Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Một con đường mất hút vào bóng đêm. Những vạch vàng trên mặt đường là dấu hiệu chỉ dẫn duy nhất. Cùng với tấm bảng ghi tên đường to đùng phía trên: Lost Highway.

Tờ áp phích chiếm trọn bức tường nhỏ tiền sảnh đập vào mắt Brady. Anh đã từng xem bộ phim này của David Lynch, một trong những bộ phim mà anh yêu thích nhất. Một câu chuyện khủng khiếp về chứng đa nhân cách, một chuyến phiêu lưu trong thế giới của những kẻ tâm thần phân liệt với loạt diễn viên đầy cuốn hút và một thứ âm nhạc khiến người ta bất an, đó là những gì anh còn nhớ được về bộ phim. Patricia Arquette thật bí ẩn và quyến rũ trong vai của mình, anh chẳng hề thấy ngạc nhiên nếu Rubis yêu thích cô diễn viên này. Nghĩ lại, Rubis đúng là kiểu người phụ nữ bí ẩn và sexy trong những bộ phim của Lynch. Có lẽ cô tìm thấy mình trong những bộ phim này.

Thế mà bản thân mình thì lại tin rằng đây là kiểu phim dành riêng cho các ông…

Brady cảm thấy khó chịu, anh vẫn không thể chấp nhận sự có mặt của mình ở đây. Một phần tâm trí anh không ngừng điên cuồng gào thét, trong khi cơ thể lại ngoan ngoãn nghe theo một ham muốn mãnh liệt hơn nhiều, giống như sự pha trộn giữa tính hiếu kỳ, bản năng sinh tồn và bản năng giới tính của con người.

Một nhu cầu cấp thiết.

Anh đi vào phòng chính của căn hộ, đúng ra là một căn studio. Mành cửa đã được kéo lên, một chiếc xô pha-giường được kéo ra, mọi thứ còn lại đều có vẻ ngăn nắp. Không có quần áo vứt bừa bãi, không có bụi trên giá sách, Rubis không sống trong một ổ chuột như anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần: Một tâm hồn tuyệt vọng đúng ra phải sống tại một nơi giống như hình ảnh của nó, lộn xộn đến độ trở thành một bãi rác. Thế mà chẳng hề như vậy. Góc bếp nằm đằng sau một quầy bar bằng gạch. Sạch sẽ, không có bát trong bồn rửa. Tủ lạnh không có nhiều đồ, tuy nhiên giữa những sản phẩm từ sữa và mấy món ăn sẵn bằng đậu phụ, anh phát hiện ra có rau xanh, Rubis vẫn chưa thực sự bỏ mặc bản thân.

Anh quay lại phòng chính và phát hiện ra nhà tắm nhỏ xíu.

Hai chiếc quần lót nhỏ phơi trên thành bồn rửa. Trong suốt nhưng vẫn là kiểu cổ điển. Xung quanh là gôm xịt tóc, kem đánh răng, nước hoa rẻ tiền và lăn khử mùi. Chẳng có thứ gì thừa. Rõ là cô không mấy dư dả.

Brady để ý thấy có hai cái bàn chải đánh răng trong chiếc cốc. Một anh bạn trai ư?

Một bảng theo dõi việc uống thuốc tránh thai được kẹp vào gương. Vô thức, Brady nhìn xem cô gái mới dùng thuốc vào lúc nào. Cô đã uống một viên vào thứ Ba, ngay trước hôm chết.

Một cơn rùng mình dội ngược từ thắt lưng đến tận gáy Brady.

Anh vén tấm rèm nhỏ che mấy chiếc lọ phía dưới bồn rửa: Một túi đồ trang điểm đầy đủ - và lần này là những nhãn hàng tên tuổi, các loại sản phẩm tẩy rửa vệ sinh và một chai thuốc diệt tinh trùng lớn.

Sự thận trọng chẳng bao giờ là thừa trong nghề này, chẳng phải sao?

Trong suy nghĩ của anh còn có thứ gì đó ngoài sự cay đắng. Một nỗi buồn sâu sắc. Làm sao một cô gái đẹp đến thế, với ánh mắt sắc sảo đến thế có thể đi đến bước đường này? Cô có được những thứ mà phần lớn những người anh gặp không có. Vẻ rạng rỡ, thông minh tỏa sáng con người cô.

Một tia sáng khiến cô phải trả giá bằng cả cuộc đời mình ư?

Brady ngồi xuống giường và lặng lẽ quan sát căn hộ. Nó được bài trí vô cùng đơn giản: Mấy tấm áp phích quảng cáo cho chương trình biểu diễn của hai nhóm nhạc ‘Baby Chaos’ và ‘Marmottes exhibitionnistes’ tại Manhattan và của vở nhạc kịch: HEDWIG AND THE ANGRY INCH. Cả ba có vẻ như được gỡ ra từ một bức tường nào đó đã từ khá lâu. Một chiếc ti vi nhỏ, một cái gạt tàn, một khung ảnh bị úp xuống… Brady lật lên và nhìn thấy bức ảnh của Rubis bên cạnh một người đàn ông tóc nâu cao lớn. Người này dính chặt lấy người kia. Ảnh được chụp trên một chiếc phà. Brady nhận ra quang cảnh của con vịnh, phía sau là đảo Ellis. Rubis cười để lộ hàm răng thật đẹp, ánh mắt rạng ngời. Niềm vui sống lộ rõ trên khuôn mặt cô gái anh mới gặp hôm qua. Rubis mà anh đã nhìn thấy hoàn toàn khác, lạnh lùng và hấp dẫn, trong khi người này lại tràn ngập sự vô tư và vui vẻ.

Ai rồi cũng đều thay đổi theo thời gian, Brady nghĩ, càng vỡ mộng và trải nghiệm nhiều người ta lại càng dần mất đi sự trong sáng và nhiệt tình. Ở Rubis, điều này dường như đã tạo ra hai người phụ nữ với khuôn mặt hoàn toàn khác nhau, như cách biệt tới tận hai ba mươi năm đầy phiền não.

Trong chưa đầy một, hai năm.

Trên ảnh, có lẽ cô mới khoảng hai mươi.

Người đàn ông trông già hơn một chút, hơn cô khoảng mười tuổi. Có vẻ kém tươi hơn, ánh nhìn khuất sau bóng đôi lông mày rậm, trông khá điển trai. Anh ta không cười, thứ hiện ra trên khuôn mặt gần như chỉ là cái cười nửa nụ đầy hàm ý.

Khung ảnh này không tự nhiên bị lật úp, Rubis không muốn phải đối diện với kỷ niệm này nữa nhưng cô ta vẫn chưa vứt nó ra khỏi phòng. Có lẽ đó từng là một kỷ niệm đẹp. Vậy nhưng nó lại khiến cô ta phải nhớ tới hiện tại mình là ai. Và phải chăng cô ta không thể đối diện với sự thật này nữa?

Brady thở dài. Giá mà anh là một nhà phân tích tốt.

Anh đặt khung ảnh lại chỗ cũ và cẩn thận dùng ống tay áo xóa hết dấu vân tay của mình.

Căn phòng không có máy tính khiến anh cảm thấy nghi ngờ. Cô có trang web riêng cơ mà, có thể còn đọc mail nữa… Anh mở tủ để tìm một chiếc máy tính xách tay. Có vài chục bộ quần áo trong đó, không thấy cái máy tính nào.

Một túi xách du lịch nhỏ chễm chệ dưới đáy tủ.

Brady kéo nó về phía mình và nhẹ nhàng mở ra.

Anh thấy một đống nội y sexy: Tất đùi, dây móc bít tất, quần lọt khe, kiểu nào cũng có, đủ mọi màu sắc. Dưới đáy, anh tìm thấy nhiều dương vật giả, bao cao su, lại có thuốc diệt tinh trùng, một lượng lớn gel bôi trơn, dụng cụ thụt rửa và những chiếc khăn mặt đã được gấp cẩn thận. Một túi đồ nghề nhỏ hoàn hảo của một nữ diễn viên đóng phim khiêu dâm.

Nhìn dưới góc độ này, ở trong chắc sẽ chẳng còn gì thú vị.

Brady bỗng nhận ra mình không nhìn thấy bất cứ một chiếc đĩa DVD hay băng video nào. Cô không lưu lại dấu vết nào sao? Mặt khác, ngoài chiếc túi xách được sắp xếp rất cẩn thận hay nói cách khác được cất rất kỹ này ra, chẳng có gì khiến người ta có thể liên tưởng tới thế giới của phim đen ở đây.

Brady hoàn toàn không thể hiểu nổi một nữ diễn viên phim sex có thể có mối liên hệ thế nào với các bộ phim của cô ta; một sự thỏa mãn giả tạo? Hay một sự chối bỏ hoàn toàn? Đôi lần khi nghe thấy họ khoe khoang về lòng yêu nghề, anh không thể ngăn nổi sự hoài nghi trong mình, và ngờ rằng đằng sau đó chẳng có gì khác ngoài một chiêu quảng cáo. Nào là phô trương thân thể trần truồng, đùi lúc nào cũng phải dang rộng, sử dụng dụng cụ tình dục thái quá từ sáng đến tối, anh không tin rằng người ta có thể thực sự thích những điều đó.

Nhìn từ góc độ này, việc không lưu giữ lại bất cứ dấu vết nào về nghề nghiệp của mình tại nhà, thậm chí còn che giấu mọi thứ… Chính là trường hợp của Rubis.

Có lẽ cần tìm hiểu thêm những bộ phim của cô, sự nghiệp của cô chăng? Hai mươi hai tuổi, hẳn là cô không có nhiều tài sản, cô không đến New York với hy vọng sẽ đóng phim sex, chắc hẳn cô đã có một vài cuộc tiếp xúc, và theo cách này hay cách khác, đã bị dồn vào đường cùng để rồi không thể chọn lựa con đường nào khác.

Quả thật, giờ Brady có thể chắc chắn về điều này: Cô không tự hào về nghề nghiệp của mình, cô giấu nó trong một chiếc túi xách đựng đồ phụ kiện nằm khuất trong tủ.

Anh đứng dậy lật giở chồng tạp chí được chất đống trong một góc. Cô không có bàn làm việc, sổ ghi chép hay bút, điều này có vẻ kỳ lạ. Brady quan sát căn studio trước khi mở một ngăn kéo lớn trong bếp. Cuối cùng, anh cũng phát hiện ra một nơi thực sự lộn xộn trong nhà Rubis. Giấy note, hóa đơn, thư chưa mở, giấy ghi chép vương vãi, tất cả chất đống bừa bãi cùng với kẹo cao su, ghim giấy, dây chun và các loại giấy tờ khác. Anh thu thập những tờ giấy viết tay để xem xét, danh sách đồ đi chợ, vài số điện thoại, và cuối cùng là một tờ giấy được xé ra từ đâu đó ‘Kingston, ngày 6 tháng Mười, 11h’.

Kingston. Anh nhớ rằng Rubis đã bị phạt do chạy xe quá tốc độ tại Kingston vào tháng Mười và Mười một vừa qua. Liệu đó có phải là nơi quay bộ phim cuối cùng của cô?

Mình ở đây đủ lâu rồi, xóa hết dấu vết và rút thôi.

Anh vừa lau xong tay cầm cánh cửa tủ lạnh thì một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên.

Brady đứng thẳng người dậy, nín thở.

Tầng bốn, không có ban công và chẳng có chỗ nào để trốn.

Tiếng cồm cộp tiếp tục vang lên.

Lần này thì anh toi đời rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.