Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Kim đỗ xe bên ngoài trung tâm bạn bè và gia đình tại Nhà tù Eastwood Park, một giờ sau khi cô gọi điện. Một vụ đâm xe liên hoàn gần Bristol đã buộc cô ra khỏi đường cao tốc và đi vào tuyến đường có phong cảnh tuyệt đẹp xuyên qua đồi Malvern.

Trước khi Kim tắt động cơ, cô hạ cánh cửa sổ phía tay lái một vài inch để đảm bảo Barney có đủ không khí khi cô vào bên trong. Dường như nó biết mình không được ra khỏi xe và lăn lộn hai vòng trước khi ngồi yên vị trên ghế sau.

Nơi này trước đây từng là trung tâm giam giữ các cậu bé vị thành niên và một tổ chức tội phạm trẻ trước khi thay đổi thành như một nhà tù nữ khép kín với khoảng 360 tù nhân. Tuy nhiên, dù cho bao nhiêu nỗ lực đã được bỏ ra trong việc đưa nơi này hòa nhập với vùng xung quanh, sự hiện diện của dây thép gai đã báo hiệu rằng nó có điều gì đó đáng để sợ hãi.

Trong tâm trí của Kim, nhà tù không nên trông đẹp đẽ. Không có chỗ cho hoa và bụi cây để làm mềm các góc cạnh. Xây chúng cao và vững chắc, đó là quan điểm của cô. Nhà tù được sinh ra để làm nhà của những người đã có hành vi phạm tội và ngăn chặn những người khác làm những điều tương tự. Những nỗ lực để làm cho nó trông giống như một dự án nhà ở cộng đồng là sai lầm và một trường hợp nghiêm trọng của sự quảng cáo sai sự thật.

Cô nhớ lại một chương trình Ross Kemp cô đã thấy về một nhà tù ở Nam Mỹ nhồi đầy những tên tội phạm tồi tệ nhất có thể tưởng tượng. Chính phủ gửi thức ăn và thực phẩm dự trữ hàng tuần và rồi canh giữ nó từ bên ngoài, đảm bảo không cho ai trốn thoát. Vận hành không đắt đỏ bằng qui trình của người Anh, nhưng Kim cảm thấy, bằng cách này hay cách khác, hệ thống đó sẽ không bay vào một đất nước ‘văn minh’ hơn.

May mắn là, ở các trại tạm giam không yêu cầu phải đặt hẹn viếng thăm từ trước và cuộc gọi của cô cho thống đốc đã bảo đảm việc được miễn thời hạn báo trước 24 giờ. Kim xuất trình thẻ căn cước của mình ở cổng và cô khẳng định rằng cô không có gì ngoài một vài đồng tiền lẻ trong túi áo và đã được phẩy tay bỏ qua. Cô đứng một cách nghiêm túc trong khi những con chó được huấn luyện đã thực hiện một cuộc ‘dạo qua’ nhanh chóng và, tuyên bố không có đồ lậu, cô được dẫn vào phòng thăm gặp.

Thứ đầu tiên đến với cô là tiếng ‘nói chuyện rầm rì’. Mặc dù một số nhóm người dường như nói bằng một tông trầm lắng, nhưng một đám các nhân vật hoạt hình giả tấn công cô. Đó là một nhà tù, tuy nhiên vẫn xoay xở để rỉ ra được những rung cảm của một quán cà phê phố chợ vào một buổi sáng thứ bảy.

Dường như tất cả mọi người đều vui vẻ vì lợi ích của một ai đó khác. Các tù nhân nói chuyện với sự vui vẻ được thổi phồng vì họ không muốn bạn bè và người thân lo lắng về tình trạng của họ, và người đến thăm hành động như thể họ đang gặp nhau trong một bữa ăn ngoài trời bên bờ sông, như là không có nơi nào khác mà họ muốn ở hơn vào cuối tuần. Kim tự hỏi sau những cuộc gặp gỡ này liệu phải cần bao nhiêu khăn giấy cho những người bị cách biệt hai bên bức tường rào.

Cô nhìn thấy Ruth ngồi ở một cái bàn nằm giữa chừng phía bên trái. Kim gần như không nhận ra cô gái này khi cô ấy gật đầu với một sĩ quan đi ngang qua.

Một đánh giá nhanh chóng xác định rằng Ruth đã tăng cân một chút, bỏ đi vẻ bề ngoài hốc hác từ lần cuối cùng Kim đã nhìn thấy cô gái. Tóc của cô đã được gội, không đặc biệt được tạo kiểu, buông xõa và khỏe mạnh rơi qua vai cô. Việc bị tống giam có vẻ phù hợp với Ruth. Cô nhìn như vừa trở về từ một dịch vụ spa vào cuối tuần.

“Thanh tra thám tử,” Ruth nói, đưa tay ra.

Kim thu xếp tạo một nụ cười trên khuôn mặt mình, một biểu cảm cô không bao giờ cảm thấy thoải mái, nhưng cô muốn để người tù nhân này hoàn toàn thư giãn, không lo ngại gì.

“Hôm nay không có ai đến thăm à?”

Ruth lắc đầu. “Hôm qua bố mẹ tôi đến rồi,” cô gái nói, như thể không có ai khác nữa.

“Họ ổn chứ?”

Ruth nhún vai. “Vì chuyện này mà họ đã phải trải qua khoảng thời gian khó khăn hơn những gì tôi phải chịu.” Cô ấy nhìn quanh. “Tôi có thể hiểu tại sao một số người yêu cầu gia đình của họ đừng đến. Vẻ mặt của mẹ tôi nói lên tất cả. Nhà tù là dành cho đứa con của người khác. Thăm viếng là phần khó khăn nhất trong tuần.”

“Dường như hầu hết mọi người đều tỏ ra thích thú.”

“Đây là điều chị nghĩ. Đó là vì lợi ích của người đến thăm nhưng sau đó có cảm giác đau khổ như trong địa ngục rằng mình đã làm điều gì đó để buộc những người mình yêu đến đây và dùng ngày nghỉ cuối tuần của họ làm điều này.”

“Cô có muốn một cốc cà phê không?”

Ruth gật đầu. “Vui lòng cho tôi sữa và hai viên đường.”

Kim đứng xa chiếc bàn, cảm thấy rằng tình hình có hơi kì quái. Cuộc đối thoại lịch sự và hòa đồng mặc dù trên thực tế Kim đã từng là sĩ quan bắt giữ Ruth trong vụ án của cô gái. Một chút của sự oán hận có thể là thích đáng, nhưng Kim không cảm nhận thấy gì. Thực tế là các giác quan của cô không bắt được gì ngoài sự chấp nhận.

Khi cô chờ đợi đồ uống được pha bên trong chiếc máy, Kim cảm thấy có ánh mắt nhìn cô. Cô quay lại và nhìn thấy một người phụ nữ thừa cân đang bị ba đứa trẻ trèo qua nhìn chằm chằm cô một cách gay gắt. Cô không nhận ra người phụ nữ này nhưng một số tội phạm dày dạn có thể nhận ra cảnh sát từ vị trí cách năm mươi mét.

Kim quay lại bàn và đặt đồ uống xuống.

“Vậy, cô đã đối phó như thế nào?”

Ruth nhún vai. “Ổn. Không mất nhiều thời gian để thích ứng với cuộc sống tù tội. Tất cả mọi thứ được kiểm soát: thức dậy, tập thể dục, khi nào tắm, khi nào ăn, khi nào đi ngủ. Có rất ít sự thay đổi mỗi ngày. Bạn dần quen các nhân viên, các tù nhân khác và các góc của căn phòng thuộc về bạn. Có rất ít thứ để lo lắng, không phải đưa ra quyết định nào cả.”

Kim phát hiện ra một sự lưu ý nhẹ nhõm trong câu cuối cùng.

Ruth nhìn quanh. “Mọi chuyện đã có thể tệ hơn. Tôi đã tham gia câu lạc bộ đi bộ buổi sáng sớm, tôi đã đăng kí cho một vài khóa học và có một buổi hoạt động xã hội vào chiều tối không thường xuyên.”

“Cô dường như đã thích nghi rất tốt.” Kim nói, nghĩ rằng cô đang nhận được phiên bản ‘du lịch’ tại nơi này. Mặc dù qua lời của Ruth, nơi này như một người mẹ tốt và những đứa con nhưng kỳ thực nó là nhà tù có tỉ lệ tự sát cao thứ tư trong cả nước.

Ruth mỉm cười. “Tôi sẽ ở đây trong một thời gian rất dài. Sự lựa chọn của tôi có giới hạn. Và nếu đó là lí do tại sao cô lại ở đây, tôi có thể khẳng định rằng tôi có tội. Phần buộc tội như thế nào thì để cho các luật sư đối phó, nhưng tôi sẽ không chiến đấu lại với sự trừng phạt.“

Lời nói ra như thể cô ta đang nói về việc thua một ván cờ, không phải là những năm tháng của cuộc đời mình.

Ruth cười dịu dàng. “Tôi rất tiếc nhưng tôi dường như đã làm cho chị không nói nên lời.”

Đây không phải là cô gái đã bị cô bắt. Người ngồi trước cô bây giờ xuất hiện ổn định, cam chịu, bằng lòng.

“Nhưng cô có quyền được xét xử.” Đó là hệ thống tư pháp Kim tin tưởng.

Ruth lắc đầu. “Sẽ không có một phiên tòa nào cả. Tôi sẽ không đẩy gia đình mình và mẹ anh ta vào việc đó. Đừng quá sốc. Tôi không bị suy giảm tâm lí. Tôi đã thực hiện nó và tôi chuẩn bị cho hậu quả của các hành động của mình. Cướp đoạt một mạng sống không phải là điều không bị trừng phạt. Tôi phải trả món nợ mà xã hội yêu cầu và sau đó bắt đầu một lần nữa.”

Kim đã chờ đợi một thời gian dài để được gặp một ai đó, người hô ứng lại quan điểm của riêng cô nhưng cô không tưởng tượng được rằng đó là một người đã bị cô bắt giữ, và chắc chắn cô đã không lường trước chừng mực mơ hồ của sự khó chịu nó mang đến. Cô gái này này đã chấp nhận trừng phạt có chút quá dễ dàng và Kim không thể không cảm thấy cô ấy không phải là người duy nhất phải chịu trách nhiệm.

“Tôi hi vọng tôi đã trả lời câu hỏi của chị,” Ruth nói, chuyển động chân để đứng dậy.

Kim lắc đầu. “Làm ơn hãy ngồi xuống, đó không phải là lí do tại sao tôi ở đây.”

Sự thận trọng điềm tĩnh xuất hiện ngập ngừng trong giây lát khi một cái cau mày cắt ngang trán cô ấy.

“Chúng ta có thể nói về bác sĩ Thorne được không?”

Ruth nheo mắt. “Tôi xin lỗi, tôi không hiểu.”

Kim biết rằng mình phải cẩn thận hơn. “Sẽ rất hữu ích nếu cô có thể cho tôi biết một chút về các buổi làm việc của các cô với nhau.”

“Lí do là gì?”

Kim nhận thấy sự cộc lốc đột ngột xuất hiện trong giọng cô ta.

“Nó sẽ giúp các Cơ quan công tố Hoàng gia hiểu rõ hơn.”

Ruth đã dường như không bị thuyết phục và khoanh cánh tay lại. “Tốt thôi, chúng tôi chỉ nói chuyện, như chị có thể đã biết. Chúng tôi đã thảo luận nhiều điều trong suốt thời gian chúng tôi ở cùng nhau.”

“Cô có thể nói cho tôi biết về buổi cuối cùng của cô được không? Nó sẽ thực sự hữu ích.”

“Chúng tôi nói chuyện một lúc và chị ấy đưa ra cho tôi một bài tập hình dung biểu tượng.”

Ruth trông không thoải mái và Kim có thể cảm nhận sự rút lui của cô ấy. Không phải bây giờ, cô âm thầm cầu xin. Cô cần phải biết một bài tập hình dung biểu tượng là cái quái gì. Trực giác mách bảo cô rằng trong trường hợp này nó không phải là điều gì tốt đẹp. Để sự khôn khéo sang một bên, Kim biết cô phải làm điều đó nếu cô muốn tìm hiểu bất cứ điều gì.

“Ruth, có bất cứ điều gì trong buổi cuối cùng đã có thể cho cô cảm hứng để làm những gì cô đã làm không?”

“Tất cả là của riêng tôi. Tôi đã lấy con dao, tôi đã chờ anh ta, tôi đi theo anh ta và tôi đâm anh ta.”

Kim có thể nhìn thấy cảm xúc được xây lên trong cô gái đang ngồi đối diện.

Sự phấn khích đột ngột lan rộng khắp ngực Ruth và các cơ trên mặt cô căng ra.

“Nhưng cô không nghĩ rằng có thể là cô đã bị thao túng, bị lợi dụng bởi bác sĩ Thorne? Ý tôi là, bằng cách để cô tưởng tượng việc giết Allan Harris, bằng cách sử dụng một con dao trong các bài tập mang tính biểu tượng, đó có thể là bác sĩ đã cố tình…?”

“Đừng trở nên nực cười thế. Làm thế nào chị ấy có thể biết rằng tôi sẽ sử dụng những nỗ lực muốn giúp đỡ tôi của chị ấy để…?”

Lời của Ruth kéo lê đi khi cô ta nhận ra cô ta vừa xác nhận phỏng đoán may rủi của Kim. Tội ác phản chiếu lại những gì đã diễn ra trong buổi làm việc.

“Ruth, làm ơn hãy nói chuyện với tôi.”

Ruth lắc đầu kịch liệt. “Thanh tra thám tử, tôi sẽ không nói một lời chống lại bác sĩ Thorne. Chị ấy là một người có tay nghề cao, có trực giác, người đã giúp tôi vượt qua thời điểm tồi tệ trong đời. Tôi không biết chị nghĩ rằng chị ấy đã làm gì, nhưng tôi có thể nói với chị rằng chị ấy là cứu tinh của tôi. Tôi nghĩ chị nên rời khỏi đây và mang những cáo buộc kinh tởm của chị theo cùng.”

“Ruth…”

“Làm ơn rời khởi đây và đừng quay trở lại.”

Ruth nhìn cô trừng trừng trước khi rời khỏi bàn.

Kim âm thầm nguyền rủa. Cô gái chết tiệt này náu thân quá sâu trong hình phạt của riêng mình, cô ta thậm chí còn chẳng chịu tiếp thu ý kiến cho rằng có lẽ có thêm người để đổ lỗi cho tội ác. Cô ta tự quyết định tiêu hao sinh lực và sẽ không gì có thể thay đổi được cô ta.

Kim quay trở lại xe, giờ đây biết về những gì trước kia cô chỉ nghi ngờ: rằng Alex là kẻ thao túng Ruth. Những gì cô không biết, là lí do tại sao.

Kim đã băn khoăn liệu có phải người bác sĩ này đang chơi vài trò chơi quyền lực bệnh hoạn và nhìn xem cô ta có thể đẩy mọi người đi bao xa hay không? Nhưng Kim lại không nghĩ vậy. Cô nhớ lại lần đầu tiên cô gặp Alex sau cái chết của Allan và cô ta hỏi rằng cô ta có thể ghé thăm Ruth được không. Điều đó có phải là để che giấu dấu vết của cô ta hay còn điều gì hơn thế nữa? Nếu mục đích chỉ đơn giản là thao túng Ruth, sau đó biết những gì Ruth đã thực hiện thì hẳn cô ta đã có đủ thành công rồi, nhưng không phải. Thực tế là cô ta muốn đánh giá Ruth sau khi vụ án xảy ra.

Không, chuyện không hề đơn giản. Alex muốn nghiên cứu thứ gì đó và Kim phải cố gắng tìm ra chính xác đó là gì. Sẽ có một chuyến đi vào quá khứ của cô ta để tìm ra điều ấy.

Kim không thể lờ đi sức mạnh mà Alex đang nắm giữ trong tay. Cô ta có khả năng đi vào những nỗi kinh hoàng trong quá khứ của cô, việc đó khiến cuộc chiến giữa hai người trở nên không công bằng. Cô ta có thể kiểm tra các sự kiện một cách công khai và không bị rối trí. Nhưng Kim không có sự xa xỉ đó.

Alex có thể sử dụng mọi thực tế để kéo cô lại gần hơn với bóng tối và thậm chí Kim còn chưa chắc đã biết cách để chiến đấu trở lại. Những gì cô cần là một sự hiểu biết sâu sắc hơn về những gì cô chuẩn bị chống lại.

Cô ngờ rằng hiện nay chỉ có duy nhất một người có thể giúp cô.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.