Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

“Cô ở đó ổn không, sếp?” Bryant hỏi, đẩy cánh cổng trường học.

Thậm chí thông qua các bộ phận kín khít của chiếc xe ô tô, vẫn có thể nghe thấy âm thanh tại sân chơi trong trường học. Nó là một bản giao hưởng vũ trụ tiến hành trên toàn thế giới. Ồn ào, tiếng huyên náo từ các nhóm đông người xê dịch và thay đổi như thủy triều. Chơi đùa, la hét, đuổi nhau trong vài phút tự do trước khi bắt đầu một ngày học.

Những nơ cổ đã được nới lỏng, những chiếc ba lô bị bỏ rơi trong góc được nhặt lấy trên lối vào.

Cô biết cái sân chơi này rất rõ. Cô nhìn vào cây sồi vẫn chiếm cứ góc trên bên phải sân. Cô có đôi chút mong chờ nhìn thấy mình ở đó, chơi trò đuổi bắt với Mikey xung quanh cái cây. Chỉ hai bọn họ.

Đúng lúc đó, tiếng chuông kêu làm cô giật mình. Chiếc cửa ra vào giống như một cái máy hút bụi khi nó ngập tràn các cơ thể nhỏ bé ở bên trong.

“Chậc, trông cô như vừa thấy một con ma,” Bryant nói.

Cô không cần thiết phải nhìn thấy ma. Nó sống trong cô mỗi phút giây. Cái cô không cần đến là sự quen thuộc xung quanh đây. Điều đó lý giải tại sao lúc đầu cô đã cử Dawson đến phỏng vấn người giáo viên, và cũng giải thích nguyên nhân họ đề nghị cô Browning gặp họ ở cổng. Chỉ để họ không làm phiền những đứa trẻ.

“Sếp, có phải cô…”

“Hình như đó là cô gái của chúng ta,” Kim nói, mở cửa xe ô tô. Và khi cô bước tới, Kim nhận ra việc miêu tả về cô ấy như một cô gái chính xác một cách đáng sợ.

Người này mặc một chiếc váy chữ A màu xanh tím than dài qua đầu gối. Đôi chân thon gọn được bao bọc trong quần tất màu đen phủ kín toàn bộ xuống giày cao gót. Phần trên cơ thể mặc chiếc áo khoác của hãng The North Face được kéo khóa đến tận cổ. Mái tóc vàng buộc đuôi ngựa và một chút trang điểm khiến khuôn mặt cô ấy thêm duyên dáng. Nếu không kể đến sự hiểu biết về vẻ bề ngoài của mình, thì cũng chẳng có gì có thể che giấu nét đẹp tự nhiên đặc trưng của cô ấy.

“Cô Browning?” Kim hỏi.

Người phụ nữ mỉm cười và biểu hiện ấy khiến cả khuôn mặt cô ấy bừng sáng. “Đừng lo lắng, tôi già hơn vẻ bề ngoài mà cô thấy đấy.”

Kim cười to. Cô ấy sẽ cảm thấy biết ơn điều hạn chế này trong cuộc sống sau này.

Kim giới thiệu bản thân và Bryant đứng cạnh cô, tay anh để sâu trong túi áo khoác.

Làm như vậy, cô đã nói rõ với người cộng sự của mình rằng cô dự định chỉ dẫn người này. Tốt hơn là chống đỡ với những kí ức đang chạm tới cô.

“Tôi biết rằng Thám tử, trung sĩ Dawson đã nói chuyện với cô vài lần trước khi chúng tôi bắt đầu cuộc điều tra về việc lạm dụng trong nhà Dunn.”

Cô ấy gật đầu.

“Cô có thể nói với tôi điều gì khiến cô nghi ngờ ngay từ đầu?”

“Việc ngọ nguậy khi cô bé ngồi vào chỗ. Đầu tiên tôi nghĩ rằng Daisy chỉ hiếu động nhưng dường như việc đó xảy ra rất nhiều lần. Đặc biệt khi cả hai bàn tay cô bé để trên bàn học.”

Kim cau mày. “Tôi không hiểu được ý nghĩa…”

“Ngứa, Thanh tra thám tử. Một trong các triệu chứng cơ thể của việc bị lạm dụng, cùng với đau đớn, chảy máu, sưng tấy…. Không nhận ra điều đó nhưng Daisy đã cố gắng để chà sát bộ phận riêng tư xuống ghế nhằm làm dịu đi cơn ngứa.”

Một phát hiện sâu sắc, Kim nghĩ.

“Nên, tôi đã bắt đầu quan sát kĩ hơn sự thay đổi trong cách cư xử của cô bé. Có sự suy giảm trong việc tham gia học tập tại trường và những thành tích đạt được. Cô bé tương tác với các bạn đồng lứa ít hơn và điểm số cũng hạ từ điểm A trừ xuống điểm C cộng.

“Còn có bất cứ dấu hiệu nào khác nữa không?”

Cô Browning gật đầu. “Một dấu hiệu chỉ dẫn phổ biến nữa của việc bị lạm dụng là sự thoái lui tới một trạng thái trẻ con hơn. Ba ngày liên tiếp, tôi nhìn thấy cô bé mút ngón tay cái của mình.”

Kim không thể không ấn tượng bởi sự thận trọng của người phụ nữ này.

“Cô đã cố gắng nói chuyện với cô bé chứ?”

“Ồ vâng, rất nhiều lần, nhưng cô bé quá khép mình đến mức tôi khó có thể lấy được một từ từ cô bé.”

“Cô bé có nhắc đến người nào khác không? Kể cả trước lúc cô bé khép mình.”

Dawson đã không hỏi điều này trước đây. Họ luôn chỉ tập trung vào Dunn.

Người giáo viên nhanh chóng vẽ một đường kẻ vào giữa các dấu chấm.

“Còn có ai khác liên quan đến việc lạm dụng không?”

Kim gật đầu.

Cô Browning nhắm mắt lại và lắc đầu, tiếp thu các thông tin.

“Mỗi một lần tôi cố gắng nói chuyện với cô bé, cô bé rất trầm lặng. Theo nhu cầu, cô bé có thể dựng lên bức tường này và tôi không thể vượt qua nó. Có một lần tôi chỉ chạm vào vai cô bé một cách nhẹ nhàng và cô bé ngay lập tức gạt ra. Một lần khác tôi cố gắng nói chuyện với em cô bé nhưng Daisy không để tôi lại gần em mình ở bất cứ đâu.” Người phụ nữ tiếp tục lắc đầu. “Những cô bé đáng thương.”

Kim hỏi câu hỏi mà cô cũng rất muốn trả lời.

“Khi cô đưa hai cô bé về nhà, cô có bày tỏ sự lo lắng của mình với bố hoặc mẹ cô bé không?”

“Không, dù chỉ một câu. Ngay khi ông Dunn mở cửa và nhìn thấy tôi, hắn ấn vội các cô bé vào trong nhà và đóng sập cánh cửa vào mặt tôi.

“Bà Dunn thì sao?”

Cô ấy nhún vai. “Tôi còn không biết bà ta có ở nhà hay không.”

Vì thế, giả định đã bị phá hủy. Từ những gì họ được biết, Kim nghi ngờ rằng Wendy Dunn đã rất bực mình về cách cư xử dốt nát của ông chồng với người giáo viên.

Kim đột nhiên có một suy nghĩ.

“Tại sao cô đưa các cô bé về nhà vào ngày đó? Điều đó không hẳn theo lệ thường đúng không?”

Người phụ nữ mỉm cười. “Không, nhưng tôi muốn nói chuyện với bố mẹ chúng. Thông điệp tôi gửi đi về sự quan ngại của tôi trong việc không tiếp cận được chúng.”

“Ai là người cô đã gửi thông điệp?”

“Em trai của bà Dunn, Robin.”

“Em trai của bà ta đón Daisy ở trường học?”

“Vâng, đúng, anh ta luôn đến đón cả hai cô bé.”

Kim liếc nhìn Bryant, người đang nhướng lông mày khi nghe câu trả lời. Có điều gì đó họ chưa biết và nó quả nhiên là một chi tiết sáng tỏ.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.