Buồng máy chỉ còn trơ lại phần khung hồng rực đang phát ra tiếng lốp đốp.
Brady nghe thấy tiếng bước chân vọng lại từ phía lối đi bộ dẫn lên trên mặt đất.
Một luồng sáng ngoằn ngoèo.
Cuối cùng thì Jack Thayer cũng xuất hiện, khuôn mặt sắt đá.
Jack đứng bất động trước lối vào sảnh, trong lúc quan sát những tổn thất trước mắt rồi phát hiện ra Brady và đi về phía đó, súng trong tay, để ý đến từng ngóc ngách để sẵn sàng ứng phó với mọi mối nguy hiểm.
“Chuyện gì đã xảy ra thế này?” Jack hỏi và ngồi xổm xuống trước mặt Brady.
“Annabel, anh không nói gì với cô ấy chứ, phải không?” Brady gằn từng tiếng mặc dù mồm bị thương nặng.
Anh có cảm giác đã nhai thủy tinh suốt cả tiếng đồng hồ.
Jack lắc đầu.
“Anh phải giúp tôi ra khỏi đây, Jack.”
“Anh cần một xe cứu thương.”
Brady nắm lấy cổ tay anh.
“Không! Không được! Tôi đã… giết những tên đó. Tôi đã giết tất cả bọn chúng.”
Thayer quay lại nhìn xung quanh một lượt. Anh nhận ra được sáu hình thù giống như con người, trong đó năm đã bị cháy thành than. Anh đưa tay lên ôm lấy miệng.
“Anh đã làm gì vậy?” Anh thì thầm.
“Vì… Annabel. Là vì cô ấy…”
Thayer nhìn Hadès, anh tiến lại gần và nhận ra những vết đạn. Anh đưa tay lên trán và lặng ngắm cảnh tượng kinh hoàng, khiến người ta phải ngây người.
Khi quay lại chỗ Brady, anh chỉ vào khẩu Smith & Wesson đặt trên đùi chàng nhà báo.
“Anh còn tính dùng nó tiếp à?”
Jack không thể hiện chút lòng trắc ẩn nào.
Hốt hoảng, Brady phải mất một lúc trước khi hiểu ra. Rồi anh cầm lấy khẩu súng và chìa nó về phía viên thám tử.
“Nó đã bị biến dạng,” anh tỏ ra tiếc nuối.
Thayer nhìn chằm chằm vào Brady, lạnh lùng.
“Chuyện gì đang xảy ra ở đất nước này thế này?” Anh hỏi.
“Gì cơ?”
“Tất cả mọi người đều trở nên điên rồ.”
“Tôi chẳng hiểu gì hết. Làm ơn giúp tôi, được chứ?”
Thayer đột nhiên cao giọng:“Mẹ kiếp! Sondra vẫn chưa đủ với anh sao?”
Brady cố nhìn thẳng vào Thayer, hoàn toàn bối rối trước cơn giận dữ vừa bùng phát ở anh.
“Gì cơ? Sao lại thế, Sondra ư?”
“Tôi biết hết tất cả rồi, Brad ạ. Tất cả.”
“Tôi… tôi không hiểu.”
Từng lời nói tuôn ra giải tỏa nỗi lòng viên thám tử:
“Trong quá trình điều tra, tôi đã kiểm tra những cuộc gọi đi và gọi đến từ nhà cô ta vào ngày cô ta chết. Số điện thoại cuối cùng là của một căn xưởng tại Dumbo. Căn xưởng của anh. Hôm thứ Tư, tôi đến nhà anh trong lúc anh đi vắng, tôi đã nói chuyện phiếm với Annabel và tranh thủ cơ hội lấy vài sợi tóc của anh trong nhà tắm. Tôi vừa nhận được kết quả xác nhận vào hôm qua: ADN trong bãi nôn tại hiện trường chính là của anh. Chính anh đã bắn cô ta!”
“Anh đang kể chuyện gì vậy?”
“Cô ta là tình nhân của anh phải không?”
“Không, Jack, anh nhầm rồi…”
“Khoa học không thể nhầm lẫn được!” Anh ta nổi cáu. “Đừng nói với tôi là anh không có mặt tại đó.”
“Không, không, đúng vậy, tôi đã ở đó với cô ta khi mọi chuyện xảy ra, nhưng…”
“Tối hôm trước, khi hỏi anh về chuyến đi của anh, tôi đã đánh hơi được sự dối trá có liên quan tới Melany Ogdens.”
“Ai cơ?”
“Như thường lệ, vợ anh vẫn tin là anh đi Tây Ban Nha trong khi anh lại đang giải quyết vấn đề với cô nàng Melany bé bỏng, phải không?”
“Jack, anh hoang tưởng rồi, tôi có những tấm ảnh của chuyến đi!”
“Đừng nói với tôi là anh cần những mười lăm ngày cho mấy bức ảnh đó! Tôi nhìn rất thấu trò chơi hèn hạ của anh. Mẹ kiếp!” Anh nhăn nhó, như thể sự đau khổ trong những câu nói của anh khiến cho chính cơ thể anh phải đau đớn. “Tại sao anh có thể làm như vậy với Anna? Với cô ấy, một người quá… quá… trong sáng… đến vậy!”
“Anh hoang tưởng rồi, tôi thề với anh… Chúng ta sẽ nói chuyện rồi anh sẽ hiểu ra.”
Jack ném cho Brady ánh nhìn giận dữ.
“Tôi tin… Tôi tin là tôi không cần nghe những điều đó.”
“Chó chết, Jack! Tôi đang chảy máu, anh cần phải giúp tôi lên trên, chúng ta sẽ nói những chuyện này trên đó, giúp tôi đi nào!”
Brady chìa tay về phía Jack, và Jack dứt khoát lùi ra.
“Đừng có tính lại gần tôi!” Anh nói với vẻ khinh bỉ.
“Mẹ kiếp! Jack! Làm cảnh sát khiến đầu óc anh mất tỉnh táo rồi! Tôi không làm gì cả!” Chàng nhà báo gào lên.
Jack nở nụ cười cay đắng, nụ cười của một người đàn ông bị tổn thương.
“Đám cháy ở nhà Clayton Gunroe, chính là dấu ấn của anh, phải không?” Anh ta chỉ ngón cái vào buồng máy đang bốc khói. “Anh lại tái phạm. Anh biết không, lúc xem xét đống giấy tờ, tôi đã phát hiện ra rằng một xe tuần tra của cảnh sát đã đi qua đó vài giờ trước khi xảy ra vụ cháy. Một bà hàng xóm đã nhìn thấy một kẻ khả nghi, và anh biết sao không? Bà ta thậm chí còn chụp được một tấm ảnh! Thật không may cho anh, tôi đã đến lấy nó hôm qua.”
Jack lôi từ túi ra một tấm ảnh chụp lấy ngay và chìa nó ra trước mặt Brady.
“Tôi đồng ý là bức ảnh không được rõ lắm,” anh nói, mép sùi bọt, “nhưng cái lưng kiểu này, cả tôi và anh đều biết nó là của ai! Anh nhận ra chiếc áo khoác chứ, phải không?”
“Jack, tôi có thể giải thích.”
“Kế hoạch của chúng là gì? Chúng đã quay được cảnh anh đang ngủ với Sondra Weaver, và chúng đe dọa anh, phải không? Chính vì thế nên anh đã giết chúng? Anh thiêu rụi tất cả để hủy đi những cuộn phim phải không?”
“Không! Anh mất trí rồi!”
Hai người đàn ông cùng hét lên.
“Nhưng liệu anh có nghĩ đến, dù chỉ trong một giây đồng hồ, rằng Annabel sẽ thế nào khi biết chuyện này không?”
“Không, không! Cô ấy sẽ không biết gì hết, Jack!”
Thayer hổn hển, anh lấy lại hơi thở trong vòng một giây rồi lạnh lùng nói, “Anh có lý. Cô ấy sẽ không biết gì hết.”