Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Kim ngồi vào chiếc ghế còn trống dành cho cảnh sát điều tra. “Hi vọng các bạn chợp mắt được một chút, bởi vì chúng ta sẽ phải thức tới khi vụ này có chút tiến triển.”

Cá nhân mà nói, cô cũng được ngủ rất ít. Cuối cùng cô thiếp đi một lúc, rồi hai tiếng sau cô bị đánh thức khi đang mơ về Daisy Dunn bé nhỏ. Cô thường thiếp đi khi suy nghĩ về một vụ, và thậm chí sáng ra điều đầu tiên cô nghĩ tới cũng thường xuyên là nghi phạm hơn những thứ khác. Nhưng hình ảnh của Daisy Dunn khiến cô lo lắng không yên; cô chứng kiến cô bé bị lôi đi; nhưng Daisy cố quay lại, từ chối ra đi, bay trở lại nhìn chằm chằm vào cô.

Kim lắc đầu để thôi không nghĩ tới hình ảnh đó nữa. Vụ đó đã xong và đã có vụ tiếp theo. Cô đã làm xong phần mình và giờ cô chỉ phải hi vọng rằng vụ đó sẽ được đưa ra tòa tranh tụng, cho dù có sự vụ ngu ngốc do Jenks và Whiley đã gây nên.

Cô hòa nhịp lại cùng mọi người vừa kịp lúc bắt gặp tiếng càu nhàu từ một góc phòng. Tiếng làu bàu đó xuất phát từ góc bàn làm việc của Dawson.

Ánh mắt cô lườm cậu ta. Cậu ta nhìn đi chỗ khác.

Kim không quản lí theo bảng phân công công việc và giờ làm việc được phân công của họ chỉ được xem xét dưới góc độ tham vấn. Nếu cần lấy lời khai của một nhân chứng vào lúc chỉ còn năm phút nữa sẽ hết ca trực thì cô sẽ vẫn ở lại. Công việc cần phải được hoàn thành.

“Bất kì ai mong rằng những xác chết phải xuất hiện ở thời điểm thuận tiện nên tải mẫu đơn đề nghị chuyển công tác ngay lập tức. Có ai không?”

Ngay cả Bryant cũng không dám lên tiếng. Anh luôn biết khi nào nên im lặng.

“Thôi được, hãy phấn chấn lên; nạn nhân của chúng ta là Allan Harris, nam, 45 tuổi, đã đi tù vì tội hiếp dâm. Ra tù khoảng mười tám tháng trước và từ đó đến hay không có sự vụ gì. Sống nhờ trợ cấp với mẹ già và từ khi ra tù chưa đi làm.”

“Đó là một vụ hiếp dâm tàn bạo, thưa sếp,” Bryant thêm vào.

“Tôi biết.” Cô đã đọc các báo cáo và không cần ai nhắc lại. Những chấn thương kinh hoàng mà nạn nhân của hắn phải chịu đựng khiến cô cảm thấy kinh tởm. Cô có thương cảm khi hắn mất mạng không? Không đời nào. Cô có cho phép cảm xúc cá nhân ảnh hưởng tới cách cô xử lý vụ này không? Câu trả lời không thay đổi. “Nghe này các anh em, hắn đã chịu án phạt tù, ít nhất là thế, và không bị phát hiện vi phạm gì thêm kể từ đó. Allan Harris không phải bậc siêu phàm và chúng ta không được lựa chọn nạn nhân. Các anh em hiểu chứ?”

“Vâng, thưa sếp.”

“Dawson, hãy thẩm vấn cánh lái xe taxi, tài xế xe bus, những người dắt chó đi dạo và chủ quán rượu. Hãy tìm hiểu xem có ai đó đã đặc biệt phát ngôn họ không thích điểm nào đó của Harris không. Và hãy mang Stacey đi cùng, cô ấy có thể giúp khi nói chuyện.”

Stacey là người có tài thực sự về IT và luôn hỗ trợ đội điều tra trong khả năng tin học của mình. Đã tới lúc để cô tham gia điều tra ngoài thực tế nhiều hơn. Thực tế Stacey trông có hơi lo lắng đã chứng minh rằng Kim đang làm đúng.

Wood và Dawson đứng dậy, tiến về phía cửa.

Dawson đột ngột quay lại. “À… sếp, chỉ muốn xin lỗi vì đã làm ồn khiến cô tỉnh giấc.”

“Nếu tôi nghĩ cậu cố tình thì cậu đã bị tống cổ về nhà rồi.”

Cậu ta gật đầu tỏ vẻ hiểu và bước ra khỏi phòng. Dawson là một điều tra viên giỏi, nhưng Kim mong đợi cao hơn mức giỏi. Cô thúc ép họ thật lực, tin tưởng rằng như thế sẽ khiến họ trở thành những cảnh sát giỏi hơn nữa. Công việc cảnh sát không chỉ có cầm thẻ ngành đếm giờ, và bất cứ ai trong đội của cô có tư tưởng chỉ cần một công việc sẽ bực dọc tới McDonalds ngồi và chờ tới hết ngày.

Bryant chờ tới khi mọi người đã đi hết. “Hai chúng ta sẽ thành một cặp bài trùng chứ? Trí thông minh lạnh lùng của cô, cách cư xử ấm áp tình người của tôi. Phân tích vô tư không thiên vị của cô, khả năng điều khiển cuộc chơi của tôi. Trí tuệ của cô, vẻ đẹp của tôi.”

Kim càu nhàu. “Thôi nào, người đẹp, cánh báo chí đang chờ.”

Kim không tuyên bố mở họp báo. Cô không cần thiết phải làm thế. Họ đã có mặt ở đây từ 4 giờ sáng.

Cô hít thở một hơi thật sâu và gật đầu trước khi đưa tay đẩy mở toang hai cánh cửa.

Các phóng viên và thợ ảnh đứng lộn xộn. Cô nhận ra một vài người đến từ tờ báo địa phương Express and Star và một số tờ báo miễn phí khác. Một phóng viên của báo Central News và một thợ ảnh của báo BBC Midlands Today đang chia sẻ cái gì đó trên điện thoại di động của họ. Một phóng viên của báo Sky News đang bận rộn nhắn tin.

“Được rồi, mọi người chú ý,” Kim nói to. Một loạt micro xuất hiện ngay trước mặt cô và các máy ghi âm được nhấn nút và chìa ra phía trước. Chúa ơi, cô ghét việc này.

Cô gật đầu chào những kẻ đang hau háu mong đợi. “Tôi xin giới thiệu với các bạn - Trung sĩ điều tra Bryant, người sẽ cung cấp thông tin mà chúng tôi hiện có.”

Kim bước sang bên. Nếu Bryant cảm thấy bối rối vì cô chiều theo ý anh thì anh cũng che giấu ngay và lập tức thể hiện sự cảm thông với gia đình nạn nhân.

Đúng thế, nhưng chắc hẳn quả bóng luyện cơ tay của Woody hiện đang mệt nhọc lắm khi chứng kiến hành động lúc này, Kim nghĩ.

“…Lực lượng cảnh sát Midlands sẽ làm mọi việc có thể trong khả năng để tìm ra và đưa hung thủ ra tòa xử án. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian.”

Kim bước thẳng về phía chiếc xe và Bryant theo sau.

“Cảm ơn sếp về chuyện đó,” anh làu bàu, ném cuốn tạp chí Classic Bike ra ghế ngồi sau.

“Làm như chuyên gia ấy, Bryant.”

“Cô biết Woody sẽ giết cô vì…”

“Có địa chỉ chưa?”

“Quay lại khu đảo ở đoạn cuối đường Thorns nhưng rẽ trái vào đường Caledonia.”

“Cảm ơn.”

“Chỉ một chút thông tin thôi. Tôi biết tối qua cô không về nhà.”

Kim không nói gì.

“Hình như thứ duy nhất thực sự sống trong văn phòng của cô là một vài bộ đồ và đồ vệ sinh cá nhân.”

“Hoan hô, ngài Sherlock.”

“Thêm nữa công-tơ-mét xe của cô không đổi so với thời điểm lần cuối chúng ta đỗ xe ở đây tối qua.”

“Anh là cái đồ quỷ gì thế, một cái đồng hồ tốc độ biết di chuyển à?”

“Không, tôi là cảnh sát điều tra. Tôi để ý mọi việc.”

“Chà, vậy hãy tập trung năng lực xử lý vụ này và kệ xác tôi.”

Anh ấy nói đúng, tất nhiên, và điều đó khiến cô tức giận thêm.

“Tôi nghĩ cô cần một lí do để trở về nhà vào mỗi tối.”

“Bryant…,” cô cảnh cáo. Đúng là anh ấy có thể ép cô nhiều hơn mọi người khác. Nhưng không thể nhiều như thế này được.

Cô tiếp tục lái xe trong im lặng, cho đến khi một tiếng thở dài nặng nhọc phát từ phía cộng sự của cô.

“Cái gì thế, Bryant?”

Anh thở dài. “Tôi không chắc chúng ta có thể thể hiện sự thông cảm với mẹ của Harry khi chúng ta đến đó.”

Kim nhăn mặt. “Tại sao anh nói vậy?”

Bryant tiếp tục nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ. “Chà, chẳng phải nó rõ ràng quá sao.”

“Tôi không thấy vậy.”

“Với những gì hắn đã làm với cô gái kia…”

Bryant dừng lại khi cô nhấn phanh và rẽ trái vào bãi đỗ xe của một quán rượu.

“Cô làm gì thế.”

“Được rồi, ra ngoài đi.”

Anh nhìn ra phía khác. “Tôi không nói gì trước mặt những người khác, nhưng con gái tôi cũng trạc tuổi cô gái đó khi hắn cưỡng bức cô gái ấy.”

“Tôi hiểu nhưng chúng ta không thể tỏ ra vui sướng khi điều tra tội phạm giết người chỉ vì sự công bằng.”

Anh nhìn cô. “Nhưng làm sao chúng ta có thể làm việc với niềm say mê tương tự dành cho thể loại như hắn?”

Kim không thích chiều hướng của cuộc đối thoại này. “Bởi vì đó là công việc của anh, Bryant ạ. Anh không ký hợp đồng nói rằng anh chỉ bảo vệ quyền lợi của những người anh cho rằng xứng đáng. Luật pháp là điều chúng ta tuân theo và luật pháp áp dụng công bằng với tất cả mọi người.”

Hai mắt anh tìm kiếm ánh mắt cô. “Nhưng khi đã hiểu hết những điều cô biết, liệu cô thực sự hành động mà không cần định kiến không?”

Cô không chùn bước. “Đúng, tôi có thể. Và tôi thực sự mong anh cũng làm điều tương tự.”

Anh xoa lớp da trên các đốt ngón tay.

Không khí giữa họ trở nên căng thẳng. Có đôi lần cô đã phải điều chỉnh để Bryant không bị chệch hướng và điều đó thật không dễ dàng với cô. Nhưng tình bạn giữa họ có thể làm được điều này. Cô hi vọng vậy.

Cô nhìn chăm chăm về phía trước, dịu giọng. “Bryant, tôi không mong gì hơn chúng ta toàn tâm toàn ý làm việc chuyên nghiệp khi bước vào căn nhà đó. Nếu anh không thể làm như vậy thì tôi đề nghị anh ngồi lại trên xe.”

Cô biết nói như vậy nghe hơi khó chịu nhưng cô sẽ không tha thứ nếu anh thể hiện bất kì cảm xúc cá nhân nào về nạn nhân.

Anh không ngần ngại nói: “Tất nhiên.”

Thực tế đã chứng minh rằng cô có thể thực hiện những hành động cần thiết nếu anh không tuân theo chỉ dẫn của cô. Cho dù có là bạn hay không.

Cô khởi động xe và lái đi.

Anh giữ im lặng một cách hợp lí cho tới khi họ tới khu đảo ở cuối đường Thorns. Hai bên đường đều là nhà dân mà cô đoán đều là những căn hai buồng ngủ, mỗi căn đều có lối vào cho xe ô tô với chiều dài đủ để đỗ một xe ô tô gia đình.

Bryant nhắc cô dừng trước ngôi nhà số 23.

Ngôi nhà này ở cách cuối hẻm nơi Harry bị giết khoảng chừng mười lăm mét.

Bryant đóng sầm cửa xe. “Chúa ơi, chỉ mười lăm giây nữa là hắn về tới nhà.”

Khoảnh vườn phía trước được đào bới một cách sơ sài, để lộ bề mặt với vài cụm cây thưa thớt. Một mái hiên nhỏ chìa ra trước nhà, nó sẽ thẳng nếu Kim hơi nghiêng đầu sang trái một chút. Mọi cửa sổ trông đều ngột ngạt vì bị che rèm kín mít và một cửa sổ trên tầng bị vỡ một miếng kính nhỏ ở góc dưới bên tay trái.

Bryant đưa tay gõ cửa ba lần. Một sĩ quan liên lạc ra mở cửa trong chiếc quần jean và áo thấm đẫm mồ hôi.

“Bà ấy vẫn còn khá yếu, khóc mãi chưa thôi.”

Kim len người qua cô ấy và bước vào phòng khách. Cầu thang dẫn lên tầng trên ở trong khu vực này. Sàn nhà màu nâu và da cam pha trộn ngoại trừ khu vực có bộ bàn ghế bọc nhung màu be chiếm hầu hết không gian của phòng.

Con chó lúc trước nằm cạnh nạn nhân ngoe nguẩy cái đuôi và chầm chậm tiến về phía cô. Cô thấy một bà lão đang ngồi trên ghế bập bênh êm ái ở trong phòng bếp chạy dọc chiều rộng của ngôi nhà.

Kim tự giới thiệu về bản thân trong khi Bryant xuất hiện ngay bên cạnh. Anh đưa tay bắt tay người phụ nữ đó.

“Chào bà Harris, tôi là Trung sĩ điều tra Bryant và đầu tiên tôi muốn gửi lời chia buồn sâu sắc với mất mát của bà.” Anh giữ bàn tay nhăn nheo một lúc rồi đặt trở lại lên đùi bà.

Kim gật nhẹ đầu khi họ ngồi xuống hai chiếc ghế làm bằng cành liễu gai. Sự chuyên nghiệp của anh đã che giấu những cảm xúc mà anh để lộ khi nãy ở trong xe. Cô không thể đòi hỏi gì hơn.

Nữ sĩ quan liên lạc pha trà và con chó ngồi xuống cạnh Kim, dựa người vào chân trái của cô. Cô dịch chuyển chân ra chỗ khác và tập trung chú ý tới bà Harris. Tóc bà đã hoàn toàn chuyển sang màu xám và rối từng cụm. Hình ảnh đó nhắc Kim nhớ tới khu vườn trước nhà.

Khuôn mặt bà Harris dịu dàng nhưng in hằn rõ nét dấu vết của lao động vất vả và đau khổ. Toàn thân bị ảnh hưởng của bệnh viêm khớp nên có cảm giác như hệ thống xương đã gãy rời rồi được sắp xếp lại một cách cẩu thả. Bàn tay phải của bà xé đống khăn giấy nằm bên tay trái, tạo ra hàng trăm vụn nhỏ màu trắng dồn thành một cụm trên đùi bà.

Người đàn bà nhiều tuổi hướng đôi mắt có vành đỏ về phía Bryant. Khi cất tiếng nói, âm vực của bà đặc sệt giọng của vùng Black Country. “Lúc trước nó tệ lắm, ngài Trung sĩ điều tra. Nhưng nhà tù đã cải tạo nó.”

Kim xua con chó ra chỗ khác. “Bà Harris, chúng tôi quan tâm tới chuyện mới xảy ra với con trai bà hơn là quá khứ của anh ấy.”

Bà Harris nhìn Kim chằm chằm. Mắt bà lạnh lùng ráo hoảnh. “Việc nó đã làm thực sự khủng khiếp, đáng kinh tởm và tôi sẽ không bao giờ quên được. Nó chấp nhận mọi lời buộc tội và không cố công bào chữa. Nó chấp nhận hình phạt tòa án đưa ra cho dù mọi người có đồng ý hay không. Nó ra tù và trở thành người khác, thực sự hối lỗi vì những gì đã gây ra cho cô bé kia. Nếu nó có thể làm lại thì nó đã không hành động như vậy.” Mắt bà ầng ậc nước và bà lắc đầu. Lời bào chữa say sưa cho người con trai đã hết, chỉ còn lại sự thật băng giá rằng anh ta đã chết.

Bà tiếp tục nói nhưng giọng run run. “Cậu bé của tôi sẽ chẳng thể nào làm việc được nữa; bản án đó là dấu chấm hết cho cuộc đời của nó.”

Kim giữ khuôn mặt trung dung không biểu lộ cảm xúc và nói một cách thành thật. “Bà Harris, chúng tôi thực sự muốn tìm cho ra kẻ đã giết con trai bà. Quá khứ của anh ta không ảnh hưởng tới những việc chúng tôi phải làm.”

Bà Harris bắt gặp ánh mắt của cô và nhìn cô một lát. “Tôi tin cháu.”

Bryant tiếp lời. “Bà có thể cho chúng tôi biết chính xác chuyện gì xảy ra tối qua không?”

Người phụ nữ chấm nhẹ nước trên hai gò má với mẩu giấy ăn còn lại. “Nó đưa tôi vào giường đi ngủ lúc khoảng 10 giờ tối. Nó bật đài lên. Tôi dễ ngủ hơn khi nghe chương trình đêm khuya trên đài phát thanh. Nó huýt sáo gọi Barney rồi đưa con chó ra ngoài. Chúng luôn đi dạo lúc đêm như vậy. Barney không thích những con chó khác lắm.

Thỉnh thoảng nó sẽ dừng lại ở quán The Thorns và nhấp một ngụm trước khi đi qua công viên. Nó chỉ cứ ngồi ngoài đó một mình với Barney. Nó sẽ mua một túi da heo chiên giòn và cùng ăn với con chó.”

“Thường mấy giờ anh ta sẽ về tới nhà?”

“Thông thường khoảng 11 giờ. Tôi không thể ngủ sâu nếu nó chưa về. Ôi, con tôi, tôi không thể tin nó đã mất rồi. Ai đã làm chuyện đó?” Bà hỏi Bryant.

“Tôi e rằng hiện chúng tôi chưa có câu trả lời. Anh ta có gặp rắc rối nào với bất kì ai bà biết không?”

“Hàng xóm quanh đây không ai muốn nói chuyện với chúng tôi khi tôi để nó về ở cùng. Tôi nghĩ họ từng chửi bới nó nếu nó ra ngoài vào ban ngày. Có một đêm nó về nhà với một bên mắt thâm tím nhưng nó không muốn nói về chuyện đó. Cũng có một đôi lá thư với lời lẽ tục tĩu và một vài cú điện thoại đe dọa và khoảng hai tháng trước ai đó đã ném gạch vỡ kính cửa sổ nhà tôi.”

Kim cảm thấy tội nghiệp thay cho người phụ nữ già nua bị bỏ lại. Dù con trai bà đã làm gì, thì mẹ hắn vẫn chấp nhận và cố gắng bảo vệ hắn.

“Bà có còn giữ những bức thư đó hoặc có số điện thoại không?”

Bà Harris lắc đầu. “Không, cháu ạ, Allan đã ném chúng đi và chúng tôi cũng đã đổi số điện thoại rồi.”

“Bà có gọi cho cảnh sát khi người ta ném gạch vào nhà bà không?”

“Hai người có thể nghiêm túc xử lí vụ này nhưng tôi không nghĩ một viên gạch làm vỡ cửa sổ nhà một kẻ mắc tội hiếp dâm có thể nhận được nhiều chú ý.”

Kim không trả lời; cô biết bà Harris hoàn toàn đúng.

Chẳng có bằng chứng nào cho thấy hắn bị đe dọa hoặc bị lạm dụng, vì thế Kim tiếp tục.

“Lần nào ra ngoài anh ấy cũng mang ví theo à, bà biết đấy, để vào quán rượu ấy?”

“Không, nó không bao giờ vào quán rượu vào các ngày thứ sáu hoặc thứ bảy; có quá nhiều người vào những ngày đó. Ví của nó ở trên bàn ở trong phòng kia.”

“Anh ấy có mang theo dao bao giờ không, ví dụ như để phòng thân chẳng hạn?” Bryant hỏi.

Bà Harris cau mày. “Nếu nó làm thế thì cũng chẳng bảo với tôi.”

Một tiếng gõ cửa vang lên khiến cuộc thẩm vấn bị dừng lại. Người cảnh sát nãy giờ giữ nhiệm vụ quan sát đi ra mở cửa. Kim ngồi im lặng tự hỏi người phụ nữ yếu đuối này sẽ ra sao khi không còn ai bên cạnh giúp đỡ như lúc này. Cuối cùng khi vụ án được giải quyết và sĩ quan liên lạc bị điều đi.

“Đó là hội Chữ thập Xanh,” bà Harris nói một cách buồn bã.

Khi bà nói những lời đó, con chó lại ném mình vào chân Kim. Cô không cử động vì nhận ra rằng cú đá lúc nãy không có tác dụng gì hết.

“Hội Chữ thập Xanh ư?” Bryant hỏi.

“Trung tâm cứu trợ nuôi Barney trước đó. Họ đến để đưa nó quay lại đó. Tôi không thể chăm sóc nó được nữa. Như thế không công bằng.”

Hai mắt bà lại ầng ậc nước. “Thằng con tôi nó yêu con chó này lắm, như thể nó nghĩ con chó này mang lại cho nó cơ hội thứ hai vậy.”

Một người đàn ông và một phụ nữ cùng mặc đồng phục có biểu tượng của trung tâm cứu trợ bước vào phòng.

“Dây buộc chì của con chó đang ở đằng kia. Ổ của nó ở trong phòng khách và hãy mang theo cả con gấu Teddy. Đó là món đồ chơi nó thích nhất.”

Toàn thân con chó run lên khi nó lùi lại gí sát chân Kim. Cảm giác buồn bã thoáng qua người cô. Con chó không biết rằng chủ nó bị giết; nó là người bạn trung thành, tận tụy của hắn và giờ cuộc sống của nó trong ngôi nhà này đã kết thúc.

Người đàn ông thu nhặt đồ đạc của con chó trong lúc người phụ nữ đi lấy chiếc dây.

Bà Harris cúi người ra phía trước và vỗ về con chó lần cuối. “Tao xin lỗi, Barney, nhưng tao không chăm sóc mày được, anh bạn ạ.”

Người phụ nữ tròng dây vào cổ con chó và bắt đầu dắt nó ra khỏi ngôi nhà. Khi tới cửa trước nó quay lại, nhìn Kim với ánh mắt đau thương và trăn trở.

Cô quan sát chú chó bị kéo đi từ những điều thân thuộc với nó. Nó sẽ trở lại trung tâm, chờ đợi một gia đình chủ tốt khác. Một cảm giác cô hiểu rất rõ.

Kim đứng lên, một cách đột ngột. “Đi thôi, Bryant, tôi nghĩ chúng ta có đủ thông tin cần thiết rồi.”

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.