Barry dõi theo vợ, con gái và em trai mình đi qua khu vườn phía trước và bước vào ngôi nhà của gã qua khung cửa được gã xây và thiết kế theo kiến trúc mái vòm.
Gã chỉ có ý quan sát, nắm bắt ánh nhìn thoáng qua của Lisa và Amelia, để tìm kiếm dấu hiệu, biểu hiện của nỗi đau họ đang chịu đựng, trước khi đưa ra bất cứ quyết định nào. Nhưng, bây giờ đứng đó, gã biết rằng mình không thể quay trở lại. Adam nghĩ hắn là cái quái gì? Đó là gia đình của gã, và em trai gã không có quyền cướp họ khỏi gã. Mọi thứ Barry yêu quí đều ở trong ngôi nhà đó và gã không sẵn sàng để họ đi mà không đấu tranh. Gã nợ Lisa rất nhiều. Alex đã đúng.
Barry gõ cửa, hơi cáu khi gã buộc phải nhận được sự cho phép để vào chính căn nhà của mình, nhưng điều đó sắp thay đổi rồi.
Cánh cửa từ từ mở ra và gương mặt gã hằng mơ ước trong bốn năm qua chào đón gã một cách kinh hãi.
Chỉ một giây, không ai nói lời nào.
“Barry, anh đang làm gì ở đây? Anh biết…”
“Anh đã về rồi, Lisa,” gã nói, lướt qua cô.
Gã bước vào phòng khách, bỏ mặc Lisa không có lựa chọn nào khác, phải đóng cửa và đi theo gã.
Trong tâm trí Barry, căn nhà vẫn như trước và điều khác biệt duy nhất là Adam thế chỗ gã, nhưng bây giờ, gã thấy đó không phải là vấn đề. Căn phòng ít nội thất hơn trước. Chiếc ghế sofa ở góc phòng gã mất ba năm để chi trả đã không còn. Một chiếc ghế ba chỗ ngồi và một chiếc ghế hai chỗ ngồi xếp thành hàng bên tường. Phía trước tivi, chỗ ngồi quan trọng nhất, vị trí của gã, là một khoảng trống lớn, sẵn sàng để đặt một chiếc xe lăn.
Barry thừa nhận rằng Lisa cần những thay đổi ngắn hạn để phù hợp với Adam, nhưng nó không lâu dài. Nó vẫn có thể quay trở lại như trước. Sớm thôi, gã sẽ có một công việc và có thể trang hoàng lại ngôi nhà.
Lò sưởi bằng gạch và lửa bằng khí đốt được thay thế bằng một màn hình điện tử cố định, ngang bằng với bức tường, trưng ra ngọn lửa giả.
Một lần nữa, không có gì là không thể thay đổi.
“Ai vậy, em yêu?” Adam nói vọng ra từ trong bếp.
Khi vào phòng, Barry mơ hồ nhận ra sự thấp đi của bề mặt và vật dụng trong bếp, nhưng mắt gã đột ngột dừng lại trên những lọn tóc vàng rối của con gái mình. Gã thấy khó thở. Con bé thậm chí đẹp hơn nhiều so với hình ảnh mà gã còn nhớ.
Một chút sợ hãi thoáng qua đôi mắt của Adam, anh ta đưa cánh tay ra trước bảo vệ Amelia.
Ôi, thật đau đớn. Gã là cha con bé và con bé không cần phải phòng vệ trước gã.
Một luồng khí lạnh truyền qua đôi mắt của em trai gã. “Anh đang làm cái quái gì ở đây?”
“Tất nhiên, tôi ở đây để gặp gia đình của mình,” Barry trả lời, một cách đơn giản. Gã không cần phải tỏ ra thù địch với em trai mình. Barry sắp quay lại cuộc sống của gã và sau đó, Adam sẽ phải rời khỏi đây. Adam xứng đáng nhận được sự cảm thông của gã.
“Amelia, vào phòng đi con.”
Con bé nhìn cái bát và bột bánh trộn đã sẵn sàng trên mặt bàn. “Nhưng bố à…”
Là ‘chú’ chứ, Barry nghĩ nhưng không nói ra. Điều đó không quan trọng. Con bé sẽ sớm biết ai mới là bố mình.
“Amelia, đi nào,” Adam nhẹ nhàng yêu cầu.
Con bé gật đầu và đi về phía cánh cửa.
Barry xoa đầu con bé khi con bé đi qua chỗ gã. Con bé tránh sự động chạm của gã. Gã hiểu điều đó và không trách con bé. Con bé không biết gã. Nhưng rồi nó sẽ biết.
“Anh không được ở đây. Anh biết điều đó mà.”
Vợ gã đứng khoanh tay trước ngực.
Gã đến chỗ cô. “Lisa, chúng ta cần nói chuyện.”
Cô bước lùi về sau. “Về cái gì?”
“Chúng ta.”
Barry nghe thấy tiếng xe lăn gắn động cơ khi Adam đi vào từ phòng bếp. Âm thanh đó như khẳng định rằng Alex đã đúng khi khuyến khích gã về nhà. Lisa đã không thể có được hạnh phúc.
Nó đã xây nên một nhà tù trong cô và bây giờ nó phải trả tự do cho cô.
“Barry, không có chúng ta ở đây.”
“Em yêu, chúng ta có thể bắt đầu lại…”
“Đừng gọi tôi như vậy,” Lisa ngắt lời.
“Đã đến lúc anh phải đi rồi,” Adam đề nghị.
Barry quay sang em trai. “Tao không có gì để nói với mày. Đây là chuyện của chúng tao.”
Adam với lấy điện thoại bên phải sofa. Barry quay sang và giật lấy điện thoại, kéo ra khỏi bức tường.
“Barry, chết tiệt…”
“Có là quá nhiều khi yêu cầu một chút riêng tư với chính vợ mình không?”
“Cô ấy không phải của anh…”
“Chúng ta đã li hôn, Barry, anh không nhớ sao?” Lisa nhẹ nhàng nói.
Barry quay lưng lại với cô, điện thoại vẫn trên tay. “Anh hiểu tại sao em như vậy, Lisa. Anh biết anh đã sai. Anh đã phải trả giá vì điều đó.”
Lisa trông buồn rầu, hối tiếc. “Một triệu năm cũng không đủ cho anh để trả giá cho những gì đã làm với chúng tôi.”
“Nhưng chúng ta có thể làm lại từ đầu. Hãy cho anh một cơ hội để cho em thấy…”
Lisa hất đầu về phía Adam. “Không, tôi và anh ấy mới là ‘chúng ta’.
Barry tiến về phía cô và nắm chặt cánh tay cô. “Em không thể giam cầm mình với hắn mãi mãi để bù đắp cho những gì anh đã làm. Em không thể ở với một người đàn ông chỉ vì thấy có lỗi.”
Cô nhăn mặt và cố thoát ra khỏi gã. “Đó là những gì anh nghĩ.”
“Nhìn anh này,” Barry quát, “Hắn là một thằng què khốn nạn và anh sẽ không để em phải từ bỏ cuộc sống của mình khi em biết chúng ta thuộc về nhau.”
“Thằng khốn chết tiệt,” Adam quát.
“Đừng có xen vào, thằng bất tài.”
Lisa thoát khỏi tay gã. Mùi hương quen thuộc của cô quấn lấy gã. Cô ấy là vĩnh cửu.
Vợ gã đứng cạnh em trai gã. Giọng cô ân cần, đầy tình cảm. “Barry, đã đến lúc anh phải vượt qua nó. Chúng ta không còn là của nhau. Anh cần một cuộc sống mới.”
Giọng nói thật nhẹ nhàng, kiên nhẫn, tông giọng ấy thường được dùng để dỗ trẻ con ăn rau.
Gã bắt gặp cái nhìn nghiêm túc của cô.
Đột nhiên, gã quay ra và nhìn thấy cái gã đã bỏ lỡ khi bước vào đây. Bức ảnh. Phía trên lò sưởi là bức ảnh gia đình. Góc chụp khéo léo đã ngụy trang chiếc xe lăn nhưng bộ tuxedo và bó hoa như nhảy ra khỏi bức tranh một cách rõ nét như phim 3D. Lisa mỉm cười. Gã biết đó là nụ cười.
Gã nhìn lại.
Lisa đứng cạnh Adam, tay cô đặt lên vai anh ta. Không có nỗi đau, không nuối tiếc, không cúi đầu, không lời xin lỗi. Đó là sự thật.
Bàn tay Adam siết chặt tay Lisa. Sự thể hiện cảm xúc của tình yêu, sự hòa hợp. Bàn tay khác của Lisa, với chiếc nhẫn vàng, nhẹ nhàng đặt trên bụng như bảo vệ nó.
Bây giờ, toàn bộ thế giới của Barry đã sụp đổ. Tất cả hi vọng Alex trao cho gã đã chết trong tâm trí. Gã cảm thấy cơ thể mình giống như cái vỏ sò, không có xương, không có cơ hay bất cứ bộ phận nào. Không có gì cả.
Alex đã sai.
Barry nhìn hai người họ, bên cạnh nhau. Em trai gã, người có mọi thứ đã từng thuộc về gã: nhà của gã, vợ gã, con gái gã. Người em trai què của gã đã cướp đi toàn bộ cuộc sống khỏi tay gã. Xóa bỏ gã. Barry có thể tưởng tượng họ nằm trên giường buổi tối, cười với nhau khi gã vẫn coi cô là vợ mình.
Cơn tức giận quen thuộc bao phủ tâm trí Barry và gã chào mừng nó trở lại như một người bạn cũ. Gã hoàn thiện kĩ thuật trong nhiều năm để tránh xa nó, hoặc để kiểm soát nó một cách tốt nhất. Và giờ đây, gã ôm trọn lấy nó.
Mọi thứ bên ngoài bốn bức tường này hòa tan vào không khí. Ngay tại đây, ngay bây giờ, đó là tất cả. Sự hủy diệt đã đến và không có gì còn sót lại.
Barry di chuyển về phía họ thật chậm, chìa tay về phía Adam.
Barry nhận thấy sự căng thẳng lộ rõ trên cơ thể em trai gã. Adam biết mọi chuyện rồi sẽ qua. Barry cũng vậy. Adam đưa tay chấp nhận cái bắt tay.
Với một luồng sinh khí của một huấn luyện viên tàn nhẫn trên sàn đấu boxing, tay phải của Barry kéo Adam rời khỏi xe lăn và thả anh ta ngã nhoài trên sàn. Một cú đá chính xác vào thái dương khiến anh ta bất tỉnh.
“Đồ khốn chết tiệt,” Barry quát lớn.
Lisa thở hổn hển trước khi bàn tay trái Barry nắm cổ cô, bịt miệng cô lại. “Và cô là một con chó cái dối trá.”
Gã đẩy cô vào bức tường và nhìn thẳng vào mắt cô. Giống như một người bị chết đuối, toàn bộ cuộc sống bên nhau của họ diễn ra trong tâm trí gã.
Đôi mắt cô ánh lên sự sợ hãi và hận thù. Tốt.
Sự khiếp sợ của vợ gã khiến cho cơn thịnh nộ thấm vào từng tế bào trên cơ thể gã. Từng dây thần kinh trên ngón tay gã yêu cầu được thỏa mãn. Cả hai đều phải chịu đựng những gì gã đã làm để tồn tại.
Bàn tay gã ôm lấy cơ thể mà gã từng vuốt ve, hôn, cắn.
Gã nhổ vào mặt cô, “Đồ giả dối, con điếm ghê tởm. Cô đã làm điều này với tôi.”