Kim lái chiếc Golf dừng lại trước kho phụ tùng ô tô. Bryant đang nghỉ ngơi và kiểm tra chỗ bị thương.
“Trời ạ, sếp, tôi rất ghét khi cô lái với tốc độ có thể bắt kịp tốc độ suy nghĩ của não.”
“Một chút chấn thương chẳng làm hại ai,” cô nói và ra khỏi xe trước khi anh kịp phản ứng lại.
Cổng vào ngôi nhà là loại một cánh, dạng đẩy bằng kính nặng nề, dẫn tới quầy lễ tân nhỏ. Khu vực này khá sạch sẽ và gọn gàng với một chiếc bàn cao ngang bụng cô. Chiếc ghế sofa hai chỗ ngồi bằng da được kê bên phải bàn.
“Ưm… ngửi đi,” Bryant nói.
Đó là mùi mà Kim có thể nhận ra. Mùi dầu hỏa trộn lẫn với dầu nhờn và chất bôi trơn. Với cô, nó khá dễ chịu.
Một người đàn ông bước qua ô cửa, mang theo một chiếc phanh trước cần lắp ráp, rồi đặt nó lên trên bàn lễ tân.
Kim đoán anh ta chừng ngoài 40 với mái tóc hất ra sau, cố để che đi kiểu tóc ngắn, vuốt nhọn chỉ phù hợp với một cậu trai tuổi teen. Anh ta mặc chiếc áo xanh sáng sạch sẽ bất chấp điều kiện làm việc. Biển tên đề ‘Brett - Quản lí’ cho biết họ đã tìm được người khó gặp mặt.
“Tôi có thể giúp gì các vị?” Anh ta nói, rồi nhìn từng người. Nụ cười được huấn luyện để phục vụ khách hàng của anh ta đến chỉ một giây sau lời nói, cứ như anh ta đang thực hiện các công việc đã được lên danh sách trong đầu vậy. Chào đón. Mỉm cười.
Bryant chìa thẻ cảnh sát và giới thiệu cả hai.
Không còn cần thiết, nụ cười đã biến mất. “Có người đã đến đây hai lần và nói chuyện với mấy gã. Tôi không biết tôi có thể nói cho các vị điều gì.”
“Có lẽ anh có thể nói cho chúng tôi biết chút ít về Leonard Dunn.”
Đặt câu hỏi mở với người đàn ông này giúp họ có cơ hội đánh giá anh ta khi anh ta trò chuyện thoải mái.
“Anh ta đến với chúng tôi thông qua một đề án của chính phủ. Chúng tôi được trả tiền để cho anh ta đến đây làm việc. Anh ta bắt đầu tại các cửa hàng nhưng anh ta mắc quá nhiều lỗi.”
“Anh có bị yêu cầu để anh ta ở lại một thời gian?” Kim hỏi.
Đã có nhiều đề án quay lại làm việc được khởi xướng bởi chính phủ để giảm số lượng người thất nghiệp. Và tất cả họ đều vậy. Chỉ một thời gian.
Brett mỉm cười với cô. “Vâng, tối thiểu là mười hai tháng, nhưng chẳng đi đến đâu.”
“Các anh đã làm những gì để giải quyết điều đó?” Bryant hỏi.
“Đương nhiên là nói chuyện với anh ta. Không có bất kì sự tiến bộ nào, vì thế chúng tôi để anh ta lái xe.”
“Và?”
“Tôi hai lần nhận được lời phàn nàn về thái độ làm việc của anh ta và một lần về mùi cơ thể của anh ta.”
Kim cố giấu nụ cười. “Gì nữa?”
“Tôi đề nghị trả lại chính phủ số tiền họ trả chúng tôi.”
“Anh đề nghị hoàn lại tiền?” Bryant hỏi.
Kim thường không thích việc con người bị coi là vật sở hữu, nhưng đối với trường hợp của Leonard Dunn thì khác, cô vui vẻ coi đó là ngoại lệ.
“Có thói quen nào kì lạ nữa không?” Bryant hỏi.
Anh ta lắc đầu. “Anh ta thừa cân và có vẻ đã chăm tắm rửa hơn chút, nhưng không có gì đặc biệt đáng chú ý.”
Và rõ ràng không phải là một kẻ lạm dụng trẻ em, Kim nghĩ, biết rằng không có chuyện như vậy.
Giá như bọn chúng có thể được phân biệt bởi kích thước hộp sọ, hoặc bởi khoảng cách giữa hai mắt; một ý tưởng về dấu hiệu của tội phạm. Mọi thứ cô cần chỉ là một đoạn thước dây, một cuốn sổ tay và tất cả bọn chúng đều phải đứng trước vành móng ngựa.
“Anh ta có người bạn nào ở đây không?” Kim hỏi.
“Không, và tôi đã mất một số vì chọn anh ta.”
“Mất cái gì?” Kim hỏi.
“Các chương trình thuê nhân công,” anh ta cáu kỉnh trả lời.
Bryant cau mày thay cho cô. “Tôi nghĩ chính phủ đã đề xuất anh ta đến đây.”
“Đó là bởi vì tôi đã đề nghị việc đó… sau khi gặp anh ta ở một câu lạc bộ sách chết tiệt.”
Bryant liếc nhìn cô. Cô không có phản ứng gì.
“Được rồi, Brett, cảm ơn anh đã dành thời gian cho chúng tôi.”
Kim gật đầu với anh ta rồi hướng ra phía cửa.
Khi quay trở lại trong xe, Kim gõ những ngón tay lên vô lăng.
“Thật lãng phí thời gian,” Bryant càu nhàu.
“Anh nghĩ vậy à?”
“Anh ta chẳng đưa cho chúng ta thêm thông tin gì.”
“Tôi không đồng ý với anh, Bryant ạ,” Kim nói với vẻ suy nghĩ. “Tôi nghĩ chúng ta cần có cái nhìn sâu sát hơn về câu lạc bộ sách này.”