Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53

❊ ❊ ❊

Kim đếm những con cá khi chúng bơi lượn vòng quanh ao tìm kiếm thức ăn.

“Moby đã chết,” Ted nói, đưa cho cô một tách cà phê mới pha. “Cô có nhớ không?”

Kim cầm lấy và gật đầu, nhớ lại một lần cô đã xông ra và hướng về phía vườn.

“Cô hỏi tôi tên chúng là gì và tôi đã nói với cô chúng không có tên. Ồ, cô không hài lòng với điều đó và nhất định cho rằng tất cả mọi thứ cần phải có một cái tên.” Ông cười thầm. “Nếu tôi nhớ là đó là Moby, Willy và…”

“Jaws.”

“Đúng rồi. Và sau đó những con chim cu gáy tới và cô muốn đặt tên cho mỗi…”

“Ted, dù sao chăng nữa tôi sẽ làm điều đó, có hoặc không có sự giúp đỡ của ông.”

“Tôi biết.”

Cô quay người lại đối mặt với ông. “Vì vậy, ông sẽ giúp tôi chứ…. làm ơn?”

“Ngồi xuống đây nào.”

Ông dẫn cô đến chiếc ghế đôi đặt dưới chiếc dù không bao giờ được hạ xuống, giữ cho ghế gỗ luôn khô, trong bất cứ thời tiết nào.

“Hãy chơi trò một được hai.”

Chậc, người đàn ông này không quên điều gì. Một trong những kĩ thuật của ông là để cho bệnh nhân của mình hỏi rất nhiều câu hỏi trước khi ông có thể hỏi bất kì điều gì. Con số là tỉ lệ của những câu hỏi.

“Một được ba,” cô nói.

Trong thời gian ngắn ngủi họ bên nhau, cô đã hiểu ông nhiều hơn ông từng hiểu về cô, hoặc đó là điều cô nghĩ vào thời điểm đó.

Cô biết tình yêu của cuộc đời ông đã mất sớm trong cuộc chiến với ung thư ở tuổi 37. Cô biết rằng ông thích làm vườn và mua những món được giảm giá khó hiểu từ những trung tâm nhà vườn giá cao ngất trời. Cô biết ông giấu bộ sưu tập những cuốn tiểu thuyết Terry Pratchett trong phòng ngủ để không làm các bệnh nhân rối loạn, và rằng ông thức nhiều giờ để xem chương trình đánh bài khuya. Cô cũng biết rằng ông là người gần gũi nhất cô đã từng cùng chia sẻ quá khứ của mình trong cả cuộc đời cô.

Ông gật đầu chấp nhận. “Được quyền bỏ qua câu hỏi một lần.“

“Ba lần.” Có những điều nhất định cô sẽ không bàn cãi gì thêm.

“Tôi chấp nhận luật chơi. Chúng ta hãy bắt đầu đi.”

“Được rồi, câu hỏi đầu tiên, người rối loạn nhân cách phản xã hội chính xác là cái gì?”

“Đó là một người không có lương tâm. Chỉ đơn giản là cấu trúc gen của họ bị khuyết thiếu. Họ không có khả năng cảm thấy quan tâm hay trao tình yêu cho bất kì sinh vật sống nào khác và trường hợp này hiện diện với tỉ lệ đáng ngạc nhiên, trong khoảng bốn phần trăm dân số.

“Những người này thường lôi cuốn, gợi cảm, và có một sự mê hoặc bề ngoài, điều đó cho phép họ dụ dỗ người khác.”

Kim nhớ lại lúc ban đầu Bryant đã bối rối sửng sốt như thế nào bởi sức lôi cuốn Alex tỏa ra và bản thân anh đã phải thừa nhận rằng bản thân mình bị hấp dẫn bởi người phụ nữ ấy.

“Đó chỉ là một lá chắn. Người rối loạn nhân cách phản xã hội không quan tâm đến các liên kết cảm xúc bất chấp năng lực thu hút mọi người của họ.”

“Họ hiểu sự khác biệt giữa đúng và sai chứ?”

Ted gật đầu. “Về mặt trí tuệ, tất nhiên, nhưng trong thâm tâm họ không có gì khuyên bảo họ tuân thủ nó. Lương tâm không phải là một hành vi. Nó là một cái gì đó chúng ta cảm thấy. Cô có những nhân viên cảnh sát dưới quyền báo cáo cho cô đúng không?”

“Tất nhiên.”

“Và sau một ngày làm việc nhiều hơn so với bình thường, cô làm những gì?”

“Nói với họ rằng lẽ ra họ nên làm việc nhanh hơn.”

Ted mỉm cười. “Buồn cười đấy, bạn thân mến của tôi, nhưng trả lời câu hỏi đi.”

“Mua cho họ bữa ăn tối và nói với họ đến muộn vào ngày hôm sau.”

“Tại sao cô làm vậy? Đó là công việc của họ mà.”

“Thì là thế đó.”

“Có phải cô làm thế vì muốn được nhiều người yêu thích trong đội?”

“Ồ vâng, vì điều đó nên đến đêm tôi chẳng ngủ được.”

“Chính xác. Đó là một quyết định làm theo lương tâm của cô. Đó là điều đúng đắn nên làm. Nó được sinh ra từ một cảm xúc gắn bó.” Ông giơ tay lên. “Ồ, tôi biết cô đang đi định tranh cãi về luận điểm đó, nhưng cô không phải là một người rối loạn nhân cách phản xã hội.”

“Cảm ơn vì đã xác nhận tôi không điên, bác sĩ.”

“À, người rối loạn nhân cách phản xã hội cũng không điên. Hành vi của họ là kết quả của sự lựa chọn. Họ hiểu sự khác biệt giữa đúng và sai, nhưng quyết định không tuân thủ nó. Cũng như một số người học cách sống thiếu tay hoặc chân, một người rối loạn nhân cách phản xã hội phải học cách sống không có lương tâm.”

“Nhưng ban đầu họ làm thế nào để trở thành người như thế?”

“Cái ác không tự gắn với bất kì chủng tộc, loại thể chất, giới tính hay vai trò xã hội nào. Và tôi nghĩ rằng tôi đã trả lời ba câu hỏi.”

Kim đảo mắt. “Nói đi.”

“Điều gì đã xảy ra trong nhà bố mẹ nuôi số hai?”

“Bỏ qua. Vậy nó được sinh ra hay là phát triển?”

Ted mỉm cười. Ông chờ mong điều đó. “Nghiên cứu cho thấy có lẽ cả hai. Có thể khuynh hướng dẫn đến tình trạng này là do di truyền nhưng môi trường ảnh hưởng đến việc nó biểu hiện ra ngoài như thế nào.”

Kim giữ im lặng, biết rằng ông sẽ nói chi tiết mà không cần cô đặt câu hỏi khác.

“Có một học thuyết cho rằng sự cự tuyệt tình mẫu tử có thể góp phần tạo ra một khuynh hướng rối loạn nhân cách phản xã hội. Học thuyết gắn bó tương đối mới, nhưng tóm tắt lại: rối loạn trong sự gắn kết giữa cha mẹ và con trong những năm đầu đời có thể gây tác động rất lớn khi đứa trẻ trở thành người trưởng thành. Việc đó nằm ngoài chuyên môn của tôi, tuy nhiên có bằng chứng cho thấy rằng môi trường xung quanh đóng vai trò lớn hơn.”

Kim nghiêng đầu.

“Triết học phương Tây đánh giá cao việc theo đuổi tất cả những gì thuộc về vật chất.”

“Ý ông là ở xã hội phương Đông sẽ có ít người rối loạn nhân cách phản xã hội hơn phải không?”

“Câu hỏi thú vị. Ở những nước đó có rất ít hành vi của người rối loạn nhân cách phản xã hội, ví dụ như, Nhật Bản.”

Kim bối rối.

Ted tiếp tục. “Được rồi, chúng ta hãy giả sử rằng cô là một người chớm rối loạn nhân cách phản xã hội và để giải trí cô muốn chèn một quả pháo hoa vào trong mồm một con mèo con chỉ để xem máu nó bắn lên tường trông sẽ như thế nào.”

Kim rùng mình.

“Đúng vậy, kiểu như vậy đấy. Nhưng liệu cô có thiết tha thực hiện thí nghiệm đó nếu tất cả mọi người xung quanh cô tin rằng điều đó thật xấu xa? Sự rối loạn nhân cách phản xã hội chủ yếu là về hành vi. Bây giờ, đối với một người rối loạn nhân cách phản xã hội trẻ tuổi, vẫn là ham muốn mạnh mẽ thổi bay con mèo con ấy nhưng cách chọn hướng hành động có thể khác nhau dựa trên nền văn hóa tồn tại lâu đời.”

Kim nghĩ về những câu hỏi tiếp theo liên quan đến bản thân mình. Cô gần như sợ để hỏi. “Họ muốn làm gì?”

“Ồ, Kim. Tại sao cô không để tôi giúp cô tha thứ cho mẹ mình?”

“Tôi vẫn còn có một câu hỏi nữa nhưng câu hỏi của ông sẽ bị bỏ qua. Họ muốn làm gì?”

Ted lắc đầu. “Bạn thân mến, Indira Gandhi nói tha thứ là một phần của dũng cảm.”

“Và William Blake nói rằng sẽ dễ dàng để tha thứ cho kẻ thù hơn tha thứ cho một người bạn. Và nếu đó là mẹ của bạn, thì gần như không có khả năng. Câu hỏi cuối là của tôi nhé.”

“Nhưng nếu cô…”

“Tôi bỏ qua, Ted. Một người rối loạn nhân cách phản xã hội muốn gì?”

Ted xòe rộng hai bàn tay. “Họ muốn những gì họ muốn. Những người rối loạn nhân cách phản xã hội không phải là những con robot giống hệt nhau. Tất cả họ đều có những đặc điểm khác nhau. Một số có chỉ số IQ thấp và có thể cố gắng để kiểm soát một nhóm nhỏ những người khác. Một số sẽ có chỉ số IQ cao và khao khát quyền lực lớn lao.”

“Thế còn về kẻ giết người?”

“Rất ít người rối loạn nhân cách phản xã hội là kẻ giết người và chỉ có vài kẻ giết người là người rối loạn nhân cách phản xã hội. Việc giết người chỉ có thể xảy ra nếu ngay từ đầu người đó có khuynh hướng bạo lực. Mục đích duy nhất của họ là có được những gì họ muốn; trên thực tế, để giành chiến thắng.”

Kim nghĩ về Ruth. “Họ có thể kiểm soát tâm trí, như thôi miên?“

“Thôi miên không phải là kiểm soát tâm trí. Thuật thôi miên sẽ không thuyết phục ai đi ngược lại với niềm tin cốt lõi của họ.

“Ngoài ra, lôi kéo xúi giục khác với thôi miên. Chuyện kiểm soát toàn bộ tâm trí chỉ có ở trên phim, nhưng việc khai thác một tư tưởng, dù là ở rất sâu trong tiềm thức, lại là một điểm rất tài tình.”

“Tiếp tục đi.” Cô thúc giục. Nó sẽ không được tính là một câu hỏi.

“Để thuyết phục ai đó làm một việc hoàn toàn lạ lẫm là điều khá khó thực hiện. Ví dụ một ngày nọ sau khi bị ông chủ la rầy, cô tưởng tượng ra cảnh sẽ đổ một tách cà phê nóng hổi vào vạt áo ông ta. Những khoảnh khắc ấy có thể biến mất và cô không nghĩ về nó một lần nào nữa. Nhưng mặt khác, hai tuần sau đó, cô có thể sẽ bước vào phòng làm việc của ông ta và làm việc này.”

Kim cũng có thể đếm. “Câu hỏi tiếp theo của tôi đã sẵn sàng, nhưng cả hai chúng ta đều biết đã đến lượt của ông.”

“Đâu là nơi hạnh phúc của cô?”

Một câu ‘Bỏ qua’ nữa đã ở ngay trên đầu lưỡi của cô, nhưng dù những kí ức đó đau đớn đến mấy, chúng cũng không đến mức đe dọa tính mạng.

“Nhà bố mẹ nuôi số bốn. Keith và Erica.”

“Tại sao?”

Kim cười. “Tôi nghĩ rằng ông sẽ đưa ra một câu hỏi khác, nhưng tôi sẽ trả lời ông. Bởi vì họ đã không cố gắng uốn nắn tôi. Trong ba năm họ cho phép tôi được là chính mình, không trách móc hay kì vọng. Họ cho phép tôi chỉ sống như thế.”

Ted gật đầu hiểu biết của mình. “Cảm ơn, Kim. Câu hỏi kế tiếp.”

Kim kéo mình trở về hiện tại. “Ý ông là gì khi nói ”Mặt khác”?”

“Tức là, nếu tôi muốn, tôi có thể giúp cô hồi tưởng lại sự sỉ nhục khi bị ông chủ của mình mắng mỏ. Tôi muốn kích động cô để làm cho cảm giác đó còn tồi tệ hơn, sau đó tôi sẽ giúp cô có được hình ảnh tưởng tượng về sự trừng phạt để cô có thể thưởng thức sự trả thù, và sau đó tôi sẽ đưa cho cô những lí do để biện minh cho việc cô làm điều đó, và bằng cách làm tất cả những điều nêu trên, tôi gần như cung cấp cho cô quyền được đi sâu vào tưởng tượng và thực hiện nó.”

“Nhưng sao nó không phải là sự kiểm soát toàn bộ tâm trí?”

“Bởi vì cô đã có suy nghĩ ngay từ ban đầu và hành động của của cô đang được thực hiện một cách có ý thức. Cô thậm chí sẽ không biết rằng việc xúi giục đã diễn ra.”

Kim nghĩ về Ruth và mọi thứ bắt đầu có một chút ý nghĩa hơn. Tất nhiên Ruth đã tưởng tượng về việc đâm dao vào kẻ tấn công cô ấy. Những tư tưởng này đã tồn tại ở đâu đó trong tâm trí cô ấy và Alex biết điều đó. Nhưng cô không thấy sự liên hệ giữa Alex và Allan Harris, thế thì Alex cố gắng để đạt được điều gì?

“Những người đó hoàn toàn không có cảm xúc gì ư?”

“Họ có những gì chúng ta gọi là cảm xúc nguyên thủy: nỗi đau ngay lập tức hoặc niềm vui, nỗi thất vọng ngắn hạn và cảm giác thành công. Những cảm xúc cao hơn như tình yêu và sự đồng cảm không hiện hữu trong người rối loạn nhân cách phản xã hội. Việc thiếu trải nghiệm của tình yêu thương khiến cuộc sống của họ thu về một trò chơi vô tận của những cố gắng thống trị người khác.”

“Có phải đó là cách họ lấp đầy thời gian của mình?”

“Ồ Kim, cả hai chúng ta biết đã đến lượt tôi. Mặc cảm tội lỗi với Mikey, liệu cô có định để chúng qua đi hay không?”

Kim lắc đầu. “Không.”

“Nhưng cô không muốn…”

“Tôi đã trả lời câu hỏi, thưa bác sĩ.“

“Được rồi, để trả lời câu hỏi của cô, sự nhàm chán gần như là đau đớn, như một đứa trẻ cần sự kích thích liên tục. Điều đó tương tự với người rối loạn nhân cách phản xã hội. Cuối cùng thì các trò chơi cũng nhàm chán, sự giải trí dần suy giảm đi và vì vậy các trò chơi phải lớn hơn, hay hơn và phức tạp hơn.”

Kim nghĩ về việc Sarah liên tục chạy trốn khỏi chị gái. Không biết có bao nhiêu sự tiêu khiển mà Alex lượm lặt được từ trò chơi quyền lực nhỏ bé đó trong những năm qua?

Kim cảm thấy nỗi thất vọng của cô ngày càng tăng. “Nhưng phải có cách phơi bày chúng chứ?”

“Vậy, cô đang quan tâm đến vị bác sĩ tâm lí này. Cô nghĩ rằng cô ta có thể là kẻ dẫn đến vụ giết người. Bước tiếp theo của cô là gì?”

Ông chưa đến lượt hỏi nhưng cô vẫn trả lời nó dù sao chăng nữa. “Lấy lệnh bắt?”

Ted cười thành tiếng. “Dựa trên căn cứ nào? Cô ta rất được tôn trọng trong lĩnh vực của mình, tôi chắc chắn. Tôi cá với cô là không có bất cứ một khiếu nại nào về tư cách đạo đức của cô ta. Cô gái trong trại giam không chắc sẽ phát biểu chống lại Alex, trừ khi cô có thể làm cho cô ấy nhận thức được mức độ cô ấy bị thao túng sâu như thế nào. Vì vậy, chính xác thì cô định lấy lệnh bắt bằng cách nào? Cấp trên sẽ nghĩ rằng cô hành động lố bịch và uy tín của cô sẽ hoàn toàn biến mất.”

“Cảm ơn, bác sĩ.“

“Tôi chỉ trung thực mà thôi. Người rối loạn nhân cách phản xã hội có thể có, nhưng cần đủ người đứng lên và chỉ điểm ra họ. Tôi nghĩ giống như Einstein đã nói, ‘Thế giới là một nơi nguy hiểm, không phải vì những kẻ xấu xa, mà bởi vì những người chỉ biết đứng nhìn và chẳng làm gì cả.’”

“Họ có thể được chữa khỏi không?”

“Sao lại phải chữa trị? Trách nhiệm là một gánh nặng mà những người khác chấp nhận, nhưng họ không thể hiểu tại sao lại như vậy. Rối loạn nhân cách phản xã hội là một loại bệnh không gây cảm giác khó chịu cho bất cứ người nào mắc phải.”

“Nhưng việc tư vấn…”

“Cô đang hiểu sai vấn đề, Kim,” Ted nói, bực tức. “Họ hoàn toàn hài lòng với chính mình. Họ không có ý muốn thay đổi.”

“Nhưng họ không cảm thấy cô đơn ư?”

“Không có khung tham chiếu. Việc đó giống như yêu cầu một người đã bị mù suốt đời mô tả màu xanh da trời. Họ không có sự tham khảo để biết màu xanh là gì.”

Kim nghĩ đầu cô có thể phát nổ bất cứ lúc nào với tất cả mọi thứ Ted đã nói với cô.

Ông mở miệng định nói nhưng cô giơ tay lên ngăn ông lại. “Tôi biết đã đến lượt của ông, nhưng tôi còn một lượt bỏ qua nữa mà tôi chắc chắn sẽ sử dụng, vì vậy tôi sẽ không bận tâm đến việc làm ông mất thời gian và sức lực trong việc khuyên bảo tôi.“ Cô mỉm cười để làm dịu những lời cô nói. Nếu cô phải chọn một người để chia sẻ quá khứ của mình, thì đó sẽ là ông.

“Cô luôn rất giỏi trong trò chơi này, Kim.”

“Vậy, có lời khuyên nào về cách đối phó với người phụ nữ này không?”

“Tôi lặp lại chỉ dẫn trước đây của mình. Tránh xa cô ta ra, Kim. Cô không được trang bị để an toàn thoát ra khỏi vụ đó.”

Kim cảm thấy cuộc trò chuyện quay về điểm xuất phát. Cô để cốc cà phê của mình xuống và đứng lên. “Tốt thôi, bác sĩ, cám ơn vì đã dành thời gian cho tôi.”

Ông vẫn ngồi. “Cô thậm chí sẽ không nghĩ về việc quay trở lại đây gặp tôi đúng không?”

Kim lắc đầu và hướng tới cổng phụ.

“Cô biết đấy, trong tất cả những đứa trẻ tôi gặp nhiều năm nay, tôi luôn xem cô như là thất bại tệ hại nhất của mình.”

Cô nói nhẹ nhàng, không hề quay lại. “Tại sao thế, bác sĩ - bởi vì tôi đã bị tổn thương đến nỗi không thể hàn gắn ư?”

“Không, chỉ đơn giản bởi vì tôi muốn giúp đỡ cô quá nhiều.”

Kim nuốt trôi những cảm xúc đang dồn nén nơi cổ họng. Một sự thôi thúc mạnh mẽ khiến cô muốn nói điều gì đó với ông.

“Tôi có nuôi một con chó.”

“Đó là một tin tốt, Kim. Tôi rất vui khi biết cô đã cho mình một con chó, bây giờ cô chỉ cần phải tìm ra tại sao cô làm thế.”

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.