Kim mừng khi thấy hai đứa được giữ ở cùng một chỗ với nhau. Đây là vấn đề duy nhất cô hoài nghi trong những ngày trước khi lũ trẻ được trả về với mẹ chúng. Bằng việc Wendy Dunn không dính dáng gì tới vụ án, quyết định về việc đoàn tụ với gia đình sẽ sớm được đưa ra.
Căn phòng tuy nhỏ nhưng vẫn bố trí được hai chiếc giường đơn, tách biệt bởi chiếc bàn ở giữa. Một tủ quần áo nhỏ và bàn trang điểm - đó là toàn bộ đồ đạc bên trong. Kim phát hiện, căn phòng này còn xuềnh xoàng hơn nhiều so với căn phòng trước đây của cô khi còn nhỏ. Một từ đơn giản để miêu tả toàn bộ đồ dùng và trang trí trong căn phòng, chính là: thiết thực.
Mấy bức tường trắng được trang trí bằng một cây thường xuân xanh đỏ leo bò quanh phòng. Ga trải giường và gối là những nhân vật Disney chẳng hề ăn khớp với nhau.
Hai đứa đang ngồi trên sàn, giữa hai chiếc giường, cả hai đều đang mặc bộ áo liền quần. Của Daisy có hình chó đốm còn Louisa hình con cú. Không gian lan tỏa mùi xà bông và dầu gội từ mái tóc vừa mới gội của hai cô bé.
Bỗng dưng, trái tim Kim đau nhói. Trong một khoảng khắc rất ngắn trước khi Kim chú ý tới chúng, biểu cảm của Daisy là há hốc mồm và vui sướng khi trêu đùa em gái mình với chú gấu bông mặc quần soóc.
Khuôn mặt cô bé thôi cười nhưng lúc này Kim đã hiểu ra. Bất kể Daisy đã trải qua cuộc sống kinh khủng như thế nào, cô bé đã quen. Và mặc cho nỗi sợ hãi, cô bé vẫn nhận biết được những người xung quanh mình, luôn không thay đổi: mẹ, bạn bè, vật sở hữu. Nhưng hiện tại tất cả mọi thứ đều bị thay thế bởi những người lạ và hàng loạt những câu hỏi liên tục bắt cô bé nhớ lại những kí ức đã qua.
Kim ghét việc mình phải gây thêm những nỗi đau cho cô bé.
“Chào các cô bé, các cháu đang chơi gì thế?” Elaine ngồi trên sàn và hỏi.
Kim nhận thấy cô ấy ngồi sát hai đứa trẻ nhưng không quá gần. Phải chắc chắn rằng khoảng cách giữa hai đứa trẻ nhỏ hơn so với khoảng cách giữa cô và chúng, kiên quyết ngồi bên ngoài vùng an toàn của chúng và không mang theo mối đe dọa nào.
Kim đứng ở trước cửa khi Daisy đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô.
“Người này là bạn của chúng ta. Cứ coi như cô ấy không ở đây đi. Cô ấy sẽ không hỏi các cháu câu hỏi nào hoặc làm bất cứ việc gì khiến các cháu không thoải mái, vậy được chứ?”
Daisy nhìn đi chỗ khác, vẻ không tin. Kim không trách cô bé.
“Daisy, nếu có thể, ta chỉ muốn hỏi hai câu hỏi.”
Daisy liếc nhìn cô em gái đang nhìn tất cả mọi người trong phòng của mình.
“Cô bé ngoan, ta muốn cháu nhớ lại lúc cháu ở dưới tầng hầm.”
Kim để ý thấy vị chuyên gia tâm lí không hề gọi tên căn phòng một cách cụ thể hoặc dùng từ nào buộc cô bé phải nhớ lại. Daisy có thể tự do nhớ về những kí ức của mình.
Đứa trẻ chớp mắt dữ dội nhưng không có phản ứng nào. Con gấu bông bị cô bé kẹp chặt trong tay.
“Bé ngoan, còn có ai khác ở trong căn phòng không?”
Daisy liếc nhìn em gái, không đáp.
“Mẹ cháu đã bao giờ xuống dưới tầng hầm chưa?”
Lại liếc nhìn em mình.
Khỉ thật, Kim nhận ra, đó là một lời hăm dọa. Tên chó chết đó đã đe dọa cô bé, rằng nếu cô bé dám nói ra sự thật, em gái cô bé sẽ không được yên. Và lúc này cô bé vẫn e sợ điều đó. Một người chị đang bảo vệ em gái mình. Kim hiểu điều đó. Cô cũng là chị, dù chỉ được sinh ra trước vài phút, nhưng cô phải bảo vệ Mikey bằng cuộc sống của mình.
Kim cảm thấy hi vọng tiêu tan. Không có gì lạ khi cô bé không nói, và Kim sẽ không ép nữa. Cô bước về phía trước và vỗ nhẹ vào vai Elaine. Đủ rồi. Cô sẽ không gây thêm đau đớn cho cô bé này nữa.
Lúc tay cô chạm vào vai Elaine, Daisy quay lại và nhìn cô trừng trừng khiến cô đứng sững lại.
Ánh mắt cầu khẩn, khuôn miệng căng thẳng. Daisy đang cố nói gì đó với cô.
Cô nhìn lại cô bé từ đầu đến chân và sự thật đơn giản đang lộ rõ mồn một trên mặt cô bé.
Kim cười nhẹ với cô bé và gật đầu. Cô hiểu rồi.
Cô nói từng từ hòa nhã. ‘Elaine, hỏi cô bé lại đi’.
Elaine quay lại nhìn cô.
“Làm ơn.”
Elaine quay lại về phía Daisy lúc này đang nhìn thẳng về phía trước.
“Daisy, mẹ cháu đã từng ở dưới tầng hầm phải không?”
Đầu chú gấu bông ngoẹo từ bên này sang bên kia.
“Daisy, có một người đàn ông khác ở trong phòng cùng cháu và bố cháu phải không?”
Đầu chú gấu bông lại di chuyển từ đằng sau ra đằng trước.
“Daisy, người đàn ông đó cháu có quen phải không?”
Kim nín thở.
Chú gấu bông trả lời có.