Một dòng chảy nóng bỏng. Nước rơi xuống da thịt cô với vận tốc lớn đến mức nó hằn lại trên da, và để lại những vệt trắng trên dòng chảy của nó.
Annabel vẫn không thể ra khỏi vòi tắm. Nước đang giúp cô rửa trôi những ngờ vực, sợ hãi.
Mọi thứ diễn ra nhanh tới mức cô chẳng có đủ thời gian để ý thức về nguy hiểm khi nó xảy ra. Thậm chí cô còn chưa dùng đến vũ khí của mình. Cô không phải là một trong những người đầu tiên đi vào căn nhà đó, và sau đó cô lại ẩn nấp sau chiếc ô tô cảnh sát. Cô nên lấy làm mừng vì mình đã không tham gia hay ngược lại phải tự trách bản thân vì đã thụ động? Jack cũng vậy, anh cũng không trực tiếp tham gia hành động. Đó không phải vai trò của họ. Đội đặc nhiệm của SWAT ở đó là để làm việc ấy. Dưới sự chỉ huy của Thayer.
Cô cứ nghĩ đi nghĩ lại về cuộc tác chiến, lần nữa rồi lần nữa, để tự trấn an.
Lúc không còn gì để tự vấn, cô cảm thấy nhẹ nhõm, Annabel khóa vòi nước và ra lau người. Mái tóc dài xõa trên vai, lấp lánh những giọt nước nhỏ.
Sau khi chui vào chiếc áo choàng ấm áp, cô đi ra phòng khách với Brady. Anh có vẻ tư lự, cuốn tạp chí không đọc đến. Thường thường, khi đang đặt trên đùi nhưng anh vây dồn một đề tài nào đó, ánh mắt anh thường ưu tư, dấu hiệu của việc anh đang chìm trong suy nghĩ. Sau một đến hai tuần, anh sẽ trở lại với thực tế và Annabel đã học được cách thích nghi với những chu kỳ kiểu này.
Anh nhìn thấy cô và mỉm cười. Người phụ nữ trẻ thả mình xuống cạnh anh, chân co lên ghế xô pha.
“Anh mệt à?” Cô hỏi.
“Hơi hơi.”
“Những ngày vừa rồi anh làm gì?”
“Anh tìm hiểu cho bài phóng sự mới.”
“Anh đã chọn được đề tài rồi ư?” Annabel hào hứng.
“Vẫn chưa, anh vẫn đang tìm kiếm.”
“Không có gì phải vội cả… ý em là: Anh không cần phải vội vã kiếm tiền, anh có thể tự cho mình thêm thời gian.”
“Nếu anh chuẩn bị được một đề tài nào đó trong một hoặc hai tháng để có thể hoàn thành nó trong khoảng từ nay đến tháng Hai hoặc tháng Ba thì tốt, nhưng rốt cuộc vẫn chưa có gì cụ thể hết. Trước mắt, anh muốn sửa chữa vài thứ trong bài Gaudi, sau khi suy nghĩ, anh thấy không hài lòng với các bức ảnh. Hơn nữa, chúng ta còn phải chuẩn bị đi nghỉ. Em có áo tắm chưa?”
Annabel thích thú tận hưởng kế hoạch này. Một kỳ Noel mới lạ, tránh xa các cuộc họp mặt gia đình náo nhiệt bên món gà quay và những truyền thống lặp đi lặp lại. Cô tự cảm thấy rõ ràng mình không phải là ‘người của gia đình’ như chồng, ngay cả khi anh ít khi đi thăm bố mẹ do hai bên ở xa nhau. Lần này, sẽ chỉ có hai người họ với nhau, mặt trời, biển xanh và cảnh nhàn nhã…
“Nếu em là một người New York chính gốc thì em sẽ trả lời là chưa, em phải đi mua áo tắm ngay! Nhưng em nghĩ là mình có thể dùng lại đồ của những mùa trước, cũng vẫn rất đẹp!”
“Sau những gì xảy ra ban nãy em thấy sao rồi?”
“Không sao, may là em không bị căng thẳng. Em chỉ… lo cho anh chàng ở đội SWAT, ngoài việc đó ra thì em ổn.”
“Anh ta bị thương có nghiêm trọng không?”
“Không ảnh hưởng tới tính mạng, vấn đề chỉ là xem anh ta có thể quay lại với công việc hay không.”
“Đám bọn em bắt là mấy tay giết người à?”
“Trước tiên hãy nói xem em đang nói chuyện với ai đây? Chồng em hay một nhà báo nào?”
Brady bật cười và ôm lấy cô.
“Anh đã bỏ ý tưởng tồi về đề tài tự tử đó rồi,” anh tâm sự. “Em đã thuyết phục được anh, đúng là nó quá điên rồ, không giống với anh chút nào.”
“Rất tốt! Thế thì trả lời anh nhé: Đúng vậy, bọn em nghi ngờ chúng đã giết người bạn thân nhất của cô gái tự tử ở khu vực đê chắn sóng. Những tay đồ tể.”
“Vì lý do gì? Một tội ác không động cơ ư?”
“Em không nghĩ thế. Em… em không nói vì sợ anh lo lắng nhưng tại hiện trường vụ án có danh thiếp của em. Ở chỗ dễ thấy, với một chữ thập bằng máu phía trên.”
Brady co cứng lại. Annabel cảm nhận được các cơ sau lưng anh đang căng lên. Anh quay về phía cô. “Chúng đe dọa em à?”
“Không phải trực tiếp, nó giống như một lời giải thích hơn: Charlotte Brimquick đã nói chuyện với bọn em, với cảnh sát, vậy nên cô ta phải trả giá.”
“Cô ta đã nói gì với bọn em để đến nỗi bị giết?”
“Chẳng có gì mấy… Nhưng chắc chúng cũng chẳng cần biết đâu, cô ta đã tiếp bọn em, như thế là quá đủ rồi. Cô ta đã giúp bọn em lần ra bạn trai của Sondra Weaver, em quên mất, Weaver là cô gái đã tự tử tại Fulton Terminal.”
Brady gật gật đầu để cho thấy anh vẫn đang nghe.
“Và bọn em cho rằng hắn có liên quan đến vụ giết người à?”
“Hắn tên là Leonard Ketter. Một tên rác rưởi, hắn thao túng các cô gái để kiếm tiền, tuy nhiên hắn vẫn chưa đủ tầm tham gia vào tất cả chuyện này. Hoặc giả hắn quá khôn ngoan và đang giễu cợt bọn em. Còn một điểm nữa: Cô gái bị giết, Charlotte, cũng có một hình ngôi sao năm cánh kỳ quặc giống hệt như Sondra Weaver.”
“Và cả hai đều đã chết…”
“Người đầu tiên đã tự tử, người thứ hai thì bị giết dã man. Em không thấy mối liên quan ở đây. Có lẽ bọn em đang chạy theo một cái gì đó không tồn tại. Và rồi… ban nãy em quên không nói với anh, buổi tối không chỉ dừng lại cuộc đấu súng. Bọn em đã nhận được một cú điện thoại nặc danh, người đó cho bọn em một địa chỉ tại quận Queens. Một ngôi nhà đang cháy.”
“Đang cháy ư?” Brady nhỏm dậy, nhắc lại.
“Bình tĩnh nào! Em không để mình gặp nguy hiểm khi không đáng đâu. Em đã dừng lại ở một khoảng cách an toàn.”
“Tốt… được rồi… vậy thì tốt,” Brady lúng túng. “Thế còn căn nhà đó nó liên quan gì đến cuộc điều tra của bọn em?”
“Em không biết nữa. Lúc này, bọn em thậm chí còn chưa biết nó có liên quan đến những vụ mà bọn em đang theo hay không, cần phải đợi cho đến khi xác định được danh tính chủ nhà.”
“Có ai ở trong nhà không?” Brady lo lắng.
“Em không biết, Woodbine đã đuổi bọn em đi ngay khi đội chi viện tới. Em và Jack đang trong kỳ nghỉ bắt buộc cho tới khi có báo cáo đầy đủ về vụ tấn công, để loại trừ mọi khả năng bọn em mắc lỗi.”
Brady đứng dậy, đi lấy hai chai bia trong tủ lạnh. Anh chìa một chai cho vợ.
“Không, cảm ơn anh. Em sẽ có vài ngày nghỉ, nếu anh muốn, chúng mình có thể đi dạo cùng nhau?”
Anh uể oải đồng ý, ánh mắt mất hút nơi bóng đêm đang bao phủ Manhattan.
Cuối cùng, họ lên giường và Annabel nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cô mở mắt vào giữa đêm, Brady vừa giật nảy mình, hơi thở nặng nề.
Annabel cuộn mình trong chăn rồi quay lưng để tìm lại giấc ngủ. Chồng cô vừa gặp ác mộng, nhưng không sao hết, anh sẽ nhanh chóng ngủ lại được thôi.
Nhưng Brady vẫn ngồi đó, và nhanh chóng đứng dậy.
Annabel dần chìm vào giấc mộng.
Không cảm nhận được hơi ấm của Brady bên cạnh, cuối cùng, cô cũng quay người lại nhìn qua giường.
Anh đang đứng trong bóng đêm lặng lẽ ngắm nhìn bờ vịnh qua cửa kính phòng khách, hai tay đan chéo trên đầu, như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
Annabel thả đầu xuống gối.
Kỳ nghỉ tới sẽ rất tốt cho cả hai.
Để thổi bay những căng thẳng. Và xóa đi mọi sợ hãi.