Kim đỗ xe và quay sang Bryant. “Lần này phải nghe tôi chỉ đạo. Chúng ta cần phải xử lí một cách cẩn thận.”
Anh giả vờ ho để che đi tiếng cười.
Cô đánh giá khối tài sản trước mặt.
Một dãy nhà ba tầng được xây trong khoảnh đất mà trước đây là hai ngôi nhà bằng gỗ. Ngôi nhà mới, xây bằng gạch màu cam nằm phía ngoài đối diện phần còn lại của khối bất động sản được hình thành từ cuối những năm 50. Trên lối đi là một chiếc Audi màu bạc sáng với một chiếc Corsa đỗ ngay phía ngoài mặt đường.
“Nora chết tiệt,” Bryant nói, tạt vào lề đường và cua vào khoảng giữa chiếc Audi cùng bức tường hướng tới khối tài sản tiếp theo.
Một người đàn ông mặc vest màu xanh đậm ra mở cửa. Chiếc cà vạt màu đỏ tía ở cổ áo được tháo lỏng. Hiện ra trên chiếc cằm mạnh mẽ của người đàn ông này chỉ là một vài chân râu màu bạc lởm chởm, có lẽ chúng có thể khiến bạn phải rùng mình cả ngày.
“Tôi có thể giúp gì không?”
“Thanh tra thám tử Kim Stone, và Trung sĩ Sergeant Bryant.”
“Chúng tôi có thể nói chuyện với ông về một việc…”
“Bước ra khỏi vùng sở hữu của tôi ngay, Thanh tra. Tôi sẽ không để cho các người tra khảo chị gái tôi thêm nữa đâu.”
Khuôn mặt anh ta bỗng dưng thay đổi sắc thái. Nụ cười khoan dung đối với những vị khách không mời đã thay thế bằng một bản mặt chán ghét.
Kim có thể hiểu được điều đó. Cô đã không hòa nhã cho lắm với chị gái của anh ta trong lần gặp trước đây.
“Anh Parks, nếu tôi có thể có một phút…”
“Thật ra là các người muốn cái quái gì vậy?” Wendy hỏi, xuất hiện ngay bên cạnh người em trai. Mặc dù Bryant đứng bên cạnh Kim, sự căm ghét rõ ràng là chỉ dành riêng cho cô.
Robin khoanh tay lên ngực và nét mặt thể hiện đôi chút sự đắc thắng.
Kim có thể thấy rõ rằng Wendy đã bị sụt cân. Cô ta trở nên gầy gò, và với mái tóc đen kéo ra sau để lộ ra khuôn mặt, Kim thấy được gợi nhớ đến Olive Oyl.
Sự căm giận đáng thương ánh lên trong mắt Wendy.
Kim nhanh chóng nhận ra rằng cô đã phải cân nhắc lại chiến thuật tra hỏi một cách nghiêm túc. Robin Parks hiển nhiên là một kẻ đáng ghét, không hề trả lời thẳng bất kì câu hỏi nào và xem ra Wendy lại có thể moi hết từ anh ta đơn giản như nói chuyện với một kẻ khờ. Nhưng cô phải vào được căn nhà này đã.
“Wendy, tôi đã gặp hai cô bé con,” cô mào đầu.
Thái độ căm ghét được thay thế bởi thái độ sửng sốt và sau đó là sự quan tâm.
“Em tránh ra chút, Robin,” Wendy nói.
Anh ta không di chuyển nhưng hướng về chị gái của mình một cách hoài nghi.
“Chị điên à? Em sẽ không để những người này vào trong…”
Wendy cầm tay nắm cửa rồi mở ra.
Robin bước sang bên cạnh.
Kim theo bước Wendy xuyên qua một căn phòng trang hoàng rất thanh nhã và kết thúc ở một bức tường treo một chiếc tivi. Một chiếc sofa liền bằng da quây quanh căn phòng với một chỗ dựa ở phía cuối.
Wendy chọn một chỗ ngồi xa nhất, ngay sau khi Kim kịp nhận ra cô ta đã gầy đến mức nào.
Wendy khoanh chặt tay vào lòng. “Cô đã gặp các con tôi?”
Kim tiến đến để cả cô và Bryant có thể ngồi, mặc dù chưa ai mời họ ngồi cả.
Kim biết rằng người phụ nữ này rất muốn lao qua căn phòng và tự kết liễu bản thân nhưng mà hơn thế, cô ta cần phải biết thông tin về những đứa con của mình.
Kim gật đầu. “Chúng vẫn ổn,” Kim nói và cảm thấy cần phải nói thêm. “Daisy đã mặc một bộ đồ liền hình chó đốm và Lousia thì ăn vận như một chú cú.”
Wendy cố gắng ngăn những giọt nước mắt nhưng cô ta không thể kìm nén nổi, cô ta phải khóc òa lên và những giọt nước mắt lăn dài trên má.
“Đó là những thứ chúng thích. Tôi chắc chắn là tôi đã gửi cho chúng những đồ chúng thích.”
Căn phòng bỗng trở nên im lặng. Kim định mở miệng nhưng Wendy đã chặn họng cô.
“Tôi không quan tâm cô có tin điều đó hay không. Nhưng sự thật là, tôi không hề biết gì cả. Tuy hắn quá thông minh còn tôi lại vô cùng ngu ngốc, tôi vẫn biết được rằng thằng khốn đó sẽ không thể trốn được ở bất cứ chỗ nào trên thế giới này nữa đâu.”
Một vài giọt nước miếng bắn ra khi cô ta nói.
“Có lẽ cô không hiểu được điều này nhưng tôi thật sự căm phẫn đến mức cảm thấy như bị bốc hỏa. Tôi chưa bao giờ có hành vi bạo lực trong đời nhưng tôi ước gì có thể lấy tay bóp chặt cuống họng của hắn và siết chặt hắn cho tới hơi thở cuối cùng. Đấy là tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới.”
Robin bước vào phòng và ngồi bên cạnh chị của anh ta.
Điều này không phải là kế hoạch ban đầu trong đầu cô, nhưng Kim biết làm thế nào để ứng biến trong hoàn cảnh này. Việc cố gắng tiếp cận để hỏi Robin Parks một cách trực tiếp có thể dẫn tới việc nhanh chóng bị tống ra khỏi căn nhà khi chưa kịp nhận được cái gì.
“Tôi có thể đánh đổi cả cuộc sống để quay trở lại và ngăn cản những gì đã diễn ra. Tôi có thể hi sinh bất cứ điều gì để đổi lấy nỗi đau của bọn trẻ và tin tôi đi, tôi sẽ dành cả phần đời còn lại của mình để cố gắng làm điều đó.”
Robin cầm lấy tay Wendy và bắt đầu an ủi.
Kim tin cô ta. Và hiểu ra rằng cô đã lầm. Người phụ nữ này không hề biết điều gì.
“Wendy, còn có ai đó ở trong phòng.”
Kim giữ cho lời nói của mình thật nhã nhặn nhưng chúng vẫn tỏa ra khắp căn phòng như những viên đạn.
Wendy òa khóc và đôi mắt của cô ta ngập tràn sợ hãi. Kim muốn xác nhận rằng đó chỉ là một kẻ thích xem cảnh khiêu dâm, nhưng cô không thể mắc sai lầm thêm một lần nữa.
Cho dù cô đã nói chuyện thẳng thắn với Wendy, Kim đã nhìn thấy sự phản ứng của em trai cô ta. Cô biết rằng Bryant cũng đang quan sát anh ta như vậy. Cô không nghi ngờ gì về việc người cộng sự của mình đã hiểu được chiều hướng của buổi gặp mặt.
Robin dừng không xoa tay Wendy nữa. “Em nghĩ chị nên…”
“Cô hoàn toàn chắc chắn chứ?” Wendy hỏi khẩn khoản.
Kim chỉ đơn giản gật đầu.
“Thật nực cười,” Robin nói, đặt tay lên ôm vai Wendy.
Kim không để tâm đến anh ta. Giây phút cô nói chuyện trực tiếp với anh ta, cô chắc chắn sẽ bị tống ra khỏi đó.
“Cô nghĩ còn có ai nữa mà chồng cô có thể biết không…?
“Tôi không thể tin nổi điều đó… Tôi thậm chí còn không thể nghĩ ra…. Tôi chỉ…”
“Tại sao chị gái của tôi lại biết cái nhân vật hư cấu này là ai nhỉ? Chị ấy nói với cô…”
“Nhân vật đó không hề hư cấu, anh Parks. Điều đó đã được xác nhận.”
Vẫn không có câu trả lời rõ ràng.
Dù chìm trong đau khổ, nhưng bản năng người mẹ của Wendy vẫn còn nguyên vẹn.
Môi cô ta run lên. “Daisy đã xác nhận điều đó. Đó là lí do tại sao cô đã gặp con bé đúng không?”
Kim gật đầu và hít một hơi thật sâu.
“Wendy, đó là một người mà con bé biết.”
Robin giậm chân bình bịch. “Không… không… không… tôi sẽ không nín nhịn thêm nữa. Chị ấy chẳng biết điều gì đâu, các người không hiểu à?”
Anh ta đi ngang qua căn phòng, nhắm thẳng về phía cô.
Bryant đứng dậy. “Tôi sẽ không làm điều đó đâu, anh Parks.”
Kim đứng dậy và nhìn quanh cả hai người. “Wendy, tôi làm điều này là vì con gái cô.”
Robin cố gắng với tay qua Bryant và chộp lấy cánh tay cô.
Cô giằng ra và bước một bước lại gần anh ta. “Anh có muốn thử lại một lần nữa không?”
“Đã đến lúc cô phải đi rồi đấy,” anh ta lùi lại nói.
Kim lờ anh ta đi và nói với Wendy. “Cô không muốn tôi bắt thằng khốn đã ở đó sao?”
“Robin, dừng lại đi,” Wendy khóc và đứng dậy. Cô ta hiểu ra và chậm rãi đi ra khỏi phòng.
“Nếu tôi nghĩ ra điều gì, tôi sẽ cho các vị biết. Thật sự bây giờ là lúc các vị phải rời khỏi đây và tôi mong sẽ không bao giờ phải gặp lại các vị nữa.”
Kim nhìn Robin, kẻ đang sẵn sàng lôi cô ra khỏi ngôi nhà và nhìn Bryant, người đang chờ cơ hội đương đầu với Robin.
Chuyện vừa rồi đã lấy đi của Wendy mọi sức lực để có thể đứng thẳng.
Đúng thế, cô đã ở quá lâu đến nỗi người ta còn không buồn muốn tiếp đón nữa.
“Lúc ở trong đó cô đã xử lí tốt, sếp à,” Bryant nhận định và đi về phía xe ô tô.
Kim không nói gì. Cuối cùng, cô đã đạt được mục đích khi đến đây.