Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Xuyên qua bức màn mây, ánh trăng tràn vào phòng khách qua mái vòm bằng kính, hiện lên trong những bát xúp. Đang được để nguội để có thể dùng thứ chất lỏng bất động phản chiếu một ánh sáng lờ nhờ ở giữa, và khói bốc lên từ đó.

“Ngày mai em vẫn đi làm, bù lại thì được nghỉ cả Chủ nhật và thứ Hai,” Annabel nói trong lúc nhấm nháp ly rượu vang đỏ. “Mình có thể thuê căn nhà gỗ anh nói hôm trước vào cuối tuần.”

Brady lên tiếng đồng tình trong lúc bỏ một chiếc đĩa CD vào đầu đọc. Anh với lấy chiếc ly rồi quay lại phía Annabel.

“Ừ ý kiến hay đấy.”

Anh đồng ý mà không cần suy nghĩ, vì sợ những băn khoăn của mình có thể bị lộ ra, sợ sẽ để lộ những điều thầm kín mà anh đang giấu vợ.

“Sáng mai anh sẽ gọi sớm để xem có còn chỗ không,” anh nói thêm.

Hai ngày trong rừng, tránh xa những nơi dơ dáy, để những thứ đang sôi sục trong đầu anh nguôi bớt, là một điều thật tuyệt. Chỉ có anh và Annabel. Nhưng liệu anh có thể để những phiền muộn lại sau lưng không?

Cần phải như vậy.

Giọng ca đượm buồn và thư thái của Vashti Bunyan vang lên trong căn phòng.

“Anh không tin nổi đâu: Woodbine đã tống thêm cho bọn em hai vụ điều tra mới! Vụ cửa hàng bách hóa có lẽ sẽ chẳng đến đâu; trường hợp cô gái tự tử ở Fulton Terminal đối với ông ấy coi như đã kết thúc, thế nên người ta chồng thêm hai vụ mới lên đống công việc của bọn em!”

“Có phức tạp lắm không?”

“Nhìn qua thì không, em đã chuyển một vụ sang cho Attwel và chiều nay chúng em gần như đã làm xong vụ còn lại.”

“Thế còn vụ tự tử thì sao?”

“Hướng điều tra sẽ không phải là từ nhà cô gái, mai mới biết được.”

Brady không muốn tỏ ra quan tâm quá mức, anh chờ Annabel nói ra trước, dù là thông tin gì cũng được.

“Thế mấy ngày vừa qua anh làm gì?” Cô hỏi. “Anh có đề tài mới à, có phải là thứ khiến anh phải vội vã ra khỏi nhà sáng nay không?”

Anh quyết định đây là thời điểm thích hợp, anh đã chán ngấy việc phải chờ đợi. Nhưng đầu tiên phải tỏ vẻ không có gì là quan tâm:

“Có thể, nhưng chưa chắc đó đã là một ý tưởng hay.”

“Thế ư! Kể em nghe nào!”

“Anh đang tìm hiểu một chút về những vụ tự tử ở New York.”

Annabel mở to mắt.

“Đúng là không phải một đề tài dễ chịu nhỉ!” Cô bình luận.

“Nếu quyết định làm, anh muốn viết về những lý do đẩy người ta đến hành động như vậy.”

“Có bao nhiêu vụ tự tử thì có tới bấy nhiêu lý do.”

Brady giơ ngón trỏ lên:

“Đúng vậy, anh đã xếp loại chúng. Chính vụ điều tra của em đã khiến anh tò mò. Anh muốn tập trung vào những phụ nữ đã bị nền thương mại sex hủy hoại.”

Annabel im lặng, lắc lắc ly rượu và đưa lên mũi ngửi.

“Em nghĩ sao?”

“Em không biết nữa…”

Cô có vẻ lưỡng lự.

“Sao nào, cứ nói thẳng đi.”

“Em nghĩ là anh có lý: Chưa chắc đó đã là một ý tưởng hay. Có vẻ như kiểu điều tra này không giống anh cho lắm. Anh hiếm khi quan tâm đến những thứ không lành mạnh này. Hơn nữa, bình thường anh vẫn có những tấm ảnh xuất sắc, lần này anh sẽ trưng ra gì đây? Những cô gái có cái đầu bị bắn nát à? Với đôi tay bầm tím khắp nơi do bị đánh?”

“Không là chân dung của những người từng trải. Những người vẫn sống sót dù nhiều lúc đã muốn buông xuôi tất cả.”

Annabel lắc đầu.

“Quá đáng sợ.”

Brady đi thẳng vào vấn đề, lý do khiến anh vẽ ra chuyện này:

“Và anh có thể bắt đầu bằng việc theo sát cuộc điều tra của em.”

Mắt Annabel tối sầm lại.

“Không được,” cô dứt khoát.

“Thôi nào Anna, em chỉ cần nói cho anh biết bọn em đã có những gì, anh sẽ đổi thành những cái tên khác, chỉ vậy thôi! Em vẫn thích kể cho anh nghe những câu chuyện khủng khiếp kiểu vậy mà! Lần này thì khác gì?”

“Đây là một vụ đang trong quá trình điều tra, em không thể. Chia sẻ với anh giúp em thoải mái hơn, vì anh là chồng em, nhưng nếu em nhìn anh như một nhà báo, thì không ổn chút nào! Thế nên anh hãy quên ý tưởng này đi.”

Brady giơ hai tay lên:

“Anh hiểu, anh sẽ bỏ qua vậy, em có lý. Anh xin lỗi.”

Brady uống một ngụm rượu vang, mùi thơm và vị cay theo đó lan tỏa trong cổ họng anh. Hơi nóng của rượu ngon xông lên tận óc, khiến anh cảm thấy dễ chịu.

“Vào bàn thôi anh, xúp sắp nguội hết rồi,” Annabel nói để kết thúc cuộc trò chuyện.

⬘ ⬙ ⬘

Brady rảo bước, đã chín giờ hơn, việc đặt nhà nghỉ khiến anh không rời nhà sớm hơn được. Anh hy vọng có thể gặp được người bán hàng làm ca đêm trước khi anh ta rời khỏi, chính là người hôm qua đã chỉ dẫn cho anh ở sex-shop. Anh dừng lại một chút trước máy rút tiền tự động rồi lao đến cửa hàng với những bóng đèn màu sặc sỡ.

Người bán hàng có bộ râu được cạo vụng về, nước da vàng vọt, ngồi sau quầy thanh toán, tay vẫn cầm tờ tạp chí, như thể không hề cử động từ hôm qua đến giờ.

“Chào anh, sáng hôm qua tôi đã qua đây, anh nhớ chứ?”

Người bán hàng miễn cưỡng ló mặt ra khỏi tờ báo.

“À vâng, đừng nói với tôi là anh đã xem hết sạch rồi nhé?”

“Tôi muốn biết chút thông tin về hai bộ phim trông có vẻ nghiệp dư, có cái bìa đĩa rởm ấy, tôi muốn biết thêm chút thông tin nếu có thể?”

“Khá nặng đúng không?”

“Ít nhất có thể nói như vậy. Đó là một bộ phim được một cơ sở nhỏ lẻ ở địa phương làm đúng không?”

“Đúng vậy. Nhưng nhu cầu thường rất lớn, và với Internet thì có thể chắc chắn là giờ nó đang được phát tán khắp nơi!”

“Anh có một cái tên để có thể liên hệ không, tôi có thứ muốn đề nghị với họ.”

Người bán hàng đảo lưỡi qua lại trong miệng.

“Rất tiếc, tôi không thể giúp gì được.”

“Thôi nào, tôi thật sự cần nói chuyện với họ.”

“Này anh, nếu anh vào một cửa hàng băng đĩa để xin số điện thoại của Tom Cruise vì anh có một công việc cho anh ta, anh nghĩ rằng thằng cha bán hàng sẽ giúp anh sao? Anh nghĩ hắn có những thông tin đó à? Ở đây cũng vậy thôi! Không phải vì anh cứng lên khi xem mấy diễn viên sex mà…”

“Dĩ nhiên,” Brady tìm cách đấu dịu, “tôi diễn đạt chưa đúng ý. Tất cả nhũng gì tôi muốn là địa chỉ liên lạc với hãng sản xuất.”

“Đó là những tay nghiệp dư, dù thế nào thì họ cũng không đăng ký chính thức, không có trụ sở cố định, vậy nên không có cách nào liên lạc được đâu, anh hiểu chứ?”

Brady tỏ vẻ đồng tình rồi ngẫm nghĩ. Chắc chắn phải có mối liên hệ nào đó giữa chúng và mạng lưới phân phối phim.

“Anh có thể nói tôi biết anh lấy những DVD này từ nguồn nào không?”

“Qua mạng lưới phân phối.”

“Anh điền một đơn đặt hàng, thế là xong à?”

Tay bán hàng cau mày. Vẻ ngờ vực.

“Không hẳn.”

Ông ta sẽ không nói thêm bất cứ điều gì nếu người ta không cầu xin.

“Tôi đã nói ban nãy rồi: Tôi muốn liên lạc được với những người đó.”

Người bán hàng lắc đầu và giở tờ báo ra.

“Rất tiếc, tôi không thể giúp gì được.”

“Chuyện này rất quan trọng…”

Khó chịu vì bị làm phiền, tay bán hàng đập mạnh tay xuống đùi.

“Đây là sex-shop, chứ không phải chỗ kết bạn bốn phương!”

Brady lấy ra một trăm đô và đặt nó lên mặt quầy.

“Đúng vậy, cái này là dành cho sự cố gắng của anh. Tôi thề với anh việc này là nghiêm túc. Cho tôi vài chỉ dẫn về mạng lưới phân phối, một cái tên thôi cũng được!”

Điều gì đó thực sự chân thành trong giọng nói của Brady khiến người bán hàng, lúc này đang do dự, cảm thấy bối rối. Ông ta đặt tay lên mấy tờ giấy bạc.

“Anh đúng là phiền phức,” ông ta nói với giọng của kẻ đã bị thuyết phục. (Ông ta thở dài trong lúc đảo mắt quanh cửa hàng để chắc rằng chỉ có hai người họ). “Tôi có một số điện thoại. Lúc cần đặt hàng, tôi gọi theo số đó và họ đến giao hàng cho tôi.”

Brady đưa thêm hai tờ năm mươi đô la nữa.

“Gọi cho họ đi, nói là việc gấp, anh cần giao hàng nhanh, ngay hôm nay.”

Người bán hàng nghiến răng. Mắt hết nhìn Brady rồi lại nhìn mấy tờ giấy bạc.

“Đừng sợ,” Brady trấn an. “Tôi sẽ đi theo tay giao hàng rồi mới nói chuyện khi đã đi xa khỏi chỗ này, anh sẽ không gặp phiền phức gì đâu.”

Những ngón tay xòe ra như đám chân nhện sà xuống con mồi. Mấy tờ tiền in chân dung của Ulysses Grant biến mất.

Brady lao về nhà lấy ô tô. Một chiếc 4x4 hiệu BMW X5, không được kín đáo cho lắm. Anh đã háo hức như một đứa trẻ lúc mua nó. Và đây là lần đầu tiên anh cảm thấy hối tiếc vì đã không chọn mẫu mã bình dân hơn. Anh đỗ xe ngay gần sex-shop rồi quay lại giữa mấy hàng kệ, đứng lật từng trang mấy tờ tạp chí người lớn, hòa mình vào khung cảnh giống như một người khách bình thường.

Vài người đàn ông đi vào rồi trở ra rất nhanh, tất cả đều có vẻ vội vã, họ đi thẳng đến chỗ để những thứ mình cần, không mất thời gian quanh quẩn. Họ rụt rè trả tiền, sau đó tự động cúi đầu xuống lúc ra khỏi cửa hàng.

Trong buổi sáng Brady thấy có hai phụ nữ vào cửa hàng. Khác với mấy người đàn ông trước, cả hai đều thong thả đi quanh các kệ hàng để tìm kiếm và khám phá.

Một thanh niên đội mũ lưỡi trai, mặc áo phao dày bước vào cửa hàng với một chiếc hộp các tông kẹp dưới cánh tay.

“Phim của anh đây. Lần sau cẩn thận nhé, thật chó chết khi phải chạy thế này đấy!”

“Dĩ nhiên, xin lỗi.”

Lúc hắn bước ra khỏi cửa hàng, tay bán hàng khẽ hất đầu Brady. Đó chính là người anh cần tìm.

Brady theo hắn ra phố tới chỗ đỗ chiếc xe van trắng. Anh đi qua để lấy chiếc X5 rồi khởi động xe.

Giờ thì cuộc chơi bắt đầu…

Anh chỉ hy vọng gã này là một người bình thường, không phải loại mắc chứng hoang tưởng lúc nào cũng để ý đến kính chiếu hậu.

Chiếc van đi vào đại lộ Flatbush theo hướng công viên Prospect, sau đó chạy dọc theo công viên này trước khi rẽ vào khu phố phía Đông Brooklyn. Đây là nơi người ta thường tránh qua lại nếu không muốn gặp phiền phức. Hàng dãy chung cư ít người lai vãng. Những khu đất trống. Lãnh thổ của loạt ngôn ngữ thị tộc đặc trưng, nơi mỗi khu vực đều được đánh dấu bằng graffiti, đó là những ranh giới tốt hơn là không nên vượt qua nếu chúng ta không mang cùng một màu da, hay thành thạo cùng một ngôn ngữ với các nhóm người này. Từ Crown Heights đến Brownsville, đúng như cái tên của chúng: Tất cả các ngôi nhà và căn hộ ở đây đều có mặt tiền tối tăm và đáng sợ. Những con phố bẩn thỉu hơn bất cứ nơi nào. Ở đây, không có những đội tình nguyện thu dọn rác rưởi bên lề đường vào cuối tuần, cũng không có nhân viên bảo trì đường sá làm thêm giờ, chỉ có những ngôi nhà tồi tàn nằm giữa các khu công nghiệp.

Brady duy trì khoảng cách an toàn để không bị phát hiện, lưu thông trên đường. Xe của anh hoặc quá đẹp hoặc không đủ bóng bẩy để giống như một chiếc xe của người trong khu này; chỉ có những tay anh chị mới có thể mua được một chiếc như vậy, và họ sẽ mạ crom khắp xe, lấp thêm những chiếc vành thép khổng lồ và mở nhạc ầm ĩ để cảnh báo với mọi người rằng đến gần sẽ nguy hiểm.

May mắn là mùa đông khiến các cổng ra vào và vỉa hè đều vắng vẻ, phố xá cũng ít người qua lại.

Chiếc van rẽ vào đại lộ Remsen rồi giảm tốc chuẩn bị đỗ. Những tòa nhà hai tầng sơn nâu, trên nền hồng dài hun hút, chiếm trọn cả đường chân trời. Tay giao hàng nhảy xuống xe rồi tiến vào một lối đi giữa hai tòa nhà, nằm song song với đường chính. Brady đỗ xe đằng xa và vội vã chạy theo, cảm thấy trong người khó ở. Có đến cả nửa khu phố hẳn đang đứng bên cửa sổ bình phẩm về sự xuất hiện của một chiếc BMW trước khu nhà họ.

Anh đưa mắt tìm tay giao hàng. Lối đi khá sâu, hai bên nhìn thùng rác với những cửa sổ hẹp phía trên, ở cuối lối đi anh nhìn thấy mấy cái cây trên một mảnh vườn nhỏ.

Hắn có thể ở đâu nhỉ? Không có cánh cửa nào… Chẳng lẽ hắn đã chạy vào giữa hai tòa nhà rồi biến mất? Brady tiến về phía trước.

Anh không được để mất dấu hắn bây giờ, không phải trong cái mê cung này.

Brady thoáng thấy chiếc mũ lưỡi trai xuất hiện.

Nhưng đã quá muộn.

Nó đột ngột nhảy ra từ giữa hai chiếc container. Với những nắm đấm xung quanh.

Anh quay người lại, nhưng hắn đã không cho anh chút cơ hội nào.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.