Lúc mang bầu Emma không muốn biết liệu mình đang mang thai con trai hay con gái, cho nên cô trang trí căn buồng ngủ của Ollie bằng tông màu lục nhạt và mua hẳn một cái khuôn tô hình cây thật lớn để vẽ lên tường bằng màu trắng. Đó là một căn phòng ấm cúng, và Emma rất miễn cưỡng rời khỏi nơi đó và đánh bạo trở lại với cái không khí lạnh lẽo dưới nhà.
Căn phòng đã có thêm một chiếc ghế kê bên cửa sổ, và cô dành rất nhiều thời gian ngồi đó với Ollie, chỉ trỏ những con chim, cái cây và thỉnh thoảng có cả máy bay, nhưng chiếc ghế cô yêu thích là chiếc ghế tựa lưng mà cô mua để dùng khi cô cho Ollie bú lúc nửa đêm. Nó thoải mái đến mức cô thường ngả người sau khi cho thằng bé bú và thiếp ngủ luôn trên đó.
Mặc dù ẩn mình vào đây thì thật buồn cười.
“Nào, chàng trai bé bỏng, mẹ con mình đều xong rồi.” Emma kéo nốt chiếc tất cuối cùng của Ollie lên và ngắm nhìn con trai một lúc. Ollie vẫn cảm thấy hơi nóng, có vẻ cáu kỉnh và không yên. Cô phải tìm cách trở lại nếp bình thường ở một mức độ nào đó vì con trai của mình.
Thở dài, cô bế thằng bé lên và đi xuống nhà, trong đầu nhớ lại sắc thái giọng nói của mình và cố tỏ ra không đối đầu với Natasha như thế nào.
“Được rồi - cô sẽ làm một cái bánh. Cháu có muốn giúp không?” cô nói bằng giọng vui vẻ trong lúc đẩy cửa bếp mở ra.
Cô mỉm cười với Ollie. “Con có định giúp chị con và mẹ làm bánh không, Ollie?”
Emma bước lại phía bàn, cứ ngỡ sẽ thấy Natasha đang ngồi đó, ăn sáng. Cô ngó về phía đầu kia căn phòng.
Cô dừng sững lại và xoay người. Gian bếp trống không.
Natasha đã đi mất.
“Ôi Chúa ơi, con bé đâu rồi?” Emma thì thào với chính mình, cố gắng giấu đi vẻ lo lắng trước Ollie, lúc này đang được bế ở một bên hông trong khi Emma đi một lượt các phòng dưới nhà.
“Chắc nó ở trên gác. Chắc nó lên đó lúc mẹ đang mặc đồ cho con, Ollie ạ.” Emma cố gắng lao nhanh lên cầu thang, nhưng ôm theo Ollie nặng mười một cân thật không nhẹ.
Cô đẩy cửa phòng Natasha. “Tasha,” cô gọi to, hơi thở hổn hển. “Con có đó không, con yêu?”
Không có tiếng trả lời. Nhưng theo lối ứng xử cũ của Natasha thì điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cho nên cô cần phải nhìn cho rõ. Cô chạy xem một lượt các phòng trên gác - thậm chí kiểm tra cả phòng tắm đi kèm cũng như tủ liên tường trong phòng của cô và David. Chẳng có dấu hiệu gì.
“Con ở đâu, Natasha,” cô lầm bầm, lại theo cầu thang đi xuống nhanh nhất có thể mà không gây nguy hiểm cho Ollie.
Cô kiểm tra những chỗ cô không nghĩ mình đã ngó đến ở dưới nhà - phòng để quần áo và thậm chí cả chạn bát dưới gầm cầu thang. Nhưng Natasha không ở đây. Con bé không ở trong nhà.
“Chết tiệt,” cô lầm bầm, lo lắng liếc nhìn Ollie. Nhưng thằng bé quá ngơ ngác trước việc chạy nháo nhào nên chẳng thể nghe được bất kỳ điều gì mẹ nói. Tội nghiệp thằng bé.
Cô lao vội vào bếp và nhìn ra vườn. Vườn trống không ngoài đống gạch vụn của đám thợ nề.
Nắm lấy tay nắm cửa sau, cô lôi chiếc xe nôi từ hiên vào bếp và đặt Ollie vào đó.
“Mẹ con mình sẽ phải đi tìm chị, con yêu nhé. Được không?”
“Kay,” Ollie mỉm cười. Nó không biết đang có chuyện gì, nhưng nó cảm nhận được sự khẩn trương ở một mức độ nào đó.
Để mặc thằng bé ở đó, Emma quay trở ra hiên để lấy chiếc áo dạ đỏ của mình. Nó không ở đó.
“Mình đã làm quái gì với nó nhỉ?” cô nói. Cô vớ lấy chiếc áo dạ làm vườn màu xám thẫm đầy vết sơn và lỗ thủng của David, và một chiếc chăn để đắp lên người Ollie. Thọc vội chân vào đôi ủng cao su, cô quay vào bếp và quấn chiếc chăn quanh người con trai.
“Ở yên dưới đó nhé, cục cưng. Mẹ con mình đã lâu không ra ngoài rồi.”
Dùng gót chân trái đá cho cánh cửa mở rộng ra, cô đẩy Ollie đi qua hiên và xuống các bậc cấp ở phía sau.
Cố gắng chạy thật nhanh, cô đi men theo lối phụ dọc bờ giậu cao, dày kịt ven một lối mòn hẹp dẫn ra cánh đồng phía xa. Họ mới đi được nửa đường thì cô nghe thấy một giọng nói phía bên kia bờ giậu. Cô nghe thấy bốn từ.
“Không phải lỗi của mình.”
Cô dừng lại lắng nghe. Đúng là tiếng Tasha. Cô cực kỳ muốn nghe xem còn gì được nói ra nữa, nhưng Ollie cũng đã nghe thấy giọng nói.
“Ay, ay, Tassa,” thằng bé hét toáng lên.
Tiếng trò chuyện dừng hẳn, và Emma bắt đầu chạy. Cô muốn biết kẻ nào đang ở cùng Tasha. Cô chạy băng băng dọc lối đi, Ollie nảy tưng tưng trong xe. Nhưng khi cô đến cánh cổng hông, Natasha lọt vào tầm mắt, đang mặc chiếc áo dạ của cô, mặt đỏ bừng, hai mắt sáng rực - nhưng là do giận dữ hay những giọt nước mắt kìm nén thì Emma không sao nói được.
“Con đang nói chuyện với ai thế, Natasha?” cô hỏi, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình bình thường hết mức.
“Gì cơ?” Natasha sẵng giọng, tránh nhìn vào mắt Emma. “Chắc bà đang nghe mọi chuyện.”
Emma để Ollie ngồi trong xe và bước về phía Natasha, mục đích là bước qua nó để tự mình kiểm tra. Nhưng Natasha tựa lưng vào cổng, cả hai khuỷu tay hững hờ tì bên trên.
“Tránh ra,” Emma nói. Miệng Natasha mím chặt lại và con bé lắc đầu.
“Tránh ra, Natasha,” Emma nhắc lại. Con bé ương ngạnh nhìn lại cô.
Đẩy Ollie sang một bên, nơi cô có thể nhìn thấy nó, Emma chạy men theo lối đi ở trước nhà, theo lối xe chạy và qua cổng, không hề để Ollie ra khỏi tầm nhìn của mình. Lúc cô ra đến ngõ, chẳng có gì. Không có ai ở đó.
Cô nghe thấy sau lưng mình một tiếng cười u uất.
“Nào, Ollie,” Natasha nói, nắm lấy chiếc xe đẩy và xoay nó về phía nhà. “Vào nhà nào.”
“Để em đó!” Emma hét lên. “Đừng động vào em.”
Emma dừng sững lại. Tại sao cô lại nói vậy? Cô không biết, cô không quan tâm. Nhưng rất đột ngột, cô không muốn Natasha ở riêng với con mình.