Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi chồm qua cửa xe tuần tra còn mở, hôn lên má Willie. Rồi thanh tra Pat Noonan chở Willie đến bệnh viện, còn tôi tiến thẳng đến phà Del Norte, tham gia vào công việc với xếp Tracchio trên khoang thượng.

Đó là một cảnh tượng kinh hoàng không thể nào quên. Thi thể nằm rải rác nơi những nạn nhân bị bắn gục; trong phạm, vi ba, bốn mươi mét vuông trên sàn tàu đầy máu, dấu chân in khắp các lối đi. Vài mảnh quần áo rơi vương vãi, tả tơi - một chiếc mũ bóng chày màu đỏ nằm bẹp dí dưới chân, lẫn với những chiếc ly giấy và giấy gói bánh hot dog cùng với những trang báo thấm đầy máu tươi.

Tôi cảm nhận một nỗi kinh sợ tuyệt vọng. Kẻ sát nhân có thể ở bất kỳ nơi đâu, và những chứng cứ có thể giúp lần ra hắn sẽ dần bị mất đi mỗi khi cảnh sát hoặc hành khách, hay một nhân viên y tế vô tình xóa đi khi đi qua boong tàu.

Chưa kể, tôi vẫn không thể ngừng suy nghĩ về Claire.

“Cô không sao chứ?” Tracchio hỏi tôi.

Tôi gật đầu, sợ rằng nếu đã khóc rồi thì tôi sẽ khó mà dừng lại.

“Đây là Andrea Canello”,Tracchio nói, chỉ vào thi thể của người đàn bà mặc quần nâu vàng và áo khoác trắng nằm dựa vào thân tàu. “Theo lời kể của vị khách kia”, ông chỉ vào cậu thiếu niên với cái đầu chải dựng và cái mũi cháy nắng, “tên sát nhân bắn bà ta trước rồi bắn đứa con trai của bà ấy. Một đứa bé khoảng 9 tuổi”.

“Thằng bé có qua khỏi không?” Tôi hỏi.

Tracchio nhún vai. “Nó bị mất nhiều máu quá”. Rồi ông tiếp tục chỉ vào một thi thể khác, một người đàn ông da trắng, tóc trắng, trông khoảng ngoài năm mươi, nằm gục nửa người xuống cái ghế dài.

“Ông ta là Per Conrad. Kỹ sư. Làm việc trên phà. Có lẽ đã nghe tiếng súng và muốn đến giúp. Và hành khách này”, Tracchio nói tiếp, đồng thời chỉ vào một người đàn ông Châu Á đang nằm ngửa giữa sàn tàu, “Là Lester Ng, nhân viên bán bảo hiểm, lẽ ra cũng sẽ thành anh hùng nếu ngăn lại được vụ cuồng sát. Các nhân chứng nói rằng tất cả chỉ xảy ra trong vòng có hai, ba phút”.

Tôi bắt đầu tái hiện hiện trường vụ án trong đầu, kết hợp với những điều mà Willie kể cho tôi nghe và những điều mà Tracchio vừa mới nói, nhìn vào những chứng cứ, cố gắng sắp xếp các chi tiết lại sao cho khớp với nhau.

Tôi tự hỏi không biết liệu tên sát nhân đã lên kế hoạch hành động từ trước hay đây chỉ là tình huống phát sinh đẩy hắn vào chỗ ra tay giết người, nếu là như vậy, thì động cơ của hắn là gì.

“Một trong số hành khách nhìn thấy hắn ngồi một mình trước khi sự việc xảy ra. Ở đằng đó”, Tracchio bảo tôi. “Hắn ngồi đó hút thuốc, cả một gói hiệu Turkish Specials được tìm thấy dưới gầm bàn”.

Tôi theo Tracchio về phía đuôi tàu, nơi đó nhiều hành khách đang ngồi trên cái ghế dài bọc vải được đặt vòng quanh góc trong của lan can tàu. Một vài người trong số họ bị máu văng trúng tung tóe. Một vài người khác thì nắm chặt tay nhau. Cú sốc kinh hoàng đó làm mặt họ như đông cứng lại, bất động và vô thần.

Các nhân viên cảnh sát đang thẩm tra nhân chứng, lấy lời khai, tên và số điện thoại liên lạc của họ. Trung sĩ Lexi Rose quay qua chúng tôi, nói “Thưa Sếp, thưa trung úy. Ông Jack Rooney đây có vài tin tức tốt lành cho chúng ta đấy”.

Một người đàn ông lớn tuổi trong chiếc áo khoác bằng nylong đỏ chói bước tới. Ông đeo cặp mắt kính to đùng và chiếc máy quay phim kỹ thuật số loại nhỏ bằng kích thước của một bánh xà phòng trong sợi dây đeo cổ màu đen. Ông ấy có vẻ đắc ý.

“Tôi chộp được hình ảnh của hắn trong này”, Rooney nói, đưa chiếc máy lên “Tôi quay được tận tay hành động của thằng tâm thần đó”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.