Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Sau khi thả vợ xuống, Brady tiếp tục chạy xe trên đường cao tốc về phía đường hầm Lincoln để vào Manhattan. Anh nửa muốn đến chỗ Pierre để hỏi thăm sức khỏe bạn và tranh thủ tâm sự đôi chút với anh ta.

Nửa lại muốn tận dụng cơ hội lúc này đang lái xe ngoài New York để tiếp tục cuộc điều tra về Rubis.

Anh biết rất rõ mình cần đi đâu nếu quyết định làm vậy.

Nhưng chuyện xảy ra đêm qua lại khiến anh phải suy nghĩ.

Anh ngủ được rất ít.

Chúng thực sự là ai?

Đối với một số người, chúng là Bộ tộc… Với vài người khác, chúng là lũ ma cà rồng?

Người Brady gặp đêm qua trong rừng đúng là một sinh vật quỷ quái cần phải khen ngợi sự chăm chút cho từng chi tiết và cách dàn cảnh cuộc gặp gỡ.

Những thằng điên, đúng vậy!

Tuy trời tối, nhưng mấy chiếc răng không giống đồ giả, chắc không phải là một hàm răng giả.

Gã này điên đến mức mài cả răng! Biến chúng thành nhọn hoắt!

Còn ánh mắt! Kính áp tròng…

Trang điểm cho da trắng ởn, son môi đen, và trò chơi diễn ra.

Chúng đã theo mình tới tận nhà nghỉ, chó chết thật! Những gã điên này đã theo sau mình và Annabel! Mình thậm chí còn không phát hiện ra chúng…

May mắn là anh không phải loại người ngây thơ, cũng không quá mẫn cảm, anh mừng thầm.

Cũng chẳng phải hắn đã ngửi chiếc khăn rồi đánh hơi lần theo mình, càng không phải hắn có những chiếc răng thật nhọn hoắt hay đôi mắt trong suốt! Tất cả những thứ đó chỉ là vớ vẩn! Bọn chúng chỉ đang diễn trò, thế thôi…

Anh nhớ lại những câu nói của Rubis.

“Lũ quỷ có tồn tại, là sự thật, không phải trong những truyền thuyết về lễ Halloween, mà là các đệ tử thực sự của Sa tăng. Chúng lởn vởn trên phố, em đã chạm mặt chúng.”

Cô ta đã ám chỉ Bộ tộc, anh chắc chắn. Những kẻ biến thái này đã hủy hoại cô gái trong quá trình quay phim.

Nhiều cô gái trong thế giới đó cuối cùng đã phải dùng ma túy để có thể chịu đựng qua ngày, còn Rubis, cô đã tự kết thúc đời mình, đơn giản vậy thôi.

Brady cho nhận ra rằng trong mình đang âm ỉ một cơn cuồng nộ đối với Bộ tộc.

Chúng đã tìm đến tận nơi mình ở. Đe dọa vợ mình!

Anh muốn chúng phải trả giá cho điều đó.

Tại sao cô lại chấp nhận đóng phim của chúng, hả Rubis? Tại sao? Mà lại những hai lần…

Ngay trước lối vào đường hầm Brady rẽ sang đoạn đường nối để tiếp tục đi về phía Bắc New Jersey, theo hướng Newburgh của bang bên cạnh.

Điểm đến cuối cùng: Kingston.

Sau một giờ trên đường, Brady có cảm giác mình đang chạy lòng vòng: Hình như anh đã từng qua đây lúc trưa, theo chiều ngược lại. Đường đã được dọn quang và khi đi qua những lối rẽ lớn, anh không còn phải sợ tuyết nữa.

Nếu những thằng ngốc đó nghĩ rằng chúng sẽ làm mình sợ! Lần sau khi gặp lại một tên nào đó, mình sẽ bắt đầu bằng việc cho hắn một quả đấm vào giữa mặt. Khi lớp hóa trang trôi đi, và rõ là hắn mang kính áp tròng, ta sẽ xem ai là người cuối cùng được quyền cười ở đây.

Anh đang dính vào một băng nhóm những tay cuồng dâm, chúng đã tìm ra một khe hở trong ngành công nghiệp phim khiêu đâm không chuyên để phục vụ cho sự bệnh hoạn của mình đồng thời cũng để kiếm tiền. Không có gì phải sợ hết.

Lúc này khi đã được an toàn và ấm áp trong khoang lái chiếc ô tô của mình, Brady bỗng cảm thấy căm ghét cao độ những kẻ này. Và mong muốn được trừng trị chúng.

Nếu muốn hiểu được Rubis và tóm được Bộ tộc, anh không còn nhiều lựa chọn. Đầu tiên là phải đến Kingston. Anh hoàn toàn không biết mình sẽ làm gì ở đó, nhưng thật ra đây lại là hướng duy nhất có thể khai thác. Hướng còn lại, liên quan tới Leonard K., hay Lenny, đã bị chặn khi sáng nay vợ anh kể rằng cô đang theo sát hắn. Anh không thể để mình gặp rủi ro, đối đầu với Lenny và để rồi bị gã rác rưởi này làm cho bại lộ hay bị Annabel bắt quả tang.

Lenny là bạn trai của Rubis. Trên đoạn băng quay vụ cưỡng hiếp, cô ta đã nghĩ chính hắn đang đùa cợt với mình. Chính hắn đã đẩy cô ta vào vụ đó. Vậy ai là kẻ hiếp dâm? Một vở diễn mang dấu ấn của Bộ tộc! Lenny có liên quan đến chúng, hắn chính là gã Leonard K. có tên trên danh sách đoàn làm phim trong tất cả các bộ phim của Rubis.

Kingston hiện ra sau khối kiến trúc đồ sộ của một cây cầu thép. Một thành phố nhỏ kiểu Mỹ điển hình, với những ngôi nhà đầy sức sống đặt giữa khu vườn được cắt tỉa cẩn thận và chắc chắn là nở đầy hoa vào mùa hè, khu phố chính được trồng sồi hai bên đường và cờ Mỹ phấp phới phía trên cửa kính sáng đèn của các cửa hàng, tại đây khách hàng tới và chào chủ quán bằng tên riêng[1].

Những vòng hoa, cây thông được trang hoàng và các ông già Noel trên mỗi ban công nhắc nhở mọi người rằng dịp lễ cuối năm đã cận kề.

Brady vẫn nhớ tên hai con phố được ghi trong phiếu phạt của Rubis khi cô ta tới đây. Hai cái tên hay hiện ra trong đầu anh nhất.

Anh dừng lại trước một cửa hàng bách hóa để mua tấm bản đồ thành phố rồi xem xét kỹ càng cho tới khi xác định được vị trí hai con phố. Một trong hai phố đó ở ngay gần, con phố còn lại nằm cao hơn, trên một quả đồi ở phía Tây nhìn xuống sông Hudson.

Con phố đầu tiên chẳng gợi cho anh điều gì đặc biệt, ngoại trừ một nhà hàng xa lát, nơi duy nhất có thể gây chú ý trong vòng bán kính hai trăm mét quanh đây. Anh có thể bắt đầu từ đó, những chỗ xung quanh chỉ là nhà ở. Anh tìm một chỗ đỗ xe và ngay lập tức hiểu ra rằng mình đã tìm đúng chỗ. Con phố này quá hẹp và cấm đỗ xe, kể cả trong thời gian ngắn, anh không tìm ra chỗ nào khác ngoài một khoảng trống nhỏ xíu giữa hai tòa nhà, chắc chắn lúc nào cũng chật cứng xe của cư dân sống tại đây ngày cũng như đêm.

Rubis đã đến đây. Để ăn ư?

“Sao mình không mang theo ảnh của cô ta nhỉ!” Brady bực bội nhủ thầm trong lúc vòng sang đại lộ bên cạnh.

Nhà hàng vẫn mở cửa, nhưng nếu không có ảnh Rubis, anh sẽ chẳng gặt hái được gì hết. Sau vài lần rẽ, anh quay trở lại trung tâm thành phố để tìm một chiếc máy tính có nối mạng cùng máy in. Và anh đã tìm thấy những thứ mình cần trong một hiệu thuốc ở phố Main.

Cơ chế bảo vệ trẻ vị thành niên đã được kích hoạt và phần lớn các trang web liên quan đến nữ diễn viên đều bị chặn - tuy nhiên cuối cùng anh cũng đã có được một tấm ảnh Rubis. Anh in chân dung cô, một bức ảnh màu chất lượng kém.

Thế là được rồi. Ít nhất người ta cũng có thể nhận ra mặt cô gái.

Khi quay trở lại nhà hàng xa lát, Brady tiến đến gần một cô gái trẻ phía sau quầy. Cô ta đeo găng ni lông và chiếc mũ chụp che nguyên cả đầu.

“Xin chào, anh muốn gọi món gì?”

Brady chợt nhớ ra mình chưa ăn gì từ hôm qua, dạ dày anh đã sôi lên ùng ục suốt hai giờ nay.

“Một đĩa xa lát… Kingston đặc biệt.”

“Còn gì nữa không?”

Brady chìa bức ảnh ra.

“Cô có nhận ra người này không?”

Cô nhân viên nhìn tờ giấy in rồi lắc đầu.

“Không, rất tiếc. Cô ta là bạn anh à?”

“Cô ấy bị mất tích. Tôi tìm kiếm giúp gia đình cô ấy.”

“Ồ. Tệ thật. Hy vọng anh sẽ tìm ra cô ta.”

Cứ xét chỗ mà cô ta đang ở bây giờ thì tôi cũng chẳng sốt ruột lắm đâu…

Một thanh niên tầm đôi mươi, đeo khuyên ở đuôi cung mày, bước vào từ phía cửa bếp. Ngay lập tức, cô gái liếc về phía cậu ta.

“Jeff, tháo ngay cái khuyên ra, không thì ông chủ sẽ làm thịt cậu đấy.”

“Chó chết?” Cậu ta thốt lên và nhanh chóng tháo chiếc khuyên ra.

Brady giơ bức ảnh về phía cậu ta.

“Có lẽ tôi sẽ may mắn hơn với cậu chăng? Cậu đã bao giờ nhìn thấy cô gái này chưa?”

“Cô ta bị mất tích,” cô phục vụ nói rõ thêm. “Anh đây là thám tử tư.”

Brady rất thích cách mà trí tưởng tượng của những người trẻ tuổi khiến họ trở nên nhiệt tình hơn, bản thân anh chẳng cần làm gì nhiều.

“Cô ấy hẳn đã tới đây vào khoảng tháng Mười, tháng Mười một vừa rồi,” anh nói thêm, hy vọng sẽ giúp cậu thanh niên nhớ được điều gì đó.

“Đúng vậy, tôi thấy cô ta trông quen quen.”

Brady đã không phải thất vọng.

“Hai người đã nói chuyện với nhau sao?”

“Không, tôi không nghĩ thế… Đúng rồi! Tôi nhớ cô ta bởi vì cô ta… khá hấp dẫn.”

Về Rubis thì tốt nhất nên hỏi đàn ông trước tiên, Brady cười thầm.

“Cậu chắc đó là cô ấy chứ?”

“Chắc. Cô ta lúc nào cũng chỉ gọi một món duy nhất, xa lát Caesar không xốt. Cô ta sốt sắng cho thân hình của mình đều kỳ cục. Tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu cô ta bỏ đi, cô ta có vẻ buồn. Tôi còn cho là cô ta đã khóc không ít. Không phải ở đây, nếu không tôi đã nhìn thấy, mà là trước khi đến đây cơ, bởi vì mắt cô ta sưng đỏ cả lên.”

“Lần nào cô ấy cũng đến một mình ư?”

“Đúng. Cô gái tội nghiệp, hy vọng anh sẽ tìm ra cô ta.”

Brady chậm rãi gật đầu.

“Không có gì đặc biệt, chẳng hạn như các cuộc nói chuyện điện thoại hay một từ nào đó mà có thể cô ấy đã nói với cậu sao?”

“Thật lòng thì tôi chẳng thể giúp gì được cho anh. Tôi rất muốn, nhưng tôi chưa bao giờ nói chuyện với cô ta. Rất tiếc.”

“Cậu gặp cô ấy vào khoảng thời gian nào?”

“Ồ, tôi cũng không nhớ lắm, gần với khoảng thời gian anh nói ban nãy, tháng Mười và tháng Mười một. Đã khá lâu rồi cô ta không quay lại đây.”

“Thế còn tần suất? Cô ấy đến đều chứ?”

“Hai ba lần một tuần trong vòng mười lăm ngày rồi sau đó không thấy nữa. Tôi đã phục vụ cô ta… khoảng chục bữa gì đó.”

“Và không có gì khiến cậu phải chú ý ư?”

“Ngoài vẻ bề ngoài ư? Là vẻ phiền… phiền muộn.”

Cậu thanh niên bắt đầu phân loại đống hộp nhỏ trong tủ kính bày hàng.

Brady không hỏi nữa, anh sẽ chẳng có được gì hơn. Anh cảm ơn rồi ra bàn dùng bữa. Lúc anh ra khỏi nhà hàng đi lấy xe, trời đã bắt đầu sẩm tối, trong vòng chưa đầy một giờ nữa trời sẽ tối hẳn. Anh cần phải khẩn trương nếu muốn về nhà trước Annabel.

Ít nhất thì anh cũng không phải nhận phiếu phạt dù đã đỗ xe trái phép, lại còn chồm hai bánh trước lên vỉa hè.

Anh đến được con phố còn lại sau vài lần rẽ, một con dốc dài, hai bên là những ngôi nhà lớn và ở đây cũng vậy, chẳng có chỗ nào để đỗ xe. Cô ta tới đây làm gì nhỉ? Để ngắm cảnh ư? Hay đi dạo? Ở đây chẳng có cửa hàng, hay tòa nhà đặc biệt nào, chẳng có gì có thể giúp anh hiểu được tại sao cô ta lại tới đây. Dường như Rubis đã ra đi cùng điều bí mật của mình, dù đó là bí mật gì đi chăng nữa.

Sau hai lần vòng qua vòng lại, anh quyết định không quay lại nữa vì sợ một người dân sống ven đường nào đó có thể núp sau một rèm cửa và gọi cảnh sát.

Brady quay trở lại trung tâm và cứ thế chạy xe không chủ đích, trong khi đầu óc không ngừng suy nghĩ xem mình nên đi đâu tiếp theo.

Bực mình, anh lái xe đến tòa thị chính ngay trước khi chỗ này đóng cửa và hỏi thăm ở quầy lễ tân xem người ta có thể đề xuất những gì với một người New York như anh ở thành phố này. Khu giải trí, địa điểm nổi tiếng, đặc sản địa phương, cơ sở tư nhân nổi tiếng, tất cả, anh muốn biết mọi thứ.

Vội vã vì không còn thời gian và muốn ra về đúng giờ nghỉ, người phụ nữ ở quầy lễ tân chỉ cho anh một chiếc kệ chất đầy tờ bướm quảng cáo du lịch. Brady lấy mỗi loại một tờ và được mời ra khỏi tòa nhà ngay sau đó.

Anh nghiên cứu chúng trong chiếc BMW mà chẳng phát hiện ra điều gì đặc biệt.

Rõ ràng là nơi này chẳng đem lại cơ may nào cho anh.

Mệt mỏi vì phải đi một chặng đường dài trong ngày sau một đêm đầy xáo trộn, anh bỏ cuộc và quyết định quay về.

Bóng tối đang dần buông khiến anh phải thận trọng hơn, chạy chậm hơn, và để ý thật kỹ mọi biển báo dừng xe hay chỉ đường.

Anh đã đi qua đây tới hai lần vào buổi chiều mà không hề nhận thấy.

Lần này, anh nhìn thấy mũi tên bằng gỗ khắc chữ: ‘NHÀ NGHỈ KING’.

Brady nhấn phanh. Cái tên này nghe thật quen…

Nhà nghỉ King ư? Nhà nghỉ…

Hẳn rồi.

Suy cho cùng, chuyến đi đến Kingston này có lẽ không phải là vô ích.

❀ ❀ ❀

[1] tại Mỹ và châu Âu nói chung là thể hiện sự thân mật.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.