Ruth Willis nép trong bóng tối nơi cửa ra vào của một cửa hàng, mắt cô hướng về phía công viên. Khí lạnh từ mặt đất len qua hai bàn chân luồn lên trên lạnh tê tái. Mùi nước tiểu vây quanh người cô. Rác thải chất đầy tràn cả ra ngoài từ chiếc thùng rác bằng nhựa bên cạnh cô. Túi đựng đồ ăn và vụn thức ăn la liệt trên mặt đường.
Bài tập hình ảnh hóa vẫn còn rất rõ nét trong tâm trí cô. Alex đang đứng cạnh cô.
“Em đã chờ cơ hội này. Em không trốn trong bóng tối và cũng không sợ hãi.”
Cô không thấy sợ hãi; chỉ có cảm giác bồn chồn như lần cuối trước khi biết kết quả kì thi đạt điểm A. Khi đó cô là một con người thực thụ.
“Em không kinh hãi khi thấy hắn rời quán rượu, em biết trước việc đó.”
Hắn có cùng cảm giác này trong đêm hắn tước đoạt ánh sáng của cô không? Hắn có run lên vì hào hứng khi quan sát thấy cô bước ra khỏi siêu thị không? Hắn có cảm nhận được cảm giác về sự công bằng đang bừng bừng trong người cô ngay lúc này không?
Có ai đó vừa đi ra từ lối cổng công viên thấp hơn và đứng ở vạch sang đường. Ánh sáng đèn đường hắt bóng một người đàn ông đi cùng một con chó. Không có xe cộ qua lại nhưng con chó dẫn đường vẫn chờ tới khi đèn hiệu qua đường bật sáng trước khi băng qua đường cao tốc hai chiều. Tuân thủ quy định giao thông.
“Em không phải nạn nhân. Em cảm thấy mình mạnh mẽ, tự tin, ngay thẳng.”
Khi hình ảnh rõ dần, hắn dừng lại. Ruth vẫn đứng im. Cách cô chừng ba mét hắn cúi cuống, lấy chân giẫm lên dây dắt chó và buộc lại dây giày bên phải. Gần quá. Con chó nhìn về phía cô. Hắn có thể nhìn thấy cô không? Cô không hề biết.
“Em tự tin và kiểm soát mọi chuyện.”
Trong khoảnh khắc cô bị xúi giục chạy về phía hắn, đâm con dao làm bếp vào lưng hắn và chứng kiến hắn đổ nhào xuống đất, nhưng cô đã kiềm chế được. Hình ảnh tưởng tượng trong bài tập sẽ kết thúc trong một con hẻm. Cô phải làm theo kế hoạch. Chỉ tới lúc đó cô mới được tự do. Chỉ khi đó cô mới lấy lại được ánh sáng của mình.
“Em là một phụ nữ đơn độc đi sau một người đàn ông trưởng thành và em không sợ hãi.”
Cô bước ra khỏi chỗ tối và bắt đầu bước đi theo sau hắn và cách hắn vài nhịp. Đôi giày đi bộ của cô phát ra âm thanh nho nhỏ nhưng bị lấn át bởi tiếng hai chiếc ô tô đang chạy đua dọc con đường.
Đi vào trong hẻm, tiếng bước chân của cô lớn dần. Thân hình hắn toát lên cảm giác hồi hộp, cảm nhận được có người đang theo sau, nhưng hắn không quay người lại. Hắn từ từ đi chậm lại, như thể chờ người ta đi vượt lên trên. Nhưng cô không làm vậy.
“Tay em đút trong túi áo khoác và cầm một con dao.”
Đi được nửa con hẻm, tại đúng điểm cô đã hình dung ra, tim cô đập nhanh hơn cùng với nhịp bước chân.
“Xin lỗi anh,” cô nói, tự ngạc nhiên với chính giọng nói bình tĩnh của mình khi cô nhắc lại lời Alex đã nói với cô.
Thân hình hắn dường như nhẹ nhõm hẳn khi nghe thấy giọng nữ giới và hắn quay người lại với nụ cười hiện trên khuôn mặt. Một sai lầm to lớn.
“Cho tôi hỏi mấy giờ rồi?” Cô hỏi.
Cô vẫn thể hiện biểu cảm cởi mở khi đối diện với hắn. Hắn đã cưỡng bức cô từ đằng sau nên những đường nét trên mặt hắn không lưu lại chút nào trong trí não cô. Chính âm thanh đã đưa cô về quá khứ. Hơi thở của hắn có phần chậm và khó nhọc vì phải đi theo con chó. Đó là âm thanh cô nhớ rõ như in khi hắn thọc sâu vào cơ thể cô.
Hắn đưa tay phải lên để chiếc đồng hồ lộ ra dưới cổ tay áo khoác co giãn.
“Bây giờ là hơn…”
Con dao đâm ngập bụng hắn thật gọn, xuyên qua lớp thịt, cơ, đi vào cơ quan nội tạng. Lưỡi dao hướng lên phía nam và chạm xương khi cô đẩy mạnh con dao lên phía trên. Tay cô dừng lại ngay trước bụng hắn và không thể tiến xa hơn.
“Cảm nhận da thịt hắn nhưng lần này trái ngược với lần trước đó.”
Cảm giác đạt thành tựu xâm chiếm toàn bộ cô khi cô rút con dao khỏi bụng hắn. Cú đâm và xoay cần thiết nhằm ngăn kháng cự đã mang lại kết quả vừa ý.
“Em chứng kiến máu chảy lênh láng và biết rằng nỗi ám ảnh về hắn đã qua đi.”
Hai chân hắn lảo đảo khi tay phải hắn giữ chặt vết thương. Máu chảy tràn qua kẽ ngón tay. Hắn giữ chặt vết thương hơn. Hắn nhìn xuống, hoang mang, và rồi nhìn vào mắt cô và ngã xuống, hắn không thể hiểu mối liên quan giữa hai việc này: sự hiện diện của cô và vết thương bởi con dao.
“Em lấy lại thế chủ động của chính mình, tìm lại vận mệnh của riêng mình, tìm lại ánh sáng của đời em.”
Hắn chớp mắt liên hồi, chỉ trong giây lát mắt hắn không còn nhìn rõ và lặng người đi.
Mọi giác quan của cô đã hoạt động trở lại; một chiếc xe tải chạy vụt qua ở cuối con hẻm. Âm thanh đó khiến tai cô nóng bừng. Bụng cô cồn cào khi cô ngửi thấy mùi kim loại nồng nặc. Con chó rên rỉ nhưng không chạy đi.
“Em lấy lại thế chủ động của chính mình, tìm lại vận mệnh của riêng mình, tìm lại ánh sáng của đời em.”
Ruth cầm lại con dao và đâm thêm một nhát nữa. Nhát dao này không sâu như trước nhưng lực đâm làm hắn ngã ra sau. Một tiếng uỵch ghê rợn khi gáy hắn đập xuống nền bê tông.
“Em lấy lại thế chủ động của chính mình, tìm lại vận mệnh của riêng mình, tìm lại ánh sáng của đời em.”
Có điều gì đó không đúng lắm. Cô đã quên một chi tiết tối quan trọng. Trong bài tập hình dung, toàn bộ cơ thể cô cảm nhận cảm giác bình an.
Cô chồm tới cơ thể đang quằn quại của hắn và đâm thêm hai nhát.
Cô đá vào chân bên trái của hắn. “Tỉnh lại, tỉnh lại, tỉnh lại,” cô gào lên nhưng chân hắn cũng như toàn thân hắn cứ trơ ra.
“Em lấy lại thế chủ động của chính mình, tìm lại vận mệnh của riêng mình, tìm lại ánh sáng của đời em.”
“Đồ chết tiệt, tỉnh lại đi,” cô đá vào mạng sườn hắn. Máu hắn phọt ra đằng miệng. Mắt hắn trợn ngược khi toàn thân quằn quại như một con thú. Con chó chạy xung quanh đầu hắn, có vẻ như không biết phải làm gì.
Nước mắt chảy dài trên hai gò má và cô ngã khuỵu xuống. “Trả lại nó cho tao, tên khốn. Hãy trả lại nó cho tao,” cô ra lệnh.
Thân hình đó vẫn bất động và con hẻm hoàn toàn im ắng.
Ruth đứng thẳng dậy.
Khi máu cứ thế tuôn ra từ thân hình không còn sự sống, Ruth chờ đợi.
Niềm tin của cô ở đâu?
Sự cứu rỗi linh hồn cô ở đâu?
Ánh sáng của cô đang ở chỗ quái nào?
Con chó cất tiếng sủa.
Ruth Willis quay đầu và chạy bán sống bán chết.