Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

“Lạy chúa, Kev, bỏ nó đi,” Stacey nói, rẽ trái ra khỏi bãi đậu xe. “Nó giống như lòng bàn tay của anh vậy, nên vứt nó đi.”

Kev lờ cô và tiếp tục nhắn tin bằng điện thoại. “Biến đi, Stacey.”

Một nụ cười châm biếm xuất hiện trên khuôn mặt cậu ta trước khi cậu ta thành thạo dùng cả hai tay để nhắn tin.

Stacey dứt khoát không uống rượu để tỉnh táo lái xe đến nhà Dunn. Cô không cách nào tin tưởng Kev khi cậu ta lái xe trong tình trạng mất tập trung liên tục.

“Nếu tôi có một chú chim, tôi sẽ đặt tên nó là Dawson.” Cô quan sát.

“Stace, tôi không biết cô nghĩ cô biết gì, nhưng bất kể cô nghĩ cô biết gì thì cũng cóc phải chuyện của cô, hiểu chưa?”

Stacey nhún vai. Cô không cảm thấy bị xúc phạm khi cậu ta yêu cầu cô không được xen vào. Trên thực tế, cô hiếm khi cảm thấy bị xúc phạm. Cô đưa ra một ý kiến và cô không ngại dùng nó.

“Tôi biết anh đang gặp rắc rối, ranh con ạ.”

“Từ khi nào cuộc sống riêng tư của tôi trở thành đề tài bàn tán công cộng vậy?”

“Từ sau khi anh làm phiền tất cả chúng tôi để có được lời khuyên trong lần gần đây nhất cô ấy bắt gặp anh ngoại tình.”

Mặc dù điện thoại của cậu ta đang ở chế độ im lặng, nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng rung nhẹ khi có tin nhắn đến.

“Tôi sẽ tiếp tục cuộc nói chuyện cho tới khi anh cất điện thoại vào túi.”

“Ý cô là bài hát của tôi làm cô khó chịu?”

“Đúng, tôi muốn nhắc lại, tôi đưa ra ý kiến và nó khắc ghi trong não anh.”

Cậu ta gửi thêm một tin nhắn.

“Anh sắp bị bắt gặp lần nữa rồi. Thật tốt khi cô ấy không làm việc cùng văn phòng với chúng ta.”

“Cô đang nói về vấn đề gì vậy, Stace?” Cậu ta hỏi, những ngón tay dừng lại trên bàn phím.

“Tất cả chúng tôi đều biết anh đang nói dối, Kev. Anh là một gã khốn tự mãn nhất mọi thời đại nhưng bình thường anh có chút đáng yêu. Nhưng không phải bây giờ. Tôi thực sự không thích anh chút nào. Và anh sắp làm cho sếp không chịu nổi được nữa.”

Bất đắc dĩ, cậu ta ném điện thoại đi.

“A, mạng yếu sao, Kev?”

Cậu ta nhìn chằm chằm phía trước.

Stacey lắc đầu. Dù có tự nhận thức được hay không, thì cậu ta cũng lo sợ bị sếp phát giác nhiều hơn sợ vợ biết.

“Nhắc lại cho tôi, tại sao chúng ta lại đến nhà Dunn?” Cô hỏi.

“Hiện trường đã được khám nghiệm lần hai và sếp muốn chúng ta đến để hoàn thành.”

Stacey biết rằng đội công nghệ lại được cử đến để tìm kiếm các bằng chứng pháp y sau khi phát hiện ra khả năng có người thứ hai trong phòng khi Dunn lạm dụng con gái hắn.

“Bây giờ, tôi biết đây là lần đầu tiên cô làm việc với pháp y nhưng cô sẽ không làm tôi phải xấu hổ, đúng không? Ý tôi là, nó không giống trò chơi điện tử, mà là người thật!”

“Ồ, Kev, tôi nghĩ tôi thích anh cứ nhắn tin bằng điện thoại thì hơn,” cô nói. Việc cô nghiện chơi trò World of Warcraft luôn là nguồn tiêu khiển của cậu ta.

“Đậu xe ở ngay đây đi, phía bên trái,” cậu ta nói, tháo dây an toàn.

“Tôi là một thám tử, Kev. Chiếc xe tải trắng to có vẻ sắp rời đi.”

“Thông minh đấy,” cậu ta nói, bước ra khỏi xe.

Cô khóa cửa xe và đi theo Dawson vào trong căn nhà. Nhịp tim cô tăng nhẹ. Cậu ta không biết rằng mình đúng.

Kể từ khi gia nhập đội cảnh sát điều tra mười tám tháng trước, chỗ ở của Stacey là văn phòng. Sếp và Bryant thường hành động cùng nhau. Dawson thường được cử ra ngoài một mình, còn cô thì làm bạn với máy tính.

Trong một khoảng thời gian ngắn, cô đã rất bực bội, nhưng cuối cùng cô thấy yêu công việc tìm kiếm thông tin và bằng chứng giúp đỡ các đồng nghiệp trong đội.

Và hiện tại, sếp làm một việc khiến cô bối rối và đẩy cô ra ngoài vùng an toàn. Vì thế, theo một cách nào đó, Dawson đã đúng. Cô không dám chắc phải hành động như thế nào và điều khiến cô đau lòng tương tự là phải nghe theo sự dẫn dắt của cậu ta. Vào lúc này.

Không có hoạt động nào trong phòng khách khi họ rảo bước qua ngôi nhà. Cô bước xuống tầng hầm. Ba người mặc áo trắng đang ở đó.

“Tất cả đã xong rồi chứ, Trish?” Dawson hỏi người ở giữa.

Stacey không bao giờ nghĩ hình dáng đó là một phụ nữ. Cô ta kéo chiếc mũ trùm đầu màu trắng ra sau để lộ cái đầu được cạo sạch và hình xăm hoa hồng đằng sau tai trái.

“Trish, đây là Stacey, Stacey, đây là Trish,” Dawson giới thiệu. Trish dành cho cô một nụ cười mỉm. Stacey gật đầu đáp lại.

Dawson gặp giám định viên. “Vậy cô đã tìm thấy những gì?”

Trish di chuyển sang bên trái. “Cái bóng trong cảnh quay ở đây,” cô đứng cạnh cái tủ quần áo nói. “Máy quay được đặt ở vị trí này, và đèn chiếu ở đây.”

Stacey đi theo người phụ nữ bởi cô ấy xem mình như người đứng mũi chịu sào.

“Vì vậy, dựa vào phân tích toán học và cảm nhận chung, đối tượng của chúng ta đã đứng ở ngay chỗ đó. Nơi cô đang đứng ấy, Stacey.”

“Ôi, chết tiệt,” cô giật thót, như thể đang đứng trên than nóng.

Trish mỉm cười nhìn về vị trí của cô. “Không sao, anh ta giờ không còn ở đó.”

Stacey cảm thấy mặt mình nóng lên. Cô thật cảm tạ khi da mặt cô không để lộ điều đó.

“Đưa tôi cái đèn, Mo,” Trish bảo một giám định viên khác.

Chiếc đèn hồng ngoại được đặt lên tay cô như con dao phẫu thuật trong phòng mổ.

Mo ngay lập tức đi về phía công tắc, tắt đèn và căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối. Ánh sáng xanh rọi trên mặt đất. Stacey biết rằng nguồn ánh sáng pháp y là công cụ tốt nhất để phát hiện ra dịch cơ thể: tinh dịch, dịch âm đạo và nước bọt, tất cả chúng đều có tính huỳnh quang tự nhiên. Từ kiến thức căn bản của cô, nó cũng có thể phát hiện dấu vân tay, tóc, sợi vải và dấu giày.

Trish bước lên trước và đánh dấu khu vực. Một vũng nước nhỏ, không thể quan sát bằng mắt thường, lúc này hiện rõ ràng trên mặt bê tông.

“A… chết tiệt,” Kev kêu lên kinh tởm. Dấu vết không cần giải thích thêm.

Stacey bước lùi về sau và suýt ngã bởi xung quanh cô đầy những vật cản. Đúng, cô đã xem ảnh chụp. Cũng đã xem đoạn phim. Lúc này cô đang đứng trong căn phòng nơi một bé gái 8 tuổi bị tước đi tuổi thơ của mình mãi mãi. Daisy Dunn đã đứng giữa căn phòng, sợ hãi và cô đơn, run rẩy, hoảng loạn.

Stacey cảm thấy mắt mình ướt nhòa. Khi có ánh sáng trở lại, cô lùi lại hai bước, hạ thấp thân mình ngồi xuống.

Một bóng người xuất hiện bên trên cô. “Lần đầu phải không?” Trish kín đáo hỏi.

Stacey gật đầu, cảm thấy không tin tưởng bản thân để có thể nói ra.

“Sẽ rất khó khăn đấy. Nhưng đừng bao giờ để mất sự kết nối đó. Nó sẽ giúp cô nhiều trong công việc đó.”

“Cảm ơn cô.” Stacey đáp, nén hai dòng nước mắt chảy dài.

Trish chạm nhẹ lên vai cô. “Dù sao đi nữa, tôi cũng có một món quà nhỏ.”

Cô ấy cầm một túi nhỏ từ khay chứng cứ trên bàn lên. Đã được bỏ vào túi, gắn lại và dán nhãn gọn gàng.

‘Tôi tìm được một sợi lông mu’.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.