Mùi bánh mì nướng khiến Brady thức giấc.
Anh khó nhọc ngồi dậy, cảm thấy đau khắp mình mẩy.
Annabel đứng ăn trong bếp, tay cầm một tách trà.
“Em chuẩn bị đi làm à?” Anh vừa nói vừa đến hôn cô.
“Cả hai ngày cuối tuần. Sau đó sẽ được giải ngũ! Đi nghỉ!” Cô hớn hở nói. “Hôm qua anh về muộn à?”
“Ừ.”
“Không có tin gì mới ư?”
Brady sục sạo trong trí nhớ để cố hiểu xem cô đang nói đến điều gì.
Là một sự thật. Buồn khôn tả.
Pierre.
“Theo những gì anh biết thì không. Bác sĩ chỉ khẳng định với anh là đã đến giai đoạn cuối rồi.”
“Hôm nay anh có vào thăm anh ấy không?”
“Để cầm tay anh ấy trong vòng vài giờ, có thể.”
Annabel tiến lại gần và vuốt ve má chồng.
“Anh ấy vẫn chưa đi mà,” cô dịu dàng nói, “hãy tận dụng thời gian để tạm biệt anh ấy.”
Cô siết chặt lấy anh và Brady có cảm tưởng như điều này sẽ kéo dài thật lâu để rồi không bao giờ đến nữa. Đến lượt anh ghì chặt lấy cô.
Lúc cô rời anh để ra khỏi bếp, Brady giữ cô lại.
“Cuộc điều tra của em về cô gái tự tử đến đâu rồi?”
“Kết thúc rồi,” cô thú nhận với vẻ tiếc nuối. “Em sẽ hoàn thành báo cáo trong ngày hôm nay. Không điều tra thêm nữa.”
Cô giơ một tay lên, bực bội:
“Chúng ta không thể lúc nào cũng thành công,” cô buồn bã nói.
⬘ ⬙ ⬘
Brady quay trở lại khách sạn vào đầu buổi sáng. Anh khẽ gõ cửa căn phòng trước khi dùng chiếc chìa khóa thứ hai của mình để mở cửa.
Lydia đang ngồi trên giường xem ti vi, đèn ngủ ở đầu giường vẫn sáng. Căn phòng như còn chìm trong giấc ngủ.
Cô gái trẻ có vẻ tươi tắn hơn, nét mặt bớt ủ rũ, và trong một khoảnh khắc, Brady ngạc nhiên khi bỗng thấy cô ta thậm chí còn có vẻ hấp dẫn.
“Quần áo này,” anh vừa nói vừa chìa một chiếc túi ra trước mặt cô ta, “hy vọng là vừa với cô, còn đây là bánh rán cho bữa sáng.”
“Anh thật tốt bụng.”
Cô nhấn nút điều khiển tắt tiếng ti vi đi.
“Cô thấy thế nào rồi?” Chàng nhà báo hỏi.
“Khỏe hơn rồi.”
“Thế còn vết thương?”
“Tôi vừa thay băng lúc nãy.”
“Cô vẫn không muốn đi bác sĩ à?”
Cô ta lắc đầu.
“Cô có thể tin tưởng họ, cô biết mà.”
“Tôi không muốn.”
Brady không biết phải nói tiếp thế nào. Anh đến ngồi bên cạnh cô ta.
“Lydia, sớm hay muộn cô cũng phải đi khỏi đây.”
Cô ta rút một tay ra khỏi chăn và nắm lấy tay anh.
“Tôi vẫn còn chút thời gian chứ?” Cô buồn bã hỏi.
“Dĩ nhiên, nhưng…”
“Vậy thì hãy để tôi được tận hưởng nó,” cô vừa nói vừa quay người sang bên cạnh để nhìn anh rõ hơn.
Brady bị giằng xé giữa tinh thần cảnh giác và mong muốn được bảo vệ cô gái. Cô ta vẫn còn trẻ, cô ta đã phải khổ sở với cuộc sống đường phố, và cho dù cô ta có phải vật vờ trên những băng ghế công cộng vì lý do gì đi nữa thì chắc hẳn cuộc đời cô ta cũng đã nếm trải nhiều cay đắng.
“Tôi hứa sẽ để cô có thêm chút thời gian ở đây,” anh nói, “nhưng trước đó, tôi phải hỏi cô vài chuyện. Nếu cô đồng ý?”
“Anh hỏi đi.”
“Cô sống tại Oz phải không?”
Phần tóc mái đen của cô gái rủ xuống khi cô ta nói ‘không’.
“Đó là một thành phố dưới lòng đất,” Brady giải thích.
“Tôi biết. Chỉ là ở đó quá nguy hiểm với một cô gái chỉ có một mình. Tôi ngủ khắp nơi, nếu như đó là điều anh muốn biết. Trong mấy căn hầm, ở nhà bạn bè, và đôi lúc là ở khách sạn khi tôi có tiền.”
“Làm sao hôm qua cô lại rơi vào móng vuốt của mấy thằng mọi rợ đó?”
Cô gái cụp mắt xuống, cổ họng chuyển động lúc nuốt nước bọt.
“Có tin đồn rằng một cô gái dễ dãi cũng có thể kiếm được ít nhất năm trăm đô la một tối. Tôi đã đến gặp Termite, người cần phải liên lạc nếu muốn. Hắn đưa tôi đến một câu lạc bộ, tại quận Queens.”
“Pit-hole phải không?”
“Đúng vậy. Ở đó, hắn đã giới thiệu tôi với Bộ tộc. Ngay lập tức tôi biết chúng là ai, có nhiều lời đồn về chúng. Tôi đã muốn bỏ đi.” Cô nghiến chặt hai hàm răng. “Chúng đã bắt tôi lại. Chúng nói rằng chúng biết rõ những người lang thang ngoài phố hơn ai hết, chúng có thể lần theo và cắt tiết tôi nếu tôi không nghe lời. Tôi đã rất sợ, và đã đi theo chúng. Mọi chuyện là thế.”
“Vậy tại sao cô lại sợ cảnh sát? Họ có thể bảo vệ cô và đám mọi đó sẽ bị tống vào sau song sắt!”
“Trong vòng bao lâu chứ? Ba tuần? Hay sáu tháng? Rồi sau đó thì sao? Không, dù thế nào đi nữa thì cảnh sát cũng không tin những kẻ lang thang, họ sẽ đuổi tôi ra ngoài và hét lên rằng tôi đã làm mất cả buổi sáng của họ.”
“Tôi biết một nữ thám tử có thể nghe cô nói, với điều kiện cô không nhắc đến tôi.”
“Không.”
“Tôi đảm bảo với cô rằng cô ấy…”
“Tôi không muốn! Nếu như tôi tố cáo, người ta sẽ hỏi tên tôi, tất cả sẽ được ghi lại, và chồng tôi có thể tìm thấy tôi!”
Brady như bị đấm thẳng vào mặt lúc nghe thấy những điều này. Chồng ư? Cô ta còn quá trẻ mà…
“Tên khốn đó đánh đập tôi,” cô ta nói tiếp, “và nếu tìm được tôi, hắn sẽ giết tôi, anh có thể chắc chắn về điều đó! Vậy nên, không cảnh sát, không bệnh viện, không gì hết.”
Brady đồng tình.
“Tôi hiểu…” anh thì thầm, vẫn còn choáng vì ngạc nhiên.
Đôi mắt nâu to tròn của Lydia ngắm nhìn anh.
“Anh sẽ ở lại với tôi chứ? Cả ngày chứ?”
“Tôi…”
“Làm ơn.”
Sự mong manh của cô ta khiến anh bối rối.
“Được rồi, tôi sẽ ở đây cùng cô một lúc nữa.”
Lydia mỉm cười, sự vui vẻ rất hợp với cô ta, khiến cô ta trở nên đẹp hơn.
“Rốt cuộc thì anh sẽ nói với tôi về anh chứ?” Cô ta hỏi. “Từ hôm qua, anh không ngừng đặt câu hỏi cho tôi, nhưng tôi vẫn chưa biết gì về anh cả.”
“Đúng vậy.”
Lydia lùi lại để dành một chỗ cho ân nhân của mình và anh ngồi xuống tấm chăn. Anh tiết lộ một chút về bản thân. Nghề nghiệp của anh. Những chuyến công tác. Chỉ đến lúc cô ta chỉ tay về phía nhẫn cưới của anh, Brady mới chợt nhận ra rằng anh không hề nhắc đến Annabel trong câu chuyện của mình.
“Cô ấy có đẹp không?” Lydia muốn biết. “Vợ của anh ấy.”
“Rất đẹp.”
“Có phải vì cô ấy mà hôm qua anh đến nhà thờ không?”
“Không chỉ vì thế. Còn vì cả tôi nữa.”
“Chúng đã làm gì anh à?”
“Không phải về mặt thể xác. Cũng không phải một cách trực tiếp. Nhưng chúng sẽ có thể.”
“Vậy tại sao anh không bỏ trốn?”
Brady suy nghĩ một lúc trước khi trả lời:
“Một cô gái đã tự tử trước mặt tôi. Cô ta đã đánh thức tất cả những lo lắng của một người chồng nơi tôi. Tôi đã tìm kiếm để có thể đi đến tận nguồn cội những nghi ngờ của mình. Biết để có thể bình tâm trở lại. Tôi tin vậy.”
“Và khi biết được những nghi ngờ đó là gì rồi, anh có thể bình tâm lại chưa?”
“Không. Chúng chỉ tạm thời lắng xuống. Những bản chất xấu xa của con người.”
“Và nếu như trái tim của con người lại là thứ có thể gây nguy hại cho chính con người thì sao?”
“Sao lại thế được?”
“Nếu như tôi tóm lại vấn đề của anh, thì anh đến gần Bộ tộc để hiểu mình rõ hơn, để bớt sợ hãi trước chính bản thân mình, nhưng chẳng có gì khiến anh yên tâm được cả. Ở cả chúng, cũng như ở chính bản thân anh.”
Brady cười. Một cô gái ở tuổi đôi mươi vừa vẽ nên chân dung anh trong vòng năm phút.
Cô ta kéo anh ra dòng khỏi suy nghĩ của mình:
“Anh sẽ làm gì bây giờ?”
Brady day day hai bên thái dương.
“Đối với chúng, tất cả chỉ là một trò chơi, một trò chơi bẩn thỉu, trong đó nhất định phải có một người thắng cuộc. Tôi cũng chưa biết nữa.”
“Ý tôi là: bây giờ. Ngay bây giờ cơ.”
Cô ta nhẹ nhàng ngồi thẳng người lên và tấm chăn tuột khỏi người, để lộ ra bộ ngực tròn trịa và xanh xao.
Lydia đặt tay lên tay Brady và ngả về phía anh.
Cô ta cảm thấy bản năng trỗi dậy.
Ham muốn.
Anh nhìn thấy cô ta đang mở rộng hai đầu gối dưới tấm chăn dày dặn.
Hai núm vú hồng hồng cứng lên. Cô ta áp chặt một bàn tay vào ngực anh và kéo anh về phía mình.
Đôi môi nóng bỏng của cô ta như ngấu nghiến anh. Lưỡi cô ta đưa vào miệng anh.
Anh chiều theo ý cô ta.
Nụ hôn kéo dài khá lâu trước khi cô ta rời anh ra.
“Anh thật tốt với tôi,” cô nói nhỏ.
Đầu óc Brady quay cuồng.
Ham muốn thôi thúc trong từng thớ não anh như con báo bị nhốt trong lồng, sẵn sàng nhảy vọt ra bất cứ lúc nào.
Anh đứng dậy và uống một hơi nước thật dài.
“Tới xin lỗi,” Lydia nói.
“Quên những gì vừa xảy ra đi.”
“Không, đừng quên,” cô ta uể oải nói, “nhưng dừng lại ở đó thôi.”
Brady thích đến ngồi trên ghế bành hơn. Cô ta khiến anh bối rối. Phấn khích. Anh tập trung vào quyết định anh sẽ phải đưa ra tới đây, với Bộ tộc.
Lydia đi tắm và quay trở lại với váy len cùng chiếc legging dày mà Brady đã mua cho cô.
“Anh đã chọn đúng cỡ!” Cô ta đùa. “Rất có mắt nhìn!”
“Tôi cũng đã mua một đôi giày mô ca, có lẽ sẽ không vừa được thế này đâu.”
Họ cùng xem ti vi cho tới khi Brady lên tiếng đề nghị đi ăn trưa tại một nhà hàng gần đó. Cô ta kể với anh về cuộc sống bên cạnh một bà mẹ vô trách nhiệm, luôn ghét bỏ cô ta vì cô ta xinh xắn và trẻ trung: hai mươi mốt tuổi, và đám cưới của cô ta với một người đàn ông đã hấp dẫn cô ta trên sân bóng rổ. Một gã đàn ông bạo lực. Sau lần thứ ba bị đánh đến suýt chết, cô ta quyết định bỏ trốn. Cô ta nhanh chóng nhận ra mình nên tránh xa các trung tâm bảo trợ xã hội vì rất dễ bị tìm thấy, hơn nữa, việc sống chung với nhiều người ở đây khá nguy hiểm đối với phụ nữ. Cô ta đã kết thân với nhiều người trên vỉa hè, sống tại những khu nhà ổ chuột, rồi Oz.
Vào đầu giờ chiều, Brady cáo lỗi và lấy điện thoại để gọi đến bệnh viện Saint-Vincent.
“Tôi muốn biết tin về Pierre Lebaron, làm ơn. Đúng vậy, chính tôi đã đưa anh ấy đến viện hôm qua. Cảm ơn.”
Một bác sĩ tiếp tục trả lời anh.
“Anh ta đã tỉnh lại hai lần từ đêm qua, trong thời gian ngắn, nhưng tôi không thể đảm bảo với anh rằng anh ta có thể tiếp tục tỉnh lại.”
“Anh ấy còn bao nhiêu thời gian nữa?”
“Chúng tôi đã cho anh ta dùng morphine để giảm bớt đau đớn, nhưng mọi thứ bây giờ đều phụ thuộc vào khả năng chịu dựng của cơ thể anh ta. Tôi không thể nói trước điều gì.”
Brady kết thúc cuộc nói chuyện và gác máy.
Lydia nhìn anh với vẻ kỳ lạ, gần như nghi ngờ.
“Pierre Lebaron ư?” Cô ta nhắc lại. “Người đàn ông to béo với giọng nói lơ lớ phải không?”
“Cô biết anh ấy ư?”
Brady kinh ngạc.
“Tôi đã gặp anh ta trong một buổi tối với nhiều cô gái khác. Anh ta bị bệnh à?”
“Đúng vậy. Anh ấy… Ung thư. Cô gặp anh ấy lúc nào?”
“Tôi cũng không nhớ lắm, cách đây khoảng hai tuần.”
Brady nhăn mặt.
“Cách đây hai tuần ư?” Anh nhắc lại, đầu óc đang nghĩ tới chuyện khác.
Rubis.
“Đúng vậy, vào một tối thứ Bảy.”
“Cô có nhìn thấy một cô gái trẻ, rất đẹp, khuôn mặt khá đặc biệt…”
“Tối đó, không thiếu những cô như vậy! Người tổ chức đã thuê tất cả những cô gái xinh đẹp và đủ hư hỏng mà anh ta tìm thấy để trau chuốt cho khung cảnh của bữa tiệc, anh hiểu những gì tôi vừa nói chứ. Một cô gái tôi đã gặp tại trung tâm bảo trợ xã hội đã tiết lộ cho tôi biết, mỗi tháng cô ta trả được ít nhất mười đêm khách sạn nhờ vào kiểu sự kiện như vậy đấy.”
Brady kinh ngạc khi biết người ta có thể tuyển cả người vô gia cư để làm hàng trong một bữa tiệc. Trong vòng một giây, anh mường tượng ra bữa tiệc như vậy. Họ lấy rẻ hơn những cô tiếp tân chuyên nghiệp, chỉ cần cho họ mặc đẹp và tặng cho họ một giờ trong salon làm đẹp để không ai có thể nhận ra bất cứ sự khác biệt nào! Họ ít để ý đến thời gian làm việc hơn và không ít gã đàn ông vung tiền ra để hy vọng có thể kéo họ vào toa lét.
Thế giới này ngày càng khiến anh chán ghét. Đột nhiên anh nhớ tới tấm ảnh của Rubis mà anh đã in tại Kingston vài ngày trước. Anh lục trong túi và chìa tờ giấy nhàu nhĩ ra trước mặt cô gái.
“Cô ấy tên là Rubis, cô có ấn tượng gì không?”
“A, có! Tôi nhớ rất rõ. Một diễn viên đóng phim sex, người ta đã giới thiệu với tôi như vậy về cô ta. Cô ta nói chuyện với chúng tôi khá lâu, tôi thấy cô ta có vẻ buồn. Và đúng là anh bạn Pierre của anh thì không rời cô ta nửa bước!”
Brady nhíu mày.
“Sao lại thế? Không phải cô ta tiếp cận anh ấy trước ư?”
“Không, tôi không nghĩ thế. Tôi nhớ là anh ta muốn nhờ cô ta việc gì đó hay đề nghị với cô ta một việc làm thì phải, tôi cũng không rõ nữa.”
“Gì cơ?” Brady bắt đầu bực bội.
“Việc gì đó với một tay nhà báo, đúng vậy. Anh ta đã năn nỉ và cuối cùng họ chuồn đi với nhau. Sau đó, tôi không nhìn thấy họ nữa. Sao vậy? Có chuyện gì ư?”
Brady bắt đầu run rẩy.