Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Hơn 2.000 một ngày.

Đó là số người mất tích ở Mỹ mà Annabel có được. Phần lớn trong số họ nhanh chóng được tìm thấy, trong những vụ việc không mấy đáng kể, tuy nhiên, cũng có tới hàng chục hay hàng trăm vụ mất tích trong những khoảng thời gian khác nhau vẫn chưa được giải quyết.

Không chỉ dừng lại ở một con số đáng lo ngại, hiện tượng này đã trở thành một ngành kinh doanh thực thụ, của các trang mạng, thám tử tư chuyên về các vụ mất tích và nhiều kênh truyền hình khác nhau. Tư tưởng thực dụng thống trị tại Mỹ đã nhanh chóng thích nghi với bối cảnh này để tìm cách kiếm lời nhiều nhất từ những trường hợp bất hạnh trên.

Annabel bỏ ra cả buổi sáng thứ Năm để xem xét kỹ các thông báo mất tích tại thành phố New York, ưu tiên lựa chọn những trường hợp gần đây nhất. Cô gái mà cô nhìn thấy trên bàn khám nghiệm tử thi là một người chăm chút cho bản thân, không phải loại người lang thang. Cô tập trung vào những cô gái tóc vàng, tương đối trẻ, trước khi mở rộng phạm vi tìm kiếm, nhưng cũng chẳng đạt được thêm kết quả nào.

Sau khi làm chứng tại tòa án trong một vụ điều tra đã kết thúc từ một năm trước, Jack Thayer quay trở lại tìm Annabel vào đầu buổi chiều với vẻ thất vọng.

“Luật sư bào chữa làm khó anh à?” Annabel hỏi.

“Không, mọi việc suôn sẻ cả, gã đó sẽ bị kết án ít nhất mười năm. Nhưng anh vừa qua phòng đại úy, yêu cầu giám định Jane Doe của chúng ta hôm qua đã bị từ chối. Tất cả những gì chúng ta thu thập được tại hiện trường đều đã bị xếp xó.”

“Tại sao?” Cô phản ứng ngay lập tức.

“Tốn quá nhiều chi phí cho một trường hợp kiểu này. Anh đã cố gắng giải thích với Woodbine rằng đây có thể là một vụ giết người được ngụy tạo nhưng vô ích, cứ như đang nói chuyện với tiếng vọng của mình bên bờ vực ấy.”

“Khỉ thật! Giờ thì có tìm được nhân chứng cũng không thể đưa anh ta vào vụ việc! Thế ông ấy có bắt dừng mọi hoạt động khám nghiệm tử thi lại không, những chất lấy được móng tay nạn nhân hay báo cáo nhiễm độc?”

“Không, nhưng không phải là ông ấy không biết, tất cả những thứ được gửi ra các phòng thí nghiệm bên ngoài đều bị chặn lại.”

“Tóm lại là mọi thứ mà chúng ta đã thu thập được ở khu nhà kho! Thế theo ông ấy, chúng ta có thể kết thúc vụ này bằng cách nào đây?”

Thayer giơ một ngón tay trỏ lên:

“Dù sao anh cũng nghe nói là mọi thứ đều đã được niêm phong để bảo quản. Nếu trong quá trình điều tra, chúng ta bắt được ai đó, Woodbine sẽ chấp nhận cho chúng ta đối chiếu ADN.”

“Ông ấy quên mất là một cuộc điều tra được tiến hành theo cách ngược lại à? Các chứng cứ mới là thứ giúp chúng ta tìm ra thủ phạm chứ! Thật tuyệt nếu như trong mười năm nữa, chúng ta tình cờ phát hiện ra cô gái là ai và chúng ta phải đến để nói với gia đình cô ta là chúng ta mất nhiều thời gian đến thế chỉ bởi vì không có đủ ngân sách!”

Thayer giơ tay ra trước mặt:

“Thư giãn đi Anna, em không thể thay đổi được cả hệ thống đâu.”

Cô lắc đầu, giận dữ.

“Anh vẫn giữ liên lạc với các đài truyền hình địa phương chứ?” Cô hỏi.

“Bình tĩnh nào! Nếu trong đầu em vẫn có ý định nói mà không suy nghĩ thì đó không phải là một…”

“Em muốn cung cấp các dấu hiệu nhận dạng nạn nhân và ảnh chụp quần áo của cô ta cho đài truyền hình để họ phát trong mục bản tin. Chúng ta cần biết cô ta là ai.”

Thayer dò xét người đồng nghiệp để chắc rằng cô đang không lợi dụng sự cả tin của anh, rồi mới lên tiếng ủng hộ.

⬘ ⬙ ⬘

Mười lăm giờ, đài truyền hình địa phương đăng những bức ảnh một bộ quần áo được chụp trên bàn đá vuông màu trắng, lời nhắn của Annabel được nhắc đi nhắc lại từng từ:

“NYPD[1] kêu gọi giúp đỡ xác định danh tính của người phụ nữ mặc bộ quần áo này, hôm qua, tại Brooklyn Heights. Cô gái tóc vàng, cao 1,66 mét nặng 48 cân. Nếu quý vị nhận ra người này qua miêu tả, xin hãy liên hệ với…”

Một đường dây điện thoại có tổng đài viên trả lời vừa được thiết lập và họ nhận được các cuộc gọi đến ngay sau những lần thông báo đầu tiên. Phần lớn đều là những người không đáng tin hoặc gọi để đặt thêm câu hỏi nhằm thỏa mãn lòng hiếu kỳ. Annabel và Jack đã được Woodbine bật đèn xanh, họ có thể tiếp tục theo vụ này miễn là không để ảnh hưởng đến những vụ án khác, những vụ ‘nghiêm trọng hơn nhưng cũng dễ giải quyết hơn’, ông nói.

Thayer ngồi trong một căn phòng rộng ở tầng hai tại Atlantic Avenue, nơi đặt tổng đài điện thoại tiếp nhận các cuộc gọi làm chứng. Trong lần này, đã có ba lời kêu gọi mọi người ra làm nhân chứng cho ba vụ án: Vụ đấu súng gần một trạm xăng tại Queens, vụ mất tích của một thiếu nữ gần Pelham Bay và một xác phụ nữ không rõ danh tính tại Fulton Terminal.

Trong lúc đó, Annabel trực ở đồn cảnh sát.

Jack xem kỹ những bản in ghi lại thông tin của các cuộc gọi có liên quan đến vụ của anh. Hai giờ sau, họ đã thu thập được ba cái tên, sau khi kiểm tra, chỉ có hai người nhận là đã gọi đến. Người thứ ba cúp máy, thậm chí còn chửi Jack vì đã làm phiền anh ta.

Mười chín giờ, anh đang lo lắng chờ đợi tiếng chuông của chiếc đồng hồ lớn treo phía trên cửa ra vào vang lên, chuẩn bị tinh thần đầu hàng sau một ngày không thu được kết quả gì, thì người ta chìa ra trước mặt anh một bản in nội dung được ghi lại từ băng ghi âm.

“Cái này vừa đến,” một cô gái trẻ tóc hung người hơi đậm giao nó cho anh.

Thayer cẩn thận xem xét nội dung:

Người gọi: Tôi gọi về việc liên quan đến cô gái mà các anh đang tìm, tóc vàng mặc áo phao, tôi nghĩ rằng tôi nhận ra quần áo của cô ta. Cái khăn với chiếc mũ, mọi thứ.

Tổng đài viên: Anh có thể nhận dạng cô ta chứ?

Người gọi: Tôi nghĩ vậy. Có chuyện gì xảy ra với cô ta vậy?

Tổng đài viên: Anh biết cô ta tên gì chứ?

Người gọi: Rubis. Cô ấy tên là Rubis, cô ấy sống ở Manhattan, tôi có thể cho anh địa chỉ.

Tổng đài viên: Đó sẽ là một thông tin vô cùng hữu ích. Rubis có phải tên thật của cô ta không?

Trong cả nửa trang sau, người đàn ông thú nhận chỉ biết cô ta dưới cái tên này. Anh ta cung cấp địa chỉ một studio và hỏi đi hỏi lại để biết chuyện gì đã xảy ra với cô gái. Khi tổng đài viên hỏi danh tính, anh ta cúp máy.

Thayer đứng dậy và sau khi kiểm tra số thứ tự của tổng đài viên đã nhận cuộc gọi, anh đi đến bàn số 7 nơi một thanh niên trẻ gầy gò, anh đoán là gốc Mexico, đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính trong lúc chờ cuộc gọi tiếp theo. Thayer lên tiếng chào và chìa bản in ra trước mặt cậu ta:

“Cậu thấy người này thế nào? Có căng thẳng không?”

“Không, thưa thám tử, lo lắng thì đúng hơn. Nếu anh muốn nghe ý kiến của tôi, thì anh ta có biết cô gái, nhưng không phải là một người thân, anh ta chỉ tò mò và có thể là lo sợ trước ý nghĩ có chuyện gì đó xảy ra với cô gái. Có thể là một người tình qua đường, hoặc một người hàng xóm.”

Thayer không giấu được nụ cười.

“Cậu có vẻ tỉ mỉ nhỉ, chàng trai trẻ?”

“Tôi là sinh viên khoa tâm lý, tôi làm thêm để trả tiền học.”

“Cuộc gọi có hiện số không?”

“Không, anh ta dùng số ẩn.”

Thayer cảm ơn cậu thanh niên rồi mở di động trong lúc vội vã đi xuống phố:

“Annabel, có thể chúng ta đã có được gì đó. Một cô Rubis nào đó. Chưa có chi tiết cụ thể, anh không thể tiến hành tìm kiếm ở đây nhưng anh có một địa chỉ, anh sẽ qua đó.”

“Qua đón em nhé, em vừa xong việc.”

“Anh biết em sẽ nói thế mà. Anh đang trên đường đến chỗ em rồi đây.”

❀ ❀ ❀

[1] là Sở Cảnh sát thành phố New York.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.