Kim về nhà, cuộc gặp gỡ vừa rồi vẫn vang vọng bên tai. Cô đã lỡ hai lần đèn đỏ và vượt tất cả những thứ chặn đường cô. Sự lơ đãng đó không hề xua đi cơn giận trong người cô và cảm giác muốn đánh ai đó vẫn còn hiện hữu.
“Quỷ tha ma bắt mụ đàn bà chết tiệt đó,” cô gào lên, vứt áo khoác xuống bàn uống cà phê. Quyển tạp chí và hai chiếc ổ cắm rơi xuống sàn nhà.
Barney chạy tới chỗ cô, nó vẫy đuôi, và có vẻ không hiểu tâm trạng của cô lúc này.
“Nếu mày muốn yên thân, thì nên tránh xa ta ra,” cô khuyên.
Barney theo cô vào trong bếp như thể nó biết nó sẽ không bị hại. Và nó đã đúng.
Barney phản ứng với sự nhiệt tình như mọi lần cô trở về nhà. Vẫy đuôi vài cái rồi nó ngồi xuống trước cửa chiếc tủ thứ hai: tủ đựng thức ăn.
Kim đặt bình nước sôi và ngồi xuống bàn ăn. Cô định bước vào gara nhưng tâm trí cô đang đau đáu với những câu hỏi.
Barney ngồi và dựa vào chân cô như hồi trước nó vẫn làm khi cô tới thăm người chủ cũ của nó. Nhưng lần này cô lấy tay xoa đầu nó. Nó ngồi im tận hưởng những cái vuốt ve từ bàn tay của cô.
Cô thừa nhận rằng sự tức giận của cô không chỉ nhắm vào vị bác sĩ kia.
Chưa bao giờ cô thấy bế tắc như vậy. Hai vụ án liên tiếp khiến cô ngạt thở.
Cuộc sống riêng tư của Leonard Dunn đã được đem ra xem xét vô số lần. Họ đã phỏng vấn hàng ngàn người trong suốt cuộc điều tra trước đó để bắt giữ hắn và bây giờ họ đang theo đuổi trong vô vọng. Tất cả mọi người đều là những nghi phạm tiềm năng và cùng với sự kinh hãi, cô biết cô cần phải làm gì.
Cô lấy điện thoại ra và lưu một vài cái tên vào danh sách quan trọng. Brett Lovett của Car Spares National.
Charles Cook từ Blackheath.
Wendy Dunn.
Robin Parks.
Cô biết cô đang sa lầy trong cuộc điều tra về gia đình nhà Dunn.
Những vụ án mới đến dồn dập hàng ngày. Mỗi lần Woody muốn gặp cô, cô phải cố gắng giữ cho vụ án của gia đình nhà Dunn khỏi bị xếp xó. Cô sợ phải nghe lệnh từ ông. Cô biết cô sẽ không thể chống lại được.
Cô sẽ không dừng lại cho đến khi cô tìm được người đã đứng trong căn phòng đó chứng kiến đứa trẻ bị lạm dụng bởi chính bố của chúng.
Ít ra, có thể người đó rời khỏi căn nhà khi biết rằng việc này sẽ còn lặp lại nhưng không thể đến sở cảnh sát thông báo. Còn tệ nhất thì… không muốn nghĩ đến cảnh đó nữa.
Kim cử động miệng để làm dãn cơ quai hàm. Sự căng thẳng đã kéo dồn lên mặt cô.
Không, cô không thể để mọi thứ như vậy được. Không thể cho đến khi cô tìm được ra kẻ khốn nạn đó.
Và đó là một vụ cô phải làm một mình.
Cô biết lần gặp gỡ tới sẽ không hề dễ chịu chút nào. Cùng lúc đó cô phải nghĩ ra cách bảo vệ bản thân trước Alex. Ted đã khuyên cô nên tránh xa ả đó. Ted nói rằng phải ‘chạy nhanh hơn nữa’.
Có vẻ như người phụ nữ ấy đã biết tất cả về cô. Rào cản giữa họ đã được tháo gỡ và một phần nhỏ nào đó trong cô cảm thấy nhẹ nhõm khi từ đầu đến giờ cô vẫn đúng về Alex. Bây giờ cô phải tìm cách chứng minh điều đó.
Kim mở Yahoo và tìm tên vị bác sĩ ấy. Mới đầu cô chỉ vào các trang web với những bài báo chính thức về Alex hoặc những bài báo do cô ta tự viết, nhưng cô lại tìm tiếp xuống phần kết quả và vào các website mà Alex được nêu tên.
Cô vào trang web, sau đó vào blog và phòng trò chuyện tìm kiếm những thứ liên quan đến vị bác sĩ kia. Bốn mươi lăm phút sau, Kim đã nghĩ đến việc phải trao giải Nobel cho Alex. Những quan điểm sắc nét, và nhiều trường hợp còn đáng nể.
Kim rót thêm cà phê và suy nghĩ, Chúa ơi, tôi đang cố gắng đánh gục một thiên tài. Cô quay trở lại xem xét và có một thứ làm cô chú ý.
Nó gần như bị giấu trong phòng chat được gắn link vào một website khuất tầm nhìn và chỉ đơn thuần hỏi rằng liệu có ai từng được bác sĩ Thorne chữa trị hay không. Kim đếm có mười bảy trả lời, tất cả đều tích cực, nhưng cô không thấy phản hồi từ người mở ra chủ đề này.
Kim thừa nhận đây không phải điều gì mờ ám, người đăng bài, DaiHard137, có lí do khi đưa ra câu hỏi đó. Sự thật là không có bài viết nào nói thêm về việc người đăng bài đã nhận được phản hồi hay chưa. Nếu DaiHard137 muốn có lời khen bác sĩ, tại sao không có bài đăng thứ hai đồng ý với những lời tán thưởng đó?
Chút phấn khởi lóe lên trong lòng cô nhưng cũng vụt tắt ngay tức thì. Chẳng có cách nào tìm ra được lai lịch của DaiHard137. Đương nhiên, Phòng công nghệ thông tin luôn có những nhân viên có thể tìm ra người dùng là ai trong vòng vài phút, nhưng đề nghị tìm kiếm của cô sẽ bị kiểm soát ở văn phòng của Woody.
Cô lấy cuốn sổ tay mới ra và bắt đầu viết tất cả những liên lạc cô có với vị bác sĩ, cố gắng nhớ lại từng cuộc hội thoại diễn ra ở đâu. Chiếc bút của Kim lướt khắp các trang giấy trong khi cô hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ tại phòng thực hành của Alex. Một bệnh nhân nữ lướt qua trên đường đi ra; chính là người đã xen ngang vào cuộc gặp mặt của họ. Có điều gì đó rất quen thuộc ở cô ấy. Kim cố gắng gợi lại các chi tiết từ trí nhớ nhưng cô bị làm cho rối trí. Cô có thể hình dung lại gương mặt lo lắng, sợ hãi nhưng cô không thể khắc họa được nó.
Kim rời bàn làm việc và bước vòng quanh căn phòng, nghĩ tới những khả năng xảy ra. Người phụ nữ đó không phải là một nhân chứng, Kim chắc rằng họ chưa từng nói chuyện với nhau, bởi vậy cô loại trừ khả năng gặp người phụ nữ đó trong những vụ án trước đây. Cô cho rằng mình đã gặp cô ấy trên phố, nhưng sau đó cô lại gạt bỏ suy nghĩ ấy đi.
Tòa án, một từ dội lại vào tâm trí Kim. Đó không phải một trong những vụ cô làm nhưng đột nhiên nó lại nhảy vào đầu cô.
Cô nhấn gọi số của Bryant. Anh trả lời ở nhịp chuông thứ hai. “Bryant, anh hãy lục lại trí nhớ về một vụ lừa đảo xảy ra khoảng vài tuần trước. Cùng lúc đó có vụ nào khác đang được xử không?”
Bryant sẽ biết về việc này. Anh đã phải nói chuyện với nhân viên hỗ trợ nạn nhân. Bryant nói chuyện với tất cả mọi người.
“ Ờ… một vụ cướp kinh khủng và một vụ bạo hành trẻ em.”
Chính là vụ đó. Người phụ nữ Kim thấy đi ra khỏi văn phòng của Alex đã gần như phải tham gia trị liệu tâm lí theo lệnh của tòa.
“Cảm ơn Bryant.”
Cô cúp máy trước khi Bryant kịp hỏi điều gì.
Sự hứng thú của cô bắt đầu tăng lên, và cả nỗi sợ hãi nữa.
Cô phải xử lí người phụ nữ đã làm hại chính đứa con của mình. Và việc đó xảy ra trước khi Alex bắt đầu ra tay với người đàn bà này. Cô thấy sợ hãi khi nghĩ đến việc Jessica có thể làm nên những chuyện gì dưới bàn tay của Alex.
Kim gục đầu vào tay. Sẽ chẳng ai tin cô cả. Cô phải làm gì? Cô theo dõi người phụ nữ đó như thế nào, và cô sẽ nói những gì?
Cô dụi mắt và liếc nhìn màn hình máy tính. Miệng cô há hốc. “Đùa tôi đấy à?” Cô kêu lên.
Barney tưởng cô nói với mình. Nó nhảy từ ghế sofa và ngồi xuống bên cạnh cô. Cánh tay bên trái của cô buông thõng xuống và lơ đãng đưa lên vò đầu.
“Không thể nào,” cô thở mạnh, nhìn lần nữa vào cái tên của người đăng trong thư mục đó. Cô đã nghĩ DaiHard136 là một cái tên khá thông minh và nó rõ ràng là David Hardwick của Hardwick House.