Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Chuyện bắt đầu từ một xác chết, Kim nghĩ, bước ra khỏi chiếc Golf GTI.

“Suýt thì đụng cậu ta, sếp,” Bryant nói về cảnh sát đồng phục vừa né sang một bên để tránh nắp ca-pô.

“Còn cách cậu ta hàng mét.”

Cô cúi xuống chui qua hàng rào dây chắn hiện trường và đi thẳng tới nơi tụ tập nhóm người mặc áo phản quang đang đứng xung quanh chiếc lều trắng. Đường Thorns, đường cao tốc hai chiều, là cách kết nối chính từ Lye tới thị trấn Dudley.

Làn đường bên này có công viên và nhà dân. Làn bên kia có phòng tập, một trường học, và quán rượu Thorns.

Nhiệt độ giữa tháng ba gần như tăng lên mức hai con số nhưng bóng tối khiến cho mọi vật như chìm trong tiết trời tháng hai.

Trong khi Bryant xác thực thông tin của họ, Kim không chú ý tới ai và đi thẳng tới phía có xác chết. Một cái rãnh tối chạy dọc một bên của dãy nhà kéo thẳng tới khu Amblecote, một trong những khu vực xinh đẹp hơn của Brierley Hill.

Bên trái con đường là một khu đất mọc đầy cỏ dại, cỏ và phân chó, hiện đang bị cảnh sát điều tra hiện trường tội phạm hoặc bị ô tô của nhân viên cửa hàng giẫm nát.

Cô bước vào trong chiếc lều trắng và phàn nàn.

Keats, chuyên viên nghiên cứu bệnh học cô thích nhất, đang ngó xuống quan sát xác chết.

“A, Thanh tra thám tử Stone. Đã lâu quá rồi nhỉ,” ông nói mà không thèm nhìn cô.

“Tôi vừa gặp ông tuần trước mà Keats. Sau khi phát hiện xác chết của một phụ nữ tự tử.”

Ông nhìn lên rồi lắc đầu. “Không, tôi hẳn đã không tham gia. Mọi người thường làm vậy khi gặp sự kiện đau buồn, rồi cô sẽ hiểu. Đó là cơ chế tự bảo tồn. Trên thực tế, nhắc lại xem tên cô là gì nào.”

“Bryant, hãy bảo Keats rằng ông chẳng gây cười chút nào hết.”

“Tôi không thể nói dối trắng trợn được, thưa sếp.”

Kim lắc đầu trao đổi một nụ cười tự mãn.

Keats là người nhỏ thó, đầu cạo trọc và để râu quai nón dài. Vài tháng trước, người vợ đã chung sống cùng ông ba mươi năm trời đột ngột qua đời, một nỗi mất mát to lớn mà ông không chấp nhận được.

Thỉnh thoảng cô để mặc ông vui đùa một chút. Lúc này lúc khác.

Cô quay về phía chú chó chăn cừu Border đang ngồi kiên nhẫn bên cạnh người chủ quá cố của mình.

“Tại sao con chó vẫn còn ở đây vậy?”

“Nhân chứng đấy, sếp,” Bryant nhanh nhảu nói.

“Bryant, tôi chả có tâm trạng nào mà…”

“Máu có dính vào lông của nó,” Keats nói thêm.

Kim nhìn kĩ hơn và thấy một vài vệt máu trên chân trước của nó.

Kim lướt qua hoạt động không mấy quan trọng và tập trung vào phần quan trọng nhất của hiện trường vụ án mạng: xác chết. Một người đàn ông da trắng, khoảng đầu tới giữa tuổi 40, hơi thừa cân, mặc quần bò Tesco và áo phông trắng đã giặt nhiều lần khiến cho màu hơi ngả sang màu tro thuốc lá. Một vết máu đỏ thẫm ở phần áo phía trước với nhiều vết dao. Một vũng máu ở ngay bên dưới. Nhìn vào hiện trường, anh ta đã ngã ra phía sau.

Chiếc áo khoác của anh ta còn mới, dáng bomber may bằng da chất lượng trung bình, kích thước nhỏ hơn cơ thể anh ta nên việc kéo khóa lại là không thể. Hẳn phải là quà Giáng sinh từ ai đó yêu thương anh ta và mù tịt không biết rằng anh ta to béo như thế nào, chắc chắn phải là mẹ anh ta. Vải áo phông không có tác dụng bảo vệ cú tấn công bằng vật sắc nhọn.

Tóc anh ta lấm tấm muối tiêu và để quá dài. Mặt cạo râu nhẵn nhụi và vẫn còn nguyên nét mặt ngạc nhiên.

“Hung khí?”

“Chưa tìm thấy,” Keats nói, quay đi.

Kim cúi xuống và bắt gặp ánh mắt của thợ ảnh pháp y. Anh ta gật đầu, ám chỉ rằng anh ta đã chụp đủ ảnh về xác chết. Anh ta hướng sự chú ý của mình về phía con chó.

Cô cẩn thận nhấc cái áo phông đẫm máu lên. Chỉ một nhát đâm có thể là nguyên nhân chính gây ra mất máu.

“Tôi đoán rằng vết thương trên cùng là vết chí mạng,” Keat nói. “Và trước khi cô hỏi, tôi có thể nói đó là dao làm bếp, từ mười hai đến mười lăm xen-ti-mét.”

“Nó ở quanh đâu đây thôi,” cô nói trống không.

“Sao cô nghĩ vậy? Nó có thể ở bất cứ chỗ nào. Có thể hung thủ đã mang nó đi.”

Kim lắc đầu. “Vụ tấn công có thể đã được lên kế hoạch từ trước: đêm muộn, hẻm tối, nhưng có sự điên cuồng. Vụ tấn công này có liên quan tới yếu tố cảm xúc. Vết thương đầu tiên là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết nhưng vẫn còn ba vết thương ‘chết đi này’ nữa.”

Cô tiếp tục nhìn chằm chằm vào xác chết, cảm nhận được cơn thịnh nộ song hành cùng vụ tấn công như thể nó đang bủa vây xung quanh cô lúc này.

Cô ngước đầu lên. “Khi tấn công kẻ giết người bị cơn giận làm lu mờ ý chí, nhưng khi kết thúc lượng adrenaline giảm xuống và rồi thì sao?”

Bryant nói tiếp theo cách suy luận logic của cô. “Hắn nhận ra hắn vừa làm chuyện gì và thấy hung khí vẫn còn trong tay, hắn muốn chối bỏ mối liên kết nhanh nhất có thể.”

“Đâm bằng dao là một hành động rất cá nhân, Bryant ạ. Việc đó đòi hỏi phải đứng ở khoảng cách rất gần, gần như thân mật vậy.”

“Hoặc cũng có thể đó là một vụ trấn lột bị đi chệch hướng. Trên người anh ta không còn ví.”

Kim bỏ ngoài tai lời nhận xét cuối của Bryant và cúi xuống xem xét nền đất xung quanh xác chết. Cô nằm nghiêng và đặt chân ngay cạnh chân của nạn nhân. Hơi lạnh từ mặt đường xuyên qua lớp quần áo cô đang mang.

Keats nhìn chăm chú, lắc đầu. “Ôi Bryant, hẳn mỗi ngày phải là một thử thách với cậu.”

“Chà, Keats, ông không biết đâu.”

Kim không màng tới cả hai người họ. Cô rút tay lại và rồi vung nó ra phía trước như thể đang cầm dao để đâm. Đường đi của hành động mô phỏng tạo nên một vết thương ở chính giữa xương ức. Cô cố gắng gắn kết cú đánh do cô vừa mô phỏng với vết thương của nạn nhân nhưng lực đẩy vẫn chưa đến.

Cô lê bước chậm chạp và thao tác lại. Cú đâm vẫn cách vết thương khoảng hai hoặc hơn hai xen-ti-mét.

Cô dịch chuyển vị trí xuống thấp hơn một chút, nhắm mắt và bỏ ngoài tai mọi ánh nhìn tò mò xung quanh. Cô không quan tâm họ nghĩ gì.

Cô nghĩ tới Daisy Dunn đang đứng giữa căn hầm tồi tàn đó. Cô tưởng tượng ra cảnh đứa bé sợ hãi, run rẩy ấy mặc lên người bộ đồ cha nó chọn. Lần này cô vung tay đâm cùng với lòng giận dữ. Với cơn thịnh nộ của kẻ sẵn sàng giết người. Cô mở mắt và ngó xuống. Ngón tay trỏ của cô ở ngay trên vết thương.

Cô nhìn xuống và chân họ không còn ngang nhau nữa. Cô đã dịch chuyển khoảng mười xen-ti-mét để có vị trí đâm thuận tiện, tự nhiên phù hợp với đường di chuyển của vết thương.

Cô nhổm người đứng thẳng và phủi bụi dính trên quần.

Cô nhẩm tính trừ chiều cao của chính mình. “Tên giết người chỉ cao khoảng từ 1m60 đến 1m62.”

Keats mỉm cười và sờ bộ râu của mình. “Cậu biết không Bryant, nếu hãng Carlsberg đào tạo được thám tử…”

“Còn điều gì tôi cần biết không?” Kim nói, bước theo hướng lối ra vào của chiếc lều.

“Chờ sau khi tôi đưa hắn về phòng phẫu thuật nhé,” Keats đáp lại.

Kim nán lại vài giây để quét qua hiện trường. Các nhân viên hiện trường vụ án đang tìm kiếm cả khu này để có chứng cứ, các cảnh sát đi tới từng nhà, lời khai được ghi lại và xe cứu thương đang chờ sẵn để chở thi thể đi. Sự có mặt của cô không còn cần thiết nữa. Cô đã có mọi thông tin cô cần. Bây giờ việc cô cần là gắn kết chúng lại với nhau và thiết lập giả thiết về chuyện đã thực sự xảy ra.

Không một lời chào tạm biệt, cô rời chiếc lều và đi qua hai nhân viên đang đứng gác ở cuối con hẻm.

Khi đã cách họ khoảng ba mét thì cô nghe thấy tiếng thì thầm giữa họ. Cô dừng ngay lại, khiến Bryant suýt chút nữa thì đâm sầm vào lưng cô. Cô quay người và đi lại về phía đó.

“Chuyện gì vậy, Jarvis?”

Cô đứng ngay trước mặt viên Trung sĩ điều tra và thọc hai tay vào túi quần. Anh ta thay đổi sắc mặt.

“Phiền cậu nhắc lại những gì vừa nói. Tôi nghĩ rằng Bryant chưa nghe rõ cậu nói gì.”

Viên cảnh sát cao, mảnh khảnh lắc đầu. “Tôi không…”

Kim quay sang Bryant. “Trung sĩ điều tra Jarvis đây vừa gọi tôi là “con mụ lạnh lùng.”

“Ồ, chết tiệt…”

Cô tiếp tục nói với Bryant. “Ý tôi là, tôi không nói cậu ta đánh giá hoàn toàn sai nhưng tôi muốn nghe cậu ta giải thích chuyện đó.” Cô quay sang Jarvis, người vừa mới lùi lại một bước. “Vì thế, xin mời cậu giải thích.”

“Tôi không nói về…”

“Jarvis, tôi sẽ tôn trọng cậu hơn nếu cậu có đủ can đảm để thực sự thay đổi phát ngôn của mình.”

Cậu ta không nói gì.

“Vậy cậu mong tôi cư xử thế nào? Tôi có cần phải khóc lóc vì anh ta mất mạng không? Cậu muốn tôi đau lòng vì cái chết của anh ta ư? Hay là cầu nguyện? Thương xót những đức tính tốt đẹp của anh ta chăng? Hay tôi chỉ nên liên kết các manh mối và tìm ra ai làm việc này?”

Cô nhìn chằm chằm vào hai mắt cậu ta. Cậu ta đảo mắt nhìn đi chỗ khác.

“Thưa sếp, tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi không nên…”

Kim không thèm nghe cậu ta xin lỗi tiếp, vì cô đã quay người bước đi.

Khi cô đi tới chỗ hàng rào cảnh sát, Bryant đã ở ngay sau lưng. Cô cúi xuống chui qua hàng rào và ngập ngừng dừng lại. Cô quay sang phía một cảnh sát.

“Hãy nhắc ai đó để mắt tới con chó.”

Bryant bật cười ha hả. “Trời ơi, tôi cứ tưởng như mình đã hiểu cô lắm rồi.”

“Sao?”

“Ngoài kia có những cảnh sát bị hành hạ bởi những biển báo chỉ sai đường, những nhân viên lần đầu tiên tới hiện trường vụ án mạng, một trung sĩ cảnh sát điều tra bị dọa cho chết khiếp, và cô thì quan tâm tới tình hình của một con chó nhuốm đầy máu.”

“Nó không hiểu vì sao lại rơi vào tình huống này. Còn những việc kia hẳn đã được giải quyết xong xuôi rồi.”

Bryant vào xe và kiểm tra dây an toàn, hai lượt.

“Vui lên nào, có thể chỉ là một vụ trấn lột đi quá đà thôi.”

Cô đưa ánh nhìn thoát khỏi hiện trường và không nói thêm gì.

“Tôi có thể hiểu cảm giác của cô nhờ khuôn mặt. Trông cô như thể bị ai đó lấy mất con búp bê Barbie và đem luộc nó.”

“Tôi chưa hề có búp bê Barbie, và nếu tôi có thì tôi hẳn sẽ tự mình chặt đứt tay chân nó.”

“Cô hiểu ý tôi muốn nói gì mà.”

Kim thực hiểu anh muốn nói gì và anh ấy là thám tử điều tra duy nhất bình an vô sự khi nói ra những điều như thế.

Bryant lấy ra một gói kẹo từ trong túi áo khoác. Anh mời cô nhưng cô từ chối.

“Anh thực sự nên cố giảm ăn những thứ đó,” cô nói, khi mùi hương bạc hà tràn ngập trong xe.

Bryant bị nghiện thuốc ho dạng viên hạng nặng sau khi tham gia khóa điều trị bỏ thuốc lá trong bốn mươi ngày.

“Cô biết đấy, nó giúp tôi suy nghĩ.”

“Nếu vậy, hãy ăn hai viên.”

Không như Bryant, cô biết chắc chắn đây không phải một vụ trấn lột, vì thế những câu hỏi cần trả lời là: ai, khi nào, như thế nào, và tại sao.

Câu hỏi “Như thế nào?” đã rõ ràng, một con dao mà cô đoán vào khoảng mười ba đến mười tám xen-ti-mét. Câu hỏi “Khi nào?” sẽ được xác nhận ngay khi có kết quả khám nghiệm tử thi. Vậy chỉ còn hai câu hỏi “Ai?” và “Tại sao?”

Mặc dù thiết lập câu hỏi ‘Tại sao?’ là điều tối quan trọng trong khi điều tra một vụ án hình sự, nhưng đối với Kim nó chưa từng là phần cần thiết trong mỗi vụ. Đó là yếu tố duy nhất không thể chứng thực bằng phương pháp khoa học. Nhiệm vụ của cô là giải đáp câu hỏi ‘Tại sao?’, nhưng điều cuối cùng cô cần là thấu hiểu được lời giải của câu hỏi đó.

Cô nhớ lại một trong những vụ trước đây cô tham gia khi còn là trung sĩ cảnh sát điều tra. Vụ án một đứa bé bị một người phụ nữ đâm trúng ngay tại vạch sang đường cho người đi bộ, và lượng cồn trong máu người phụ nữ đó vượt mức cho phép tới ba lần. Cậu bé 7 tuổi chết một cách từ từ vì những tổn thương nội tạng nghiêm trọng do va chạm vào phần thanh đỡ phía trước chiếc xe jeep của người phụ nữ kia. Sau đó mọi người được biết người phụ nữ này mới được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư buồng trứng và cả buổi chiều hôm đó ngồi trong quán rượu.

Thông tin này không ảnh hưởng tới Kim một chút nào, bởi lẽ sự thực vẫn không thay đổi. Người phụ nữ kia vẫn lựa chọn uống rượu, rồi vẫn quyết định ngồi sau vô lăng; và cậu bé 7 tuổi đó vẫn chết.

Việc hiểu được lí do “Tại sao?” của một hành động sẽ đi cùng với mong muốn có được sự cảm thông, thấu hiểu hoặc tha thứ, cho dù hành vi có độc ác tới mức nào.

Và, như quá khứ đã chứng minh, Kim không phải kiểu người dễ tha thứ.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.