Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Lúc đóng cửa xe, Kim vẫn không chắc lí do vì sao cô lại tới nơi này. Tất cả những gì cô biết là một khuôn mặt chứa đầy những thắc mắc cứ lởn vởn qua lại trước mắt cô.

Cô đi qua một cái cửa hai cánh và dừng lại ở bàn lễ tân. Một cô gái trẻ với mái tóc gây sốc màu hồng tiếp đón cô bằng một nụ cười.

“Tôi có thể giúp gì?”

Kim vẫn không chắc chắn phải trả lời sao. “Tôi chỉ muốn nhìn qua.”

Cô gái gật đầu và chỉ về phía một cái cửa hai cánh hướng khác. Kim bước tới, đi qua và các giác quan của cô bị tấn công. Một thứ mùi hỗn hợp giữa thuốc khử trùng, đồ ăn cho chó và phân. Những âm thanh lộn xộn chối tai của tiếng chó sủa cất lên khi tiếng chuông cửa vang lên lúc cô đẩy cửa bước vào.

Ngăn chuồng đầu tiên nhốt hai chú chó sục bò Staffordshire con; nhỏ, rắn chắc và chật chội. Kim không dừng bước. Cô đi qua rất nhiều chuồng nhốt với kích cỡ và giống khác nhau. Những vị khách duy nhất có mặt là một cặp vợ chồng trẻ đang cúi xuống và thì thầm với một chú Jack Russell đang cố thể hiện để gây ấn tượng. Cô tiếp tục đi xuống phía dưới tới ngăn chuồng cuối cùng; giống Siberia.

Chú chó nằm trong ổ của nó. Nó nhướng mắt lên nhưng vẫn nằm tại chỗ. Kim thề cô nhìn thấy dấu hiệu nó nhận ra cô.

“Ồ, đó là Barney,” một giọng nói cất lên từ đằng sau cô. Cô quay lại và nhìn thấy người phụ nữ trung tuổi đậm người với mái tóc hoa râm xoăn nhẹ. Bảng tên cho cô biết bà ấy tên là Pam. Bên dưới có ghi, ‘Tình nguyện viên’.

Kim không đáp lại và nhận ra Barney thậm chí còn không có thẻ tên trên cũi.

“Tội nghiệp,” người phụ nữ thở dài. “Nó thậm chí còn không thèm dậy và mừng ai. Như thể nó đã bỏ cuộc.”

Được đặt ở khu Siberia, không có thẻ tên, Kim không thể không băn khoăn ai mới là người vứt bỏ ai. Người phụ nữ tiếp tục nói.

“Chúng tôi khá may mắn khi tìm cho nó tổ ấm mới trước đó, tất cả chỉ có thế, nhưng hiện giờ thì không thể nữa. Nó có chút khó tính.”

“Tại sao?” Kim hỏi, nói câu đầu tiên.

“Nó không thích đám đông.” Được.

“Nó không thích trẻ con.” Được.

“Nhưng nó thích được yêu thương và nhặng xị.” Ừm, hai trong ba điều thì cũng không tệ quá.

“Tội nghiệp. Nó bị đối xử tàn tệ khi còn là một chú chó con, và bởi vì nó không chơi ngoan với lũ trẻ hoặc với những chú chó khác, nên nó bị trả lại không biết bao nhiêu lần. Vài người chủ của nó cũng cố gắng khiến nó trở nên tốt hơn. Có người còn thuê một người huấn luyện chó để cố giúp nó.”

Kim nhướn một bên mày. Một bác sĩ tâm thần yêu chó ư?

“Không cách nào hiệu quả. Trong vòng tám năm, nó đã từng chuyển đến rất nhiều gia đình. Nó có chút kì quặc, nhưng người ta cũng cố gắng giúp nó ổn hơn, rồi sau đó đều thất vọng. Không có ai chấp nhận nó vì…”

“Tôi sẽ lấy nó,” Kim nói, làm chính cô ngạc nhiên cũng như người phụ nữ nói nhiều bên cạnh.

Barney ngẩng đầu, như thể muốn lặp lại câu nói tiếp theo của người phụ nữ đẫy đà.

“Cô chắc chứ?”

Kim gật đầu. “Bây giờ thế nào?”

“Ồ, cô theo tôi, chúng ta tới quầy lễ tân và làm các thủ tục. Tôi chắc chắn chúng ta có thể có một chuyến thăm nhà trước.”

Kim quay lại hướng cô vừa tới. Cô đoán chúng rất khao khát có một chiếc cũi. Barney là chú chó duy nhất bị quây rào kín.

Sau hai lá đơn và khoản thanh toán qua thẻ trả trước, Barney ngồi ở hàng ghế sau xe cô với, cô thề rằng nó mang một vẻ mặt kinh ngạc sửng sốt. Cô vẫn không hiểu vì sao cô lại đến đây gặp nó, và rồi đem nó về nhà cùng mình. Kim chỉ biết rằng hình ảnh nó bị dẫn đi mà không biết bị dẫn đi đâu cứ luôn quẩn quanh trong cô, và càng nghe người tình nguyện viên nói về tình trạng lạc lõng với xã hội của nó, những từ ngữ đó càng dội lên trong cô. Lời nói muốn đem lại một mái nhà cho nó của cô buột ra trước khi cô kịp rút lại.

Những nhân viên ở đây vô cùng bất ngờ, họ cho vào trong xe cô nào giường, đồ chơi, kẹo nhai bằng da sống và thức ăn cho chó đủ dùng trong hai tuần. Kim nghĩ họ rất hăng hái tống khứ nó đi và nếu cô có thể dám nuôi nó suốt đời, họ sẽ đồng ý.

“Được rồi, chàng trai, tới nơi rồi,” cô nói khi vừa dừng lại bên ngoài nhà của mình. Nó vẫn ngồi im tới khi cô mở cửa xe và nắm chặt dây dắt của nó. Cô dẫn nó vào nhà và tháo vòng xích ở cổ nó ra. Khi cửa vừa đóng lại, nó hít ngửi khắp nơi trong phòng, đuôi ve vẩy.

Kim đứng dựa vào cửa. “Ôi chúa ơi, tôi vừa làm cái gì thế này?”

Nỗi hoang mang ào tới ngay lập tức. Nhà của cô đã bị xâm chiếm bởi một sinh vật sống khác. Cảm giác hối hận vì hành động đó trở nên rõ ràng trong cô. Cô chỉ vừa đủ khả năng chăm sóc cho bản thân với những nhu cầu cơ bản, không quan tâm những thứ khác. Cô ăn khi đói, ngủ khi cơ thể ra lệnh và rất hiếm khi rèn luyện thân thể một cách tự nguyện.

Cô chống lại bản năng muốn tống chú chó trở lại xe và mang trả nó. Cô hiểu cảm giác đó. Cô hít một hơi thật sâu và tiến lên phía trước, chủ động nắm quyền kiểm soát.

“Được rồi, chàng trai.” Barney dừng những việc nó đang làm khi nghe thấy tiếng nói của cô. “Nếu chuyện này tốt đẹp, thì chúng ta cần có một vài quy tắc. Ừm… Ta không biết bây giờ những quy tắc đó ra sao nhưng đầu tiên là tuyệt đối không được trèo lên ghế sofa, hiểu chưa? Sàn gỗ, thảm trải nhà và giường của mày đều được. Còn sofa là của ta.”

Thật lạ, Kim cảm thấy tốt hơn, như được hiểu. Cô đi quanh nó để đi về phía bếp. Barney tiếp tục cuộc thăm dò của mình nhưng ít nhiệt tình hơn.

Pha cà phê xong, Kim ngồi xuống và nhìn nó đi tha thẩn quanh cô, đuôi nó ve vẩy một cách thỏa mãn. Cô dành một khoảnh khắc tự hỏi không biết nó đang nghĩ gì. Liệu nó có thực sự dễ dàng khi chuyển chỗ ở như vậy không hay đang cẩn trọng đề phòng? Liệu nó có hoài nghi rằng nó chỉ đang đi nghỉ, rời khỏi khu nhà cho chó và chắc chắn sẽ bị trả lại?

Barney lại gần và ngồi xuống bên cạnh bàn cà phê, ngước nhìn cô. Nó quay đầu, dò xét chiếc cốc, rồi sau đó lại quay ra nhìn chằm chằm vào cô. Cô không làm gì còn nó thì lặp đi lặp lại những hành động đó.

“Mày đang đùa ta sao, chó?”

Đuôi nó vụt đung đưa chạm sàn nhà khi cô nói.

Cô cúi người về phía trước và nhúng một ngón tay nhỏ nhắn của cô vào cốc cà phê mát lạnh. Cái lưỡi ram ráp của nó liếm thứ chất lỏng đó rồi sau đó ngồi chờ. Kim cười, chỉ có cô mới chọn một chú chó thích cà phê giống cô vậy.

Cô rót một ít chất lỏng vào bát nước của nó và làm nguội bằng sữa. Lưỡi nó liếm láp cái bát cho tới khi cạn sạch. Nó ngẩng đầu, để lộ những sợi ria dính đầy kem.

Kim bật cười. “Không thêm nữa. Chó và cà phê không hợp nhau đâu.”

Cô mang chỗ đồ uống còn lại trở lại ghế sofa. Barney có thể đã nhận được thông điệp, nằm xuống sát chân cô, gần như chạm vào.

Cô ngả đầu ra sau lưng ghế sofa và nhắm mắt lại. Cô cần phải làm việc này. Cũng khó chịu như việc có một sinh vật sống khác đang cùng chia sẻ không gian, có gì đó thúc đẩy cô tiến về trung tâm chăm sóc chó đó. Ý nghĩ vứt bỏ nó một lần nữa khiến cô phát mệt.

Kim nhận thấy có chuyển động trên ghế sofa. Cô mở mắt và phát hiện chú chó đang ngồi ngay bên cạnh cô. Vẫn không chạm vào người cô.

“Barney, ta đã bảo mày…”

Chỉ bằng một động tác, tốc độ và sự khéo léo như một dải lụa, nó đã ngồi gọn trong vòng tay cô.

Được thôi, đã đến lúc phải chỉ cho chú chó cách thức duy trì mối quan hệ này. Sẽ có đồ ăn, nước uống, đồ chơi, một hoặc hai khúc xương, đi dạo buổi tối, nhưng chắc chắn là không phải việc này.

Khi cô vừa mở miệng, nó nhẹ nhàng dịch chuyển tới gần hơn, đặt đầu mình lên ngực phải của cô và nhìn sâu vào mắt cô. Ánh nhìn chằm chằm của nó tràn đầy nghi hoặc.

Bàn tay cô tìm đường đặt lên đầu chú chó, những ngón tay cô vuốt ve bộ lông mềm mại.

Nó thở dài và nhắm chặt mắt, Kim cũng vậy. Tuyệt, cô chắc chắn đã dạy nó rằng ai là chủ rồi mà.

Chuyển động nhịp nhàng khi vuốt ve bộ lông mềm của nó đưa cô vào trạng thái thư giãn.

Dần dần, cảm giác có một cơ thể nhỏ bé, ấm áp rúc vào mình gợi lên những kí ức có tác động mạnh mẽ, về một khoảng thời gian khác, nhiều năm về trước, của một thân thể nhỏ bé khác cũng ở bên cạnh cô kiếm tìm sự bảo vệ và dỗ dành.

Lần đầu tiên sau hai mươi tám năm, nước mắt chảy ra và lặng lẽ lăn dài trên hai má cô.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.