Kim ngửi thấy mùi nước xoa mặt trước khi chủ nhân của nó xuất hiện.
“Về đi, Bryant, tôi có ở nhà đâu.”
Thân hình gần 1,9m của Bryant gập xuống để chui qua cánh cửa cuốn của garage mới kéo lên một nửa.
Cô chặn tiếng chiếc iPod, tạm dừng những âm sắc trong như bạc của bản Concerto mùa đông của Vivaldi.
Với lấy một nùi giẻ, cô lau tay, rồi đứng lên và cố gắng tận dụng chiều cao 1,8m của mình để đứng đối diện trực tiếp với anh. Theo bản năng, tay phải của cô đưa lên lùa vào mái tóc đen, ngắn của mình. Bryant biết đó là thói quen của cô trước mỗi cuộc đấu. Cô chống tay còn lại lên hông.
“Anh muốn gì?”
Anh cẩn thận đi xung quanh mớ phụ tùng xe mô tô lộn xộn nằm trên sàn garage.
“Trời đất, rồi những thứ này sẽ thành cái gì vậy?”
Kim theo sát ánh nhìn của anh. Đối với anh ấy chỗ này trông giống một góc nhỏ chứa toàn những đồ bỏ đi. Nhưng với cô nó là một kho báu bị lãng quên. Cô phải mất gần một năm để tìm kiếm đủ phụ tùng cho chiếc mô tô này và cô không thể chờ đợi lâu hơn được nữa.
“Đó là một chiếc Goldstar của BSA đời 1954.”
Hàng lông mày bên phải của anh nhướng lên. “Tôi sẽ tin lời cô nói.”
Cô bắt gặp ánh nhìn của anh và chờ đợi. Đây không phải lí do của cuộc ghé thăm này và cả hai đều biết điều đó.
“Tối qua cô không tham dự,” anh nói, nhấc cái ống xả lên khỏi sàn nhà.
“Suy luận giỏi đấy, ngài Sherlock. Anh nên cân nhắc chuyển sang nghề thám tử đi.”
Anh cười và nói hiền hòa: “Đó là tiệc ăn mừng mà, sếp.”
Cô nheo mắt. Ở đây, trong nhà của cô, cô không còn là Thanh tra điều tra, và anh cũng không phải Trung sĩ điều tra. Cô là Kim và anh là Bryant, cộng sự và là người gần với định nghĩa một người bạn nhất mà cô hiện có.
“Ừ, thì cũng không sao. Nhưng cô đã ở đâu vậy?” Giọng của anh nhỏ lại. Đó không phải lời buộc tội cô mong chờ.
Cô đón lấy cái ống xả từ tay anh và đặt nó lên bàn. “Với tôi đó không phải tiệc ăn mừng.”
“Nhưng chúng ta đã bắt được hắn mà Kim.”
Và bây giờ anh nói chuyện với cô như với bạn bè.
“Đúng, nhưng ta không bắt được con mụ đó.”
Cô với tay lấy cái kìm. Một tên ngốc nào đó đã gắn ống xả vào khung xe bằng một con vít quá khổ, lớn hơn so với quy định ¼ inch.
“Không đủ bằng chứng để bắt tội mụ ta. Mụ ta khẳng định không biết gì về việc này và Cơ quan công tố Hoàng gia không tìm ra cách nào khác.”
“Nếu vậy họ nên để tâm quan sát hơn và tìm kiếm thêm.”
Cô kẹp kìm vào bu-lông và bắt đầu vặn.
“Chúng ta đã làm hết sức, Kim ạ.”
“Vẫn chưa đủ, Bryant. Con mụ đó là mẹ của bọn trẻ. Mụ ta sinh ra hai cô bé đó và rồi để mặc cho chúng bị lạm dụng tệ hại nhất bởi chính cha đẻ của chúng. Những đứa bé đó sẽ không bao giờ có một cuộc sống bình thường nữa.”
“Bởi vì thằng khốn đó, Kim ạ.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Hắn là một thằng khốn bệnh hoạn. Vậy lí do mụ ta thoát tội là gì?”
Anh nhún vai. “Mụ ta khăng khăng rằng mình không biết, và chúng ta cũng không có bằng chứng.”
Kim nhìn ra xa. “Lúc nào chẳng có dấu vết.”
Cô tiếp tục nhẹ nhàng vặn bu-lông, cố gắng tháo ốc vít nhẹ nhàng để không làm hỏng ống xả.
“Chúng ta không bắt mụ được. Mụ khăng khăng nói như vậy.”
“Có phải anh đang nói với tôi rằng mụ ta không bao giờ băn khoăn vì sao cánh cửa tầng hầm đó luôn đóng kín, hoặc giả không có lần nào, dù chỉ một, khi mụ ta về nhà sớm và cảm nhận được có điều gì không ổn trong nhà mụ đúng không?”
“Nhưng chúng ta không chứng minh được điều đó. Chúng ta đã làm hết sức rồi.”
“Chà, như vậy vẫn chưa đủ, Bryant ạ. Hoàn toàn chưa. Mụ ta là mẹ chúng. Lẽ ra mụ ta phải bảo vệ chúng chứ.”
Cô mạnh tay hơn, và vặn chiếc kìm ngược chiều kim đồng hồ.
Món đồ cô đang cố sửa vỡ tanh bành.
Cô ném chiếc kìm vào tường. “Chết tiệt, mất cả bốn tháng mới tìm được cái ống xả quỷ quái này.”
Bryant lắc đầu. “Không phải lần đầu cô làm hỏng đồ đúng không Kim?”
Dù đang giận dữ, Kim vẫn cố cười gượng.
“Và tôi đảm bảo vẫn còn những lần sau nữa.” Cô lắc đầu. “Đưa tôi cái kìm.”
“Thêm từ ”nhờ anh” thì hay hơn đấy. Hẳn bố mẹ cô không dạy cô cách cư xử đúng không quý cô?”
Kim im lặng không nói gì. Cô học được nhiều từ bảy lần nhận bố mẹ nuôi nhưng lại chẳng có mấy điều tốt đẹp.
“Dù sao cả đội rất cảm ơn cô vì đã để lại thẻ thanh toán tại quầy bar tối qua.”
Cô gật đầu và thở dài. Mọi người xứng đáng được ăn mừng. Họ đã tốn nhiều sức lực để giải quyết vụ này. Leonard Dunn sẽ phải ngồi tù một thời gian rất dài.
“Nếu anh định ở lại, hãy làm việc gì đó có ích và… nhờ… anh rót cho tôi chút cà phê.”
Anh lắc đầu, bước qua cánh cửa dẫn tới gian bếp. “Có ấm pha cà phê không?”
Kim không buồn trả lời. Nếu cô ở nhà, trên bếp lúc nào cũng có sẵn ấm pha cà phê.
Trong lúc anh đi vòng quanh bếp, Kim một lần nữa bị ấn tượng vì anh không có chút thái độ thù địch nào mặc dù thực tế cô được thăng chức nhanh hơn anh. Ở tuổi 46, Bryant thấy thoải mái khi nhận nhiệm vụ do một phụ nữ trẻ hơn anh mười hai tuổi giao xuống.
Bryant đưa cô một chiếc cốc và ngả người lên chiếc ghế băng. “Tôi thấy cô lại nấu ăn.”
“Anh có muốn ăn thử không?”
Anh cười ha hả. “Không, tôi ổn. Tôi vẫn muốn sống, và tôi không ăn những đồ mà mình không thể gọi rõ tên. Trông chúng như mìn ở Afghan ấy.”
“Đó là bánh quy.”
Anh lắc đầu. “Tại sao cô phải ép mình làm việc này?”
“Vì tôi kém chứ sao.”
“Ồ, đúng thế, tất nhiên rồi.”
“Đầu óc lại trên mây rồi hả? Có mấy thứ cần đánh bóng đấy hoặc có con ốc cần… Mà anh thực sự không có việc gì hay ho hơn để làm vào một buổi sáng thứ bảy như hôm nay à?”
Anh lắc đầu. “Không, những người phụ nữ trong đời tôi đang đi làm móng. Vì thế, không, tôi thực sự không có việc gì hay ho hơn là đến đây làm cô tức chết thì thôi.”
“Cũng được, vậy tôi có thể hỏi anh một câu hơi riêng tư được không?”
“Xem nào, tôi kết hôn và sống hạnh phúc và cô là sếp tôi, vì thế câu trả lời là không.”
Kim làu bàu vài tiếng. “Cũng tốt. Nhưng quan trọng hơn, tại sao anh không có đủ dũng khí để nói với vợ anh rằng anh không thích có mùi giống như phòng thay đồ của ban nhạc thần tượng?”
Anh lắc đầu và nhìn xuống sàn. “Tôi chịu. Ba tuần nay tôi không nói chuyện với cô ấy.”
Kim quay lại, cảnh giác. “Tại sao?”
Anh ngẩng đầu lên và cười toe toét. “Vì tôi không muốn ngắt lời vợ.”
Kim lắc đầu và nhìn đồng hồ. “Được rồi, uống hết cốc cà phê rồi xéo đi.”
Anh dốc cạn cốc cà phê. “Tôi thích sự khôn ngoan của cô, Kim ạ,” anh nói, hướng tới cửa trước gara và bước tới. Anh quay lại. Cử chỉ của anh như hỏi liệu cô có ổn không.
Cô đáp lại bằng mấy tiếng càu nhàu.
Khi chiếc xe của anh đi khỏi, Kim thở dài thườn thượt. Cô phải quên vụ này đi. Thực tế rằng Wendy Dunn đã để cho con mình bị lạm dụng tình dục khiến cô nghiến chặt hai hàm răng tới đau nhói. Cái tin hai cô bé sẽ quay về sống với mẹ làm cô khó chịu. Thực tế rằng chúng sẽ lại quay về với người lẽ ra phải bảo vệ chúng, ý nghĩ này cứ ám ảnh cô không thôi.
Kim ném miếng giẻ đã bẩn lên ghế băng và hạ cánh cửa cuốn. Cô cần đi thăm người thân.