Cotswolds đã không còn hấp dẫn Alex. Được ghi dấu là “nơi có vẻ đẹp nổi bật,” nhưng cô ta đã thay từ ‘vẻ đẹp’ bằng từ ‘buồn chán’ sau khi đi qua hết ngôi làng buồn tẻ này tới ngôi làng buồn tẻ khác. Hành trình của cô ta kết thúc tại Bourton-on-the-Water. Alex nhớ đã đọc ở đâu đó rằng khu vực này có nhiều hóa thạch. Và hầu hết chúng giống như vẫn sống tại đây, cô ta nghĩ thế khi nhìn thoáng qua khu trung tâm ngôi làng.
Những ngôi nhà bằng đá nối tiếp nhau hai bên đường, tất cả các cửa hàng thuộc sở hữu cá nhân chắc chắn đã hoạt động cả hai trăm năm nay. Bằng đánh giá ngắn gọn, cô ta khẳng định rằng nơi đây không có chuỗi cửa hàng, ngay cả Costa hoặc Starbucks cũng không. Với Alex, điều đó nói lên tất cả. Làm sao những người đó có thể tồn tại ở nơi quỉ quái này?
Nếu không có gì khác, thì chuyến đi năm mươi dặm đã hoàn toàn giúp xóa sạch nỗi thất vọng của cô ta về Barry Grant. Ban đầu, cô ta đã mong đợi quá nhiều đối với thông tin gã cố gắng giết người vợ yêu quí và em trai mình.
Trong một vài giây, khi đứng trên đỉnh của bãi đỗ xe trong cơn gió lạnh thấu xương, Alex đã cảm thấy gã có thể là người duy nhất. Một người thực sự mắc chứng rối loạn nhân cách phản xã hội có thể không bao giờ hiểu được trách nhiệm đạo đức; không bao giờ có thể từ chối bản năng tự nhiên của mình và cảm thấy tội lỗi. Nhưng thử nghiệm của cô ta chỉ đòi hỏi một thành công duy nhất. Một kẻ có thể chống lại bản năng đích thực và trong giây lát, Barry đã là thành tựu của cô ta.
Và rồi gã mở miệng lần nữa.
Sự rên rỉ, than vãn thảm hại về ‘tức giận mù quáng’ và cảm giác tội lỗi tràn ngập của gã đã xúi giục cô ta đẩy gã về phía trước mình. May mắn là lời nói dối của Alex về con gái gã đủ để kích động hành động cô ta mong muốn.
Cô ta đã ngạc nhiên khi thấy gã vẫn còn sống sau cú ngã, nhưng chỉ điều đó thôi. Gã được kết nối với thiết bị duy trì sự sống, giữ tính mạng bằng những chiếc máy. Và, mặc dù không chết, gã cũng không thể đi xa hơn. Các bác sĩ không hi vọng có bất cứ sự hồi phục nào. Đủ tốt rồi.
Nỗi thất vọng của cô ta về Barry được xoa dịu bằng sự kích động với Kim. Người nữ thám tử này là một dự án đầy kích thích mà cô ta buộc phải đầu tư nghiên cứu sâu hơn. Niềm hứng thú của cô ta đối với Kim đã đẩy cô ta đến nơi khỉ ho cò gáy tồi tàn tù túng này.
Alex đi đến địa điểm gặp gỡ định sẵn, một sự kiện cần đến chất dinh dưỡng cho cả ngày dài: bữa sáng, bữa nửa buổi, bữa trưa, trà chiều, cà phê, và cô ta tưởng tượng về chúng với những phát minh mới kì lạ của cà phê sữa Ý và bánh paninis.
Cô ta bước vào qua cánh cửa cao đến ngang thắt lưng và chú ý thấy chiếc bàn duy nhất ở bên ngoài đã có một người đàn ông bệ vệ đang ngồi, hói hoàn toàn nhưng có một vài cọng tóc ở phía sau được vắt từ bên tai này sang tai khác. Ông ta đeo kính trên chóp mũi và cắm đầu vào chiếc máy Kindle ông ta đang cầm. Trên tay trái là một điếu thuốc lá, giải thích lí do tại sao ông ta đứng ở bên ngoài.
Alex cảm thấy đó có vẻ là người cô ta cần gặp và cô ta tiến về phía chiếc bàn. “Henry Reed?”
Người đàn ông nhìn lên và mỉm cười. Ông ta đứng dậy và đưa tay ra. “Bác sĩ Thorne?”
Cô ta cười thay cho câu trả lời.
Ông ta ngồi xuống. “Tôi hi vọng cô không phiền nếu chúng ta nói chuyện ở đây. Tôi nghiện chất nicotin một cách vô vọng, điều giờ đây khiến tôi thành người bị xã hội ruồng bỏ.”
Alex có thấy phiền. Mặc dù những cơn gió đã dịu đi nhờ vài tia nắng lạc lõng, vẫn có chút lạnh thấu xương. Tuy nhiên, cô ta muốn một điều gì đó từ người đàn ông này nên cô ta sẽ tạm thời hùa theo ông ta.
“Tất nhiên. Tôi có thể lấy cho ông đồ uống khác không?”
“Một cà phê Latte, cám ơn cô.”
Alex tiến vào trong và mua hai ly cà phê Latte. Cô ta trả tiền, và được cho biết đồ uống sẽ được mang ra. Cô ta ngồi xuống khi người bạn đồng hành của cô ta để thiết bị đọc sách trên bàn.
“Sách của Dickens* cũng được điện tử hóa rồi, hồi trước ai dám nghĩ đến chuyện đó chứ?”
Alex mỉm cười, dù sao cô ta cũng không quan tâm.
“Nên, bác sĩ Thorne, chính xác là tôi có thể giúp gì cho cô?”
Alex cho rằng lời tâng bốc sẽ rất có hiệu quả trong tình huống này. “Tôi đang nghiên cứu một chủ đề riêng biệt và tôi tìm đến cuốn sách của ông, được nhắc đến như một sự hiểu biết sâu sắc trong lĩnh vực này. Mọi bài phê bình tôi đọc đều khẳng định cuốn sách của ông đã phá vỡ các nguyên lí tại thời điểm đó.”
Chỉ duy nhất một phần là sự thật. Cô ta chẳng tìm ra bài phê bình nào cả. Alex đã nghiên cứu tên của Michael Stone và học được rất nhiều từ các bài báo. Một phần nhỏ trên Wikipedia cho biết rằng trước đây một phóng viên trẻ đã tự xuất bản một cuốn sách miêu tả các sự kiện, nhưng cô ta đã không thể tìm thấy được bản sao ở bất cứ đâu. Vì không thấy sách nên Alex quyết định tiếp cận tác giả của nó. Mẩu báo là một chuyện nhưng, 28 tuổi, người đàn ông trước mặt cô ta đã phỏng vấn những người có liên quan tới vụ việc trong khi các sự kiện vẫn còn mới nguyên.
Biểu hiện của ông ta như có vẻ vừa lòng với những lời cô ta nói, và lắc đầu. “Theo ý kiến của tôi, đó là một câu chuyện cần được kể, mặc dù cộng đồng đọc sách không tiếp nhận nó và cuốn sách chỉ bán được bảy trăm bản.”
Alex gật đầu khi người bồi bàn đặt những chiếc cốc cao bằng thủy tinh trên chiếc bàn sắt.
“Vậy thì, tôi có thể giúp gì cô, bác sĩ?”
“Gọi tôi là Alex thôi, làm ơn,” cô ta nói, với một nụ cười. Cô ta muốn lượm lặt các thông tin nhiều nhất có thể từ người đàn ông này. “Tôi có một bệnh nhân - hiển nhiên tôi không thể nói chi tiết, nhưng cô ấy đang phải chịu đựng loại tổn thương tương tự với loại được ghi nhận trong cuốn sách của ông và mặc dù nó được viết hơn hai mươi năm trước, tôi nghĩ ông có thể có khả năng giúp được tôi.”
“Tất nhiên, nếu có bất cứ điều gì tôi có thể làm.”
Alex nhận thấy đôi má hồng hào của ông ta đã rực màu hơn. Tốt, ông ta đang cảm thấy hãnh diện.
“Cô muốn tôi bắt đầu từ đâu?”
“Bất cứ đoạn nào ông cảm thấy thoải mái để bắt đầu.” Alex sẽ định hướng ông ta nếu ông ta đi lạc tiến trình do cô ta đặt ra.
“Khi đó tôi 23 tuổi, làm việc cho trụ sở tờ Expess and Star tại Dudley. Vào Chủ nhật thứ hai của tháng sáu, tôi đang viết bài về người thắng giải xổ số tại một buổi hội hè trường học ở Netherton và ngày tiếp theo tôi đang che giấu vụ bỏ rơi trẻ em kinh khủng nhất mà Black Country chưa từng thấy. Hai ngày sau đó, những câu chuyện đã bị đánh bật khỏi chu kì tin tức bằng một vụ hỏa hoạn tại nhà máy ở Pensnett đã cướp đi mạng sống của ba nhân viên cứu hỏa.”
“Nhưng ông đã không bỏ qua sự việc quá nhanh?”
Ông ta lắc đầu. “Lúc đó tôi còn đủ trẻ, tràn đầy lí tưởng báo chí. Tôi nghĩ có rất nhiều các câu hỏi cần được trả lời. Tôi muốn biết cách mà sự việc được phép xảy ra: ai hoặc cái gì chịu trách nhiệm về sai lầm đó. Nên, khi tôi có thể, tôi nói chuyện với hàng xóm, bạn bè và bất kì nhân viên xã hội nào sẵn lòng nói với tôi. Tôi thu thập báo cáo từ các bác sĩ tâm thần và kết nối toàn bộ câu chuyện với nhau.”
“Phiên tòa xét xử không vang dội và chỉ nhận được một ít sự chú ý của báo chí, sau đó thì dường như không có ai đặc biệt hứng thú. Không có sức ép dư luận về việc điều tra và điều này hợp ý những người có thẩm quyền. Tôi nhận ra rằng tất các tài liệu tôi thu thập được có thể làm thành một cuốn sách. Không nhà xuất bản nào có hứng thú và tôi tự xuất bản câu chuyện.”
Alex cảm thấy cô ta đã đủ khoan dung. “Ông có thể kể với tôi về vụ án?”
Ông ta uống nốt đồ uống của mình và bắt đầu nói lần nữa.
“Patricia Stone là một đứa trẻ rắc rối. Bố của cô ta là người gốc Romany và lấy một người vợ người Gorja. Vào lúc Patty 5 tuổi, bố cô ta đã bỏ rơi gia đình và quay trở lại với cộng đồng người Gypsy. Khi 17 tuổi, Patty bị chuyển đến một nhà thương điên gần Gromsgrove vì đánh người tùy tiện trên đường phố. Cô ta được cam kết bởi người mẹ, bà mẹ cứ thế bỏ lại cô ta ở đó, trong lòng thở phào đã bớt đi một miệng ăn. Cuối cùng cho khi các bác sĩ tới chữa trị, cô ta được chẩn đoán mắc chứng tâm thần phân liệt. Đã mất tới năm năm để ổn định tình trạng của cô ta và tìm kiếm các hợp chất thuốc hiệu quả nhất. Vào lúc đó, Patty đã 22 tuổi.
“Một thời gian ngắn sau khi cô ta được chẩn đoán, một sự kiện không may đã xảy ra dưới chế độ Thatcher. Dịch vụ chăm sóc trong cộng đồng được thả trôi trong khoảng hai mươi năm phát triển nhanh chóng. Rất nhiều các cơ sở từ thiện đóng cửa và một số người ốm yếu bị loại bỏ vào một cộng đồng chưa được chuẩn bị để chấp nhận họ.”
Alex không nói gì. Cô ta đã biết ơn chế độ đó. Nó bảo đảm một nguồn cung cấp không giới hạn những tâm trí đã mất sự cân bằng; dù như thế nào, những nơi giống như nhà thương điên lỗi thời đó đã chứng minh sự hữu ích của chúng trong việc đáp ứng người nuôi nhốt phục vụ cho mục đích nghiên cứu.
Khi Arthur than vãn về các chiến lược của Chính phủ, cô ta nhớ lại cuộc thí nghiệm được thực hiện trong các vùng phụ cận vào thập niên 1950 tại Mỹ. Tiến sĩ Ewan Cameron đã nhận được tài trợ từ CIA để nghiên cứu học thuyết ‘tẩy não’. Mục đích của ông ta là xóa bỏ tâm trí và các kỉ niệm của những cá nhân, khiến họ quay trở về như những đứa bé rồi sau đó xây dựng lại tính cách của họ theo cách mà ông ta chọn. Phương pháp của ông ta bao gồm cả thuốc hôn mê và điện giật cao áp. Nhiều đến mức có đến 360 cách cho mỗi người.
Thêm đó, ông ta còn thực hiện ‘điều khiển tâm linh’, đối tượng bị buộc bằng dây da và bắt đội vào chiếc mũ sắt tối đen với mục đích tước đoạt các giác quan, và mở một thông điệp ghi âm qua chiếc loa sẵn có mười sáu giờ một ngày, đến một trăm ngày sau đó.
Mặc dù tất cả các đối tượng đã bị hủy hoại vĩnh viễn bởi cuộc nghiên cứu, Alex cảm thấy những cơ sở từ thiện đã cung cấp sự giúp đỡ vô giá qua từng ấy năm.
Alex quay lại với người bạn đồng hành của cô ta, người vẫn còn đang lải nhải.
“… Lợi ích không lớn hơn chi phí bỏ ra. Một số bệnh nhân tiếp tục sống một cuộc sống ‘tương đối’ bình thường, trong khi một số khác sống để giết người, hiếp dâm và thực hiện hành vi tội ác.” Ông ta gật đầu với Alex. “Tuy vậy, chúng ta sẽ thảo luận về chuyện đó vào lúc khác. Patty được phóng thích vào cộng đồng với đánh giá không còn là mối nguy hiểm đối với chính bản thân cô ta hay bất kì ai khác nữa. Cô ta được xếp vào ở trong cư xá trong một tòa nhà cao tầng tại Colley Gate và đơn giản là biến mất khỏi hệ thống.
“Mọi bệnh nhân đáng lẽ phải được giám sát, nhưng những người phụ trách hồ sơ không có cơ hội để đánh giá mỗi người, nên bệnh nhân nào trầm tính hơn, ít gây rắc rối hơn sẽ rơi qua các kẽ hở.
“Trong vòng một năm, Patty có thai. Không ai biết bố đứa trẻ là ai. Patty được biết đến như là một người hơi lập dị, ‘người điên bản xứ’, nếu cô thích gọi như thế. Có một người hàng xóm có tình cảm với Patty và đảm bảo rằng sẽ không có ai mang đến cho Patty rắc rối nữa. Cô ấy giống như một người bạn thân nhất mà Patty từng có; người duy nhất đến thăm khi Patty sinh đôi.
“Cô ta có một con trai và một con gái - đặt tên là Michael và Kimberley. Bởi vì quá khứ của mình, cô ta được đặt dưới sự giám sát. Cô ta rời bệnh viện và thông tin trong vài năm sau thì sơ sài, nhưng được ghi nhận rằng những đứa trẻ ‘đôi khi’ bị đặt vào ‘rủi ro’ khá nhiều lần. Sự thiếu thốn những tiếp xúc cơ thể giữa người mẹ và con cũng được ghi nhận như là sự ảnh hưởng đến tốc độ chậm phát triển của cậu bé, cả về thể chất và tâm lí.
“Họ thoát khỏi sự giám sát trong vài năm đến khi người ta phát hiện ra những đứa trẻ chưa được đi học. Những người có thẩm quyền đã nhúng tay vào thêm một lần nữa và những đứa trẻ bắt đầu đến trường muộn hơn hai học kì so với các bạn đồng lứa. Bé gái nhanh chóng đuổi kịp, và mặc dù lãnh đạm, nó là một đứa trẻ thông minh. Bé trai được giữ lại ở lớp của các học sinh chậm phát triển.
“Người ta đã làm báo cáo về những đứa trẻ: cân nặng, tính sạch sẽ, sự từ chối tương tác. Bé gái có nhiều điều để hỏi nhưng không nói chuyện. Cô bé chỉ đứng đó và nắm tay em trai mình.”
“Ông có một sự hồi tưởng đáng kinh ngạc về những sự kiện,” Alex lưu ý. Sự thật là đã gần ba mươi năm rồi.
Ông ta thừa nhận bình luận của Alex với một nụ cười buồn. “Tôi sống và thở với vụ án trong khi tôi đang nghiên cứu để viết sách. Câu chuyện của hai đứa trẻ đó, chưa bao giờ rời bỏ tôi.”
“Những người có thẩm quyền không làm bất cứ điều gì ư?” Alex hỏi.
“Bé gái không nói chuyện. Tôi đã phỏng vấn cô Welch, một trong những giáo viên ở trường đã dạy Kimberly. Cô ta nói về một sự việc, khi ống tay áo của đứa trẻ đó được vén cao lên, để lộ ra một vết sưng đỏ bao quanh cổ tay. Đứa bé đó nhìn vào mắt người giáo viên trong vài giây, và như cố gắng để gửi gắm thông đệp, trước khi im lặng kéo ống tay áo xuống.
“Trong giờ nghỉ cô Welch tìm Kimberly và cố gắng hỏi cô bé về vết thương nhưng, như thường lệ, đứa trẻ không nói bất cứ điều gì.”
“Bé gái đó không có người bạn nào à?” Alex hỏi, với sự hứng thú.
“Hình như không. Mỗi giờ nghỉ cô bé sẽ tìm em trai và nắm lấy tay cậu bé. Chúng ngồi hoặc đứng cùng nhau ở nơi nào đó trong sân chơi. Những đứa trẻ có thể vô cùng tàn nhẫn và chúng bị bắt nạt không thương tiếc vì rất nhiều lí do: chúng lôi thôi, chúng có mùi hôi, đứa bé trai chậm phát triển và nhỏ bé nhiều hơn những đứa trẻ khác còn quần áo thì không vừa người một cách thảm hại. Quá đủ để trở thành nạn nhân ở trường tiểu học.”
Ông ta nhìn Alex với xúc cảm thương tiếc trong mắt.
Ôi Chúa cứu tôi trước sự tốt bụng, quan tâm đến mọi người này, Alex nghĩ.
“Và cô có biết, cô bé đó không trả đũa dù chỉ một lần. Cô bé đơn giản là nắm tay em trai chặt hơn và bước đi, xóa mờ những kẻ bắt nạt ra khỏi tâm trí.”
Điều này giải thích tại sao chướng ngại của Thanh tra thám tử Stone hình thành từ lâu. Hứng thú của Alex lớn dần. Cô ta nhìn Arthur thở một hơi sâu, háo hức chờ ông ta tiếp tục.
“Kì nghỉ giữa kì mùa xuân năm 1987 đến và đi. Những đứa trẻ không quay trở lại trường học. Nỗ lực để liên lạc với Patty đã không hề có kết quả. Một nhân viên xã hội, người ít quan tâm về các luật lệ hơn, đã thuyết phục một người hàng xóm giúp cô ta phá vỡ cửa.”
Ông ta cúi thấp đầu xuống nhưng vẫn tiếp tục. “Tôi đã xoay xở để phỏng vấn người hàng xóm này: một kẻ buôn bán ma túy người Nigeria cao 1,8m, anh ta đã khóc khi kể với tôi những gì họ tìm thấy. Trong phòng ngủ, đằng sau một cánh cửa khóa khác là hai đứa trẻ, bị trói vào ống tản nhiệt. Michael bị trói trực tiếp vào cái ống còn Kimberly thì bị trói vào vào cậu bé. Thời tiết tuần đó rất ấm áp và cái ống tản nhiệt vẫn đang chạy. Trên sàn nhà có một túi bánh quy kem đã hết và một chai Coca đã khô lại.
“Cậu bé đã chết còn cô bé hầu như không còn ý thức. Cô bé nằm cạnh xác cậu bé cả hai ngày. Cô bé mới 6 tuổi thôi.”
Biểu cảm ghê sợ hiện trên khuôn mặt Alex, trong khi cô ta thật sự cảm thấy kích động.
“Sau đó ông có theo đuổi vụ án nữa không?”
“Tôi đã cố gắng làm thế, nhưng những người tôi rất muốn trò chuyện lại không thật sự nói gì nhiều vào thời điểm đó. Hội đồng thành phố chỉ đạo một cuộc điều tra nội bộ, cái mà thực ra không có gì hơn một bài tập chỉ ngón tay, không đưa ra được một kết luận thực tế nào. Đừng quên, tin tức thời đó không giống bây giờ. Người ta mua báo, đọc nó, quẳng nó trong thùng và quên nó đi. Không có sức ép dư luận đòi hỏi câu trả lời và điều này quả thực rất hợp ý các cơ quan dịch vụ xã hội thời đó. So sánh ra thì vụ án của Victoria Climbie đã nhanh chóng thúc đẩy một cuộc điều tra công khai và là chất xúc tác cho những thay đổi trọng đại trong chính sách bảo vệ trẻ em trên toàn đất nước.”
“Điều gì xảy ra với Kimberly Stone sau phiên tòa xét xử?”
“Theo hiểu biết của tôi thì cô bé đi từ nhà bố mẹ nuôi này đến nhà bố mẹ nuôi khác. Như cô có thể tưởng tượng ra, đứa trẻ đáng thương ấy bị hủy hoại một cách đáng kể và cần một gia đình rất đặc biệt mới có thể biết cách làm thế nào để giúp cô bé. Tôi không biết đứa trẻ này giờ ở đâu nhưng tôi vẫn nghĩ về cô bé và chỉ hi vọng rằng cô bé đã tìm được hạnh phúc, trong một chừng mực nào đó.”
Tốt thôi, Alex biết Kim ở đâu và rất nghi ngờ việc hạnh phúc thật sự có xảy đến với cô ấy hay không. Cô ta nhớ về một đoạn trong bài thơ Thiên đường đã mất của Milton; “Tâm trí có chỗ của riêng nó, và nó có thể tự mình tạo ra thiên đường của địa ngục, và một địa ngục của thiên đường.” Alex tự hỏi tâm trí của Kim đã tự tạo nên điều gì.
Phán đoán rằng không thu được điều gì khác nữa ngoài những lời than vãn đầy cảm xúc, Alex chạm xuống túi cầm tay của mình. Cô ta đứng dậy và chìa tay ra.
“Cám ơn ông rất nhiều vì đã dành thời gian, đây là một sự giúp đỡ vô cùng hữu ích với tôi.”
Henry cúi xuống và lấy ra một cuốn sách. “Của cô đây, bạn thân mến, tôi vẫn còn một vài cuốn khác. Rất vui lòng đưa nó cho cô nếu nó có thể giúp được trường hợp của cô.”
Alex một lần nữa cám ơn ông ta và rời đi. Người đàn ông này không biết rằng cô ta đã có bước tiến trên con đường đang đi nhờ có các chi tiết trong hồi ức của ông ta. Cái ông ta cho Alex như là một kho vũ khí đạn dược và cô ta không thể chờ đợi để bắt đầu một thử thách lớn nhất từ trước đến nay.