Chết tiệt, Kim nghĩ, trong lúc cô thấy Jessica Ross đóng tấm màn che lại.
Lúc này đang có điều gì đó không ổn.
Cô đã đến phòng khám của Alex để đối chất với cô ta về cuộc nói chuyện được Dougie ghi lại, và đó là lúc Jessica rời khỏi tòa nhà. Kim không biết gì về buổi tư vấn nhưng cô biết một bệnh nhân không được phép rời khỏi cơ sở chữa trị của chuyên gia tâm lí với vẻ mặt trông như bị ác quỷ đuổi vậy.
Cách lái xe loạng choạng và biểu hiện trên gương mặt Jessica khi ôm chào tạm biệt người phụ nữ khác không hề làm dập tắt đi sự lo lắng đang dấy lên trong lòng Kim. Vẻ bình thản của Jessica khi nhìn ra ngoài cửa sổ trong phòng đứa con trai làm cô lạnh cả người.
Kim không phát hiện được động tĩnh gì và đoán rằng người phụ nữ đó giờ đang ở nhà một mình.
Cô nuốt nước bọt, cảm thấy nhịp tim đang đập nhanh dần. Cô không biết cô đang chứng kiến điều gì nhưng cô biết điều uẩn khúc gì đó từ khi Jessica rời văn phòng của Alex. Chúa ơi, cô nên gọi ai bây giờ… Bryant? Và nói gì? Một người phụ nữ đang đứng trước cửa sổ phòng ngủ, nhìn có vẻ thỏa mãn. Bryant đã vốn có đủ căn cứ để khiến Kim chịu thua rồi nên cô chắc chắn sẽ không tìm đến anh nữa. Cô có nên gọi các dịch vụ xã hội? Họ biết về quá khứ của Jessica nhưng họ hầu như không thể tiến hành phản hồi ngay lập tức. Nếu Kim gọi như một công dân bình thường thì cô sẽ bị khuyên gọi đến cho cảnh sát.
Sự trớ trêu trong hoàn cảnh này không gây thiệt hại gì cho cô. Nhưng cô không thể cứ ngồi đây. Chắc chắn có điều gì đó không ổn.
“Chết tiệt,” cô nói, biết rằng cô sẽ chỉ có một mình. Cô mở cửa ô tô phía tay lái và chạy hết tốc lực băng qua đường về phía nhà Ross, sau đó nhấn chuông và đồng thời gõ cửa.
Nếu Jessica trả lời và hỏi có chuyện gì thì Kim sẽ xin được cứu giúp khỏi một kẻ điên tay cầm mã tấu vừa biến mất không tăm tích.
Cô mở hộp thư để xem Jessica có đến gần cửa ra vào không nhưng ngôi nhà vẫn vọng lại sự tĩnh mịch làm cô ớn lạnh tận cùng. Không có âm thanh gì từ đứa trẻ hay bố mẹ. Khỉ gió, cô biết họ đều ở trong đó. Tại sao cô ấy vẫn không ra mở cửa?
Kim thử vào cửa bên cạnh ngôi nhà. Nó đã bị khóa. Cô nhìn xung quanh và để ý thấy một chiếc xe đẩy chứa toàn cỏ bồ công anh. Cô đẩy nó lên phía trước lối ra vào và dùng nó để giúp cô trèo vào trong. Phía bên cạnh của tòa nhà không có cửa sổ nào mở và không có ai ở bên trong.
Cô chạy về phía sau và cố xử lí cái cánh cửa kiểu Pháp. Nó đã bị khóa. Kim cảm thấy thời gian đang hết dần. Cô nhìn quanh khu vườn và với lấy cái xẻng. Cô vung nó về sau để lấy đà và đập vào ô cửa kính. Lần thử thứ hai, nó vỡ tan. Mảnh vỡ bay tung tóe xung quanh cô, một vài mảnh găm vào tay phải của cô. Cô phớt lờ đau đớn và kéo tay áo lên quá khuỷu tay và đấm một cú đủ mạnh vào cửa để cô chui vào.
Nếu Jessica không làm gì đáng ngờ ngoài việc đi tắm, thì Kim sẽ gặp rắc rối lớn. Lần đầu tiên, cô hi vọng như vậy.
Cô chạy ngang qua nhà bếp đến phía trước ngôi nhà, suýt thì trượt ngã bởi một cái thảm rải đồ chơi. Cô bước lên cầu thang hai bậc một lúc, máu đang sôi sục trong cô. Đến bậc thang cuối cô nhìn thấy một cánh cửa đang đóng.
Cô xông vào và chết đứng, đầu óc cô không kịp tiếp nhận cảnh tượng trước mắt cô.
Jessica mặc mỗi chiếc áo choàng tắm và đứng nhìn xuống chiếc giường, một chiếc gối đang đu đưa trên những ngón tay.
Hình hài bé nhỏ, vẫn mặc nguyên bộ quần áo liền hình con khủng long, trừng trừng, vô định nhìn lên trần nhà.
Jessica gật đầu và cười với cô bình thản. “Nó an toàn rồi.”
Kim liên tưởng đến một cặp mắt khác ngây thơ nhìn lên trần nhà, đẹp nhưng vô hồn, như một con búp bê hoàn hảo. Hồi đó cô đã không biết phải làm gì khi hơi thở cuối cùng của em trai cô vụt tắt. Cô chỉ có thể ngồi đó và lay em ấy, xin em ấy quay trở lại với cô. Cô đã cố gắng tất cả có thể, nhưng cũng không đạt kết quả gì. Lúc cô cảm thấy hơi ấm đang rời xa cơ thể em cô, cô phải vuốt đôi mắt em lần cuối và gửi em về với thiên đàng. Kim kéo mình trở lại thực tại. Cô cần một xe cứu thương nhưng cô không còn thời gian để gọi điện và thông báo chi tiết. Cô chạy đến bên cửa sổ, mở ra và gào lên thật to hết sức. Có ba người trên đường đều quay lại và nhìn.
“Làm ơn gọi xe cứu thương, có trẻ tử vong.” Cô nhanh chóng quay lại và đẩy mạnh Jessica tránh đường. Cô ấy ngã về phía sau, như đang bị thôi miên.
Kim thấy mất ý thức về mọi thứ xung quanh, khi cô giữ chặt bàn tay đang run rẩy. Cô lau dòng máu chảy từ vết cắt trên tay cô lên chiếc áo khoác trước khi đặt hai ngón tay lên cổ đứa bé để xác nhận những thứ cô biết là thật. Đứa bé tắc thở rồi. Nhưng cô không thể bỏ cuộc. Cô sẽ không bỏ cuộc.
Quỳ xuống bên cạnh chiếc giường, cô hít đầy miệng không khí, rồi che phủ lên miệng và mũi của đứa bé, thổi nhẹ vào phổi. Cô nhìn ngực đứa bé phồng lên theo phản ứng và đợi nó căng lên trước khi tiếp tục quy trình đó bốn lần nữa. Cô đặt hai ngón tay lên giữa ngực của cậu bé và ấn dứt khoát xuống khoảng một phần ba chiều sâu của ngực. Cô làm thế ba lần và đặt tai cô lên miệng cậu bé. Không thấy gì. Cô dừng lại để lấy hơi, đấu tranh với nhịp tim yếu ớt. Với một người trưởng thành, cô đã có thể mạnh mẽ hơn.
“Thôi nào,” cô thì thầm trong giây phút của sự kìm nén.
Kim không biết cô đã làm việc bao lâu, nhưng một sự pha trộn của những tiếng còi thét lên từ phía xa.
“Thôi nào, bé yêu, cháu có thể làm được.”
Kim lấy hai hơi nữa và ngừng lại khi cái nhìn chằm chằm của cô dừng trên lồng ngực bé xíu đang tự phập phồng một cách rõ ràng.
Cuộc sống quay trở lại trong mắt cậu bé và một tiếng rên rỉ nhỏ phát ra từ cái miệng bé nhỏ đó. Đó là âm thanh tuyệt vời nhất mà Kim từng nghe được.
Tiếng khóc có vẻ làm kinh động đến Jessica - người đã mất kiểm soát từ trạng thái thôi miên và di chuyển về giường.
“Tránh xa ra khỏi thằng bé ngay,” Kim gầm gừ rồi ôm đứa bé trên tay tạo nên một vòng tròn bảo vệ quanh cơ thể nhỏ bé đó. Máu từ cánh tay phải của cô dính vào tấm ga giường.
Jessica đứng sững lại và nhìn chằm chằm vào con của cô ta. Mặt của cô ta đầy ắp sự bối rối. Kim không hiểu hành động này của cô ta là cố giết con mình hay thắc mắc làm sao đứa trẻ còn sống.
Kim nghe thấy tiếng va chạm ở cửa trước bị sập xuống, theo đó là tiếng bước chân ầm ầm ở cầu thang. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong Kim. Cô không thể chịu đựng được việc phải ở trong căn phòng cùng người phụ nữ này lâu hơn nữa.
Một nhân viên y tế nam và một cảnh sát cô không quen biết bước vào căn phòng. Người nhân viên y tế bước lại gần cô và cúi xuống xem xét đứa trẻ, đứa bé vẫn đang thở.
“Máu là từ tôi,” Kim nói, tránh đường cho anh ta.
Viên cảnh sát nhìn thẳng về phía Jessica, người đang ôm chặt chiếc gối vào ngực. Sau đó anh ta nhìn Kim để xác nhận bằng một sự sợ hãi tồi tệ nhất. Kim gật đầu.
“Thanh tra cảnh sát?”
Cô phớt lờ câu hỏi của anh ta. “Tôi sẽ viết báo cáo về toàn bộ sự việc sau, nhưng không phải bây giờ. Anh phải biết rằng người mẹ này rất bệnh hoạn và đang đè chiếc gối lên đứa con của mình khi tôi xông vào phòng.”
“Chúng tôi sẽ liên lạc với trung tâm dịch vụ cộng đồng để họ gặp chúng ta tại bệnh viện. Nhưng tại sao cô lại…”
“Để sau đi, hạ sĩ,” Kim nói, sự mệt mỏi chiếm lấy cơ thể cô và khi mà adrenaline trong cơ thể cô quay trở về mức bình thường.
Ánh mắt của nhân viên y tế và của Kim gặp nhau. “Cậu bé vẫn còn yếu nhưng ổn định rồi.” Đôi mắt anh ta hướng tới vết máu nhỏ giọt trên tay Kim. “Để tôi xem…”
“Tôi ổn,” Kim ngắt lời, đút tay vào túi áo.
Với một cái nhìn liếc qua về phía chiếc giường, Kim quay đi và rời khỏi ngôi nhà.
Cuối cùng, không có nghi ngờ gì nữa về việc Alex đã xúi giục Jessica thực hiện một tội ác là một hành động ác độc, giống như những gì cô ta đã làm với Ruth, Barry và kể cả Shane.
Bây giờ cô cảm thấy quá đủ. Cần phải ngăn Alex lại. Bằng bất kì giá nào.