bé vào một thế giới khủng khiếp như vậy?”
Alex gật đầu thể hiện sự thông cảm của mình. Động cơ của Jessica là thường gặp nhất: lòng vị tha. Với vô số lí do, cô ấy thực sự tin rằng nếu đứa con của mình chết đi thì sẽ tốt hơn. Các điều kiện thường biểu hiện ra bởi người mẹ cảm thấy mình không thể bảo vệ tốt cho đứa trẻ khỏi các mối đe dọa, cho dù là thật hay tưởng tượng.
“Cô có thể cho tôi biết một trong số những điều mà cô lo sợ không?”
“Một ngày tôi đã đọc về những vụ đánh bom, cả những gia đình đã bị tra tấn và giết chết ở các nước thế giới thứ ba. Ở đó là nạn đói, sự thiếu ăn, hạn hán, nội chiến. Tôi đã cố tự nhủ với bản thân mình rằng tất cả những điều này xảy ra ở đất nước khác nhưng sau đó tôi xem bài báo về vụ tai nạn xe hơi, trẻ em bị đâm chết bởi những đứa trẻ khác, một người đàn ông bị đánh đến chết vì một chai rượu vang, và tôi nhận ra rằng tất cả đang đến rất gần. Quá gần.”
Jessica nhìn chằm chằm vào khoảng không mà không hề chớp mắt khi kể lại tất cả những nỗi sợ hãi của mình. Và có khá nhiều thứ trong đầu cô ấy. Alex rất hài lòng vì cô ta không phải bận tâm gì nữa.
“Vậy, cô đã làm gì?”
“Tôi để Jamie trên chiếc ghế sofa bên cạnh tôi và đột nhiên tôi cảm thấy tràn ngập sự thôi thúc muốn cứu thằng bé; bảo vệ nó khỏi những con quỷ đang vây quanh. Tôi mường tượng ra thằng bé đang ngủ và được an toàn. Tôi chỉ nằm xuống đối diện với thằng bé và nhắm mắt lại. Trong một lúc, tôi cảm thấy yên bình, tôi nghĩ tôi đã thật sự được bảo vệ con trai mình.”
“Điều gì xảy ra tiếp theo vậy?”
“Mitch đi làm về sớm để xem tôi thế nào. Tôi đã không nghe thấy tiếng anh ấy về. Anh ta đẩy tôi sang một bên, ôm lấy Jamie và vội vàng đưa Jamie tới bệnh viện.”
“Vậy lúc đó cô cảm thấy thế nào? Làm ơn đi, vì sự phục hồi của cô, xin hãy kể một cách trung thực.”
Jessica nhắm mắt lại và lưỡng lự một hồi lâu, Alex thắc mắc có khi nào cô ta đang ngủ?
Alex giục. “Jessica, làm ơn đi. Tôi thật sự muốn giúp cô nhưng tôi chẳng thể làm thế nếu như cô không nói với tôi toàn bộ sự thật.”
Jessica thở dài thườn thượt nhưng vẫn không mở mắt. “Tôi cảm thấy thất vọng. Jamie còn không buồn đấu tranh. Như thể nó biết tôi đang cố gắng làm gì và hiểu điều đó. Thằng bé đã đi vào giấc ngủ. Tôi cảm thấy thật đúng.”
Alex kinh ngạc khi thấy việc đó diễn ra đơn giản đến vậy.
“Mitchell có hiểu điều đó không? Đã lần nào cô giải thích với anh ta chưa?”
Jessica lắc đầu. “Tôi đã không nói với anh ấy. Anh ấy hoàn toàn cho rằng tôi đã ngủ và lăn lên đứa bé. Đó là những gì anh ấy đã nói với nhân viên bệnh viện nhưng dịch vụ cộng đồng đã bị lôi vào chuyện này và khởi tố tôi về tội bỏ bê con đẻ.”
Alex nghe thấy sự hoài nghi trong giọng nói của Jessica. Trong ảo giác mơ hồ Jessica không thể nhận thức thấu đáo được rằng có ai đó thậm chí có thể nghĩ như vậy về cô. Sự thật rằng cô ấy đã nói dối chồng của mình cho thấy lòng tin vào động lực của bản thân vẫn ở trong cô.
“Thẩm phán đã yêu cầu tôi tìm một luật sư tư vấn cho mình và tôi đã làm như vậy. Tôi đã duy trì trò chơi đố chữ bởi vì nó có vẻ là những gì mọi người muốn nghe. Cô là người đầu tiên mà tôi thành thật đó.”
“Và cảm giác đó thế nào?” Alex hỏi ân cần. Tin tưởng là điều quan trọng.
“Khá hơn rồi. Mọi người xung quanh tôi có cùng một biểu hiện. Ngay cả mẹ đẻ của tôi cũng nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi nếu tôi lại gần đứa bé trong khoảng ba mét.”
“Họ có đúng khi theo dõi cô quá sát sao không?”
Jessica lưỡng lự. “Tôi sẽ không bao giờ làm điều gì gây bất lợi cho con mình. Không đời nào.”
Alex viết lại trò chơi chữ. Đúng, cái động lực rõ ràng là vẫn còn ở đó. Alex buộc mình chậm lại. Vẫn vậy, Jessica đang tìm kiếm sự đồng tình để thực hiện những điều mà cô cho là đúng. Alex cố gắng nở một nụ cười.
“Kì lạ là người phương Tây tin rằng động cơ của cô là sai trái. Có một đức tin trong Phật giáo về kiếp luân hồi, người ta tin rằng một đứa trẻ bị chết sẽ được tái sinh trong một hoàn cảnh tốt hơn.” Alex nói tiếp.
Cô ta gật đầu với một cái nhìn ‘thật đáng ngạc nhiên nhưng đúng là thế đấy’ hiện lên trên mặt. Cô ta đã không giải thích rằng chỉ những người quá nghèo đến mức không thể nuôi được con của mình và cảm thấy những đứa trẻ có thể được hồi sinh trong một hoàn cảnh mà chúng không bị chết đói mới tin vào điều đó.
Jessica đã chăm chú gật đầu.
Alex thật sự nên cảnh báo trung tâm dịch vụ cộng đồng rằng người phụ nữ này vẫn còn là một mối nguy hiểm với con của cô ấy. Cô ta nên thông báo cho họ rằng Jessicả đã không chịu đựng được chứng trầm cảm sau sinh. Cô ta nên nói với họ rằng thứ thuốc cô ấy đang sử dụng không đúng với tình trạng bệnh.
Tuy nhiên, không một hành động nào trong số đó phù hợp với ý định của Alex.
Alex tháo kính ra và nhìn lên phía bên trái, tìm kiếm trong kí ức đã được sắp đặt, sẵn sàng và đang chờ đợi. Đôi mắt của Jessica không bao giờ rởi khỏi khuôn mặt của Alex. Alex muốn cười phá lên. Cô ta diễn vở kịch này đạt đến mức không thể tốt hơn và sự hào hứng thật sự xuất phát từ đáy lòng cô ta. Jessica có thể chính là người cô ta cần.
Alex hướng mắt xuống để gặp một cái nhìn mong đợi của Jessica.
“Thật ra, khi nghĩ về nó, trường hợp của cô gợi cho tôi nhớ về một người phụ nữ Mỹ tên Andrea Yates. Cô ấy cũng có nỗi sợ giống cô, chỉ có điều cô ấy nhìn thấy quỷ dữ ở mọi nơi. Cô ấy rất tận tâm chu đáo và yêu những đứa con của cô ấy rất nhiều.
“Mỗi ngày cô ấy đều sợ rằng những con quỷ có thể bắt đi những đứa trẻ và rằng khi những đứa trẻ lớn lên cô ấy sẽ không thể bảo vệ chúng.
“Các nhà chức trách cảm thấy rằng không nên để Andrea một mình với năm đứa con của cô ấy. Giống như cô, cô ấy bị giám sát hàng ngày. Nhưng đến một ngày, chồng của cô ấy, đồng thời là một kẻ mộ đạo, quyết định rằng nhà chức trách đã nhầm và đặt niềm tin của anh ta vào Chúa để chăm sóc gia đình mình. Anh ta rời khỏi nhà đi làm trước khi người trông nhà tới và Andrea đã nắm bắt cơ hội của cô ấy. Cô ấy dìm chết những đứa con của mình từng đứa một trong bồn tắm.”
Alex tìm kiếm sự sửng sốt trên mặt Jessica nhưng cô ta chỉ nhìn thấy sự chú ý hoàn toàn.
“Từ đầu đến cuối phiên xét xử của mình, Andrea duy trì suy nghĩ rằng cô ấy đã làm việc đó không chỉ vì tình yêu đối với lũ trẻ mà còn để bảo vệ chúng nữa. Xã hội phán xét cô ấy đã sai nhưng tôi muốn cô bỏ chút suy nghĩ về việc mình cảm thấy thế nào về trường hợp đó trước buổi gặp tiếp theo của chúng ta.”
Ngay khi có tín hiệu, tiếng chuông của chiếc đồng hồ của cô cũng kêu lên. “Ổn thôi, Jessica, ngày hôm nay thế là đủ.” Cô ta thở dài nặng nề. “Cuộc hẹn gặp kế tiếp của tôi là một đứa bé gái 5 tuổi mà khuôn mặt của cháu đã bị phá hủy sau khi bị một con chó tấn công.”
Alex lắc đầu. “Đứa bé đáng thương chỉ đang chơi đùa trong công viên.”
Alex rất thích chụp một bức ảnh về sự khiếp sợ trên khuôn mặt của Jessica. Cô ta dẫn bệnh nhân của mình tới cánh cửa và mở nó ra. “Tôi sẽ gặp cô vào tuần sau, cẩn thận nhé.”
Jessica gật đầu và đi ra khỏi cửa.
Alex đóng cửa lại. Cô ta hi vọng rằng sẽ không có buổi gặp tiếp theo vào tuần sau. Lần sau đó cô ta muốn thấy mặt của Jessica trên bản tin thời sự buổi tối.