Đại lộ Foch.
Dải nhựa đường dài dằng dặc nằm giữa những mái nhà nâu đen và xám xịt. Đại lộ lớn, có vỉa hè rộng rãi với hàng sồi to đang vươn cành nhánh dài nhiều mấu ra níu lấy những sợi cáp trên cao.
Brady thường nghe nói về South Jamaica như một khu vực nổi tiếng tồi tệ và đầy rẫy tội phạm. Vậy mà lúc này đây, anh gần như không tin nổi rằng mình đang ở trong khu phố này. Không có những tòa nhà với mặt tiền thảm thương, những khu đất rộng, hay hình graffiti vẽ các băng nhóm trên tường, chỉ có những căn nhà nhỏ nằm san sát, và bị ngăn cách bởi những lối vào tối om, dẫn đến phần sân nằm khuất đằng sau. Đây rõ ràng là một trò chơi với những quân bài domino bất biến. Nơi trú ngụ của một tầng lớp trung lưu năng động và bận rộn, làm việc để trả tiền nhà, để hoàn lại khoản tín dụng đã dùng mua xe, để dành đi du lịch và chuẩn bị một kế hoạch tài chính để cho con học đại học.
Bỗng nhiên Brady tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu cỗ máy của nền văn minh không còn hoạt động nữa? Nếu nền kinh tế bị suy thoái tất cả những con phố sạch sẽ và trật tự này sẽ ra sao? Nếu căn nhà đầu tiên sụp đổ, không chỉ ở phía mặt tiền mà cả phía bên giáp với nhà hàng xóm, và kéo theo đó là sự sụp đổ từ từ của tất cả mọi người thì sao? Liệu một ngày nào đó, một cuộc khủng hoảng có thể trực tiếp quật ngã những con người như người dân ở đây và hủy hoại những cuộc đời này không?
Tương lai của họ sẽ ra sao? Bao nhiêu người trong số họ sẽ đứng lên được? Bao nhiêu người, do phải chịu những cú xốc, không thể gượng dậy được? Và sẽ để mình dần rơi vào thế giới ngầm, để rồi một ngày trở thành thành viên của cộng đồng chuột chũi?
Đây chỉ là cơn ác mộng trong tưởng tượng hay chính hệ thống này hoạt động mà không có hàng rào bảo vệ, và lúc nào cũng có nguy cơ bị rơi vào một cuộc khủng hoảng đáng sợ?
Trời nhiều mây đến mức mặt trời như thể ở rất xa, để rồi dần dần biến mất. Những cây đèn đường nhấp nháy rồi bừng sáng.
Brady bước đi trên tuyết, lần lượt quan sát hết căn nhà này sang căn nhà khác, qua các cửa sổ mở ra đường, phía gần thùng rác, những phòng khách ấm cúng, trong đó là cây thông Noel lấp lánh. Những mái ấm tưởng chừng sẽ là vĩnh cửu nhưng lại có thể bị quét sạch bất cứ lúc nào, cũng giống như những thứ rác rưởi này sẽ bị biến sạch trước bình minh và bị lãng quên ngay sau đó.
Brady chợt nhận ra ngay cả khi đã lên tới trên mặt đất, anh không hẳn đã được an toàn.
Anh đi chậm lại khi đến gần số nhà 16.
Căn nhà dài, hai tầng, có hai cửa sổ mở ra đường và một con dốc dẫn xuống ga ra dưới hầm. Lối đi phụ bị một cái cây che khuất và chạy dọc theo hàng rào ra sau nhà.
Anh sẽ làm gì bây giờ? Trời đã tối, nhưng nhà số 16 là một trong những nhà hiếm hoi ở đây không sáng đèn. Đợi Triponelli ư? Sau đó thì sao? Liệu anh có thể trông chờ vào sự hợp tác của hắn không?
Chẳng có cơ may nào hết… và mình cũng không phải là Kermit! Mình sẽ không vào đó mà đấm đá cho tới khi có được câu trả lời!
Vậy thì anh đang làm gì ở đây chứ?
Những tên này là ma cà rồng thời hiện đại! Chúng đã hút mất cuộc đời của một cô gái mà chúng lựa chọn rồi bỏ đi trước khi cô tìm đến với cái chết!
Phải chăng đó chính là câu trả lời? Phải chăng sự sống chính là một loại chất lỏng khó nắm bắt, là một loài cây vô tội, bản năng, là một bụi dục vọng được nuôi sống bằng nhánh rễ của sự tò mò? Và nếu như Bộ tộc được nuôi sống bằng loại chất lỏng này, và dần gặm nhấm hàng rào bao quanh mỗi cái cây, cho tới khi chạm tới được hạt nhân của sự sống này để rồi ngay lập tức ngấu nghiến nó, thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Vẫn chưa có dấu hiệu gì cho thấy có người ở trong nhà.
Kermit đã nói đến những điều còn tồi tệ hơn so với mấy bộ phim mà anh đã xem. ‘Quá nguy hiểm để có thể đưa lên phim’. Đó là gì? Liệu có phải bí mật đang được giấu kín sau những bức tường này?
Brady qua đường và khép chặt áo khoác ngoài để chống lại cái lạnh càng lúc càng cắt da cắt thịt. Anh vẫn chưa biết mình phải làm gì nhưng toàn bộ con người anh dường như chỉ đang nghe theo một động lực duy nhất: Hành động.
Anh lao vào lối đi phụ của căn nhà lúc này đã tối om, định hướng nhờ vào tiếng sột soạt của cánh tay đang chạm vào hàng rào cây. Một ánh chớp khiến anh phải hướng mắt lên trời. Sắp có dông.
Tim anh đập nhanh hơn. Nỗi xấu hổ hòa lẫn với adrenaline đang chảy trong anh.
Anh bước vào khu vườn nhỏ xíu có tường gạch bao quanh rồi sau đó đến trước một cái lán gỗ. Cánh cửa hậu đúng như anh đã tưởng tượng. Tất cả đều kín đáo hơn so với phía mặt tiền.
Brady đi về phía cái lán và đẩy cửa. Phía bên trong có vẻ ẩm ướt sực mùi xăng. Anh rút chùm chìa khóa ra và bật chiếc đèn pin dạng bút lên. Anh từng nghĩ rằng vào một tối nào đó, cái đèn này sẽ trở nên hữu dụng như trong trường hợp bị hỏng điện hay cắt điện. Hộp dụng cụ, can xăng, quả bóng rổ đã xẹp, xẻng, cào, cái nạy đinh, cuốc, găng tay, bao dứa…
Brady với lấy cái nạy đinh rồi đi vòng ra phía sau nhà chính. Anh luồn đầu thanh sắt vào giữa khung cửa và ổ khóa. Mọi động tác của anh đều dứt khoát nhưng bản thân anh vẫn đang run lên. Hai bàn tay toát mồ hôi, hai chân nhũn ra. Anh phải há mồm ra thở nếu không muốn mình chết ngạt.
Anh không có quyền làm việc này. Sự điên rồ của Kermit đã lây sang anh.
Anh bỗng nhớ tới mùi máu của Rubis, trên lưỡi mình.
Toàn bộ cơ thể anh ấn xuống cái nạy đinh và cánh cửa gỗ bị phá. Một tiếng rắc khô khan vang lên, nhỏ hơn anh vẫn tưởng. Anh đặt cái nạy đinh xuống đất rồi bước vào một tiền sảnh nhỏ, trong đó đặt hai giỏ mây và một cái tủ. Tiếp theo là bếp. Không được gọn gàng cho lắm, chậu rửa đầy bát đĩa, trên mặt bếp còn bề bộn thức ăn thừa và các mẩu vụn.
Brady bước qua mấy vỏ lon bia rỗng và hộp ngũ cốc chất đống trên mặt đất, dọc theo một cầu thang.
Anh thất vọng khi thấy mình đang có mặt tại đây. Anh không còn nhận ra bản thân nữa. Anh vừa bẻ khóa một căn nhà. Đây liệu có phải hậu quả của việc anh đã bước xuống thế giới ngầm của New York?
Cái chết của Rubis đã thức tỉnh mình, đó chính là lý do!
Bởi chúng đã đến đe dọa mình. Đe dọa vợ mình. Chúng mày lẽ ra không nên làm vậy…
Chỉ là công bằng. Ăn miếng trả miếng thôi.
Giờ thì tao đang ở chỗ chúng mày… Đây là vấn đề sống còn. Chúng ta không còn ở trong một trò chơi nữa bây giờ, người nào biết về đối phương nhiều hơn sẽ là người chiến thắng. Chúng mày đang giấu gì ở đây mà lại không muốn cho tao biết chứ?
Phòng tiếp theo cũng là phòng cuối cùng: Một căn phòng khách tối om và nằm thụt vào phía trong bức tường với một cánh cửa. Quần áo chất đống trên xô pha, từng chồng DVD, tạp chí ô tô và ảnh khiêu dâm nằm la liệt trên chiếc bàn thấp. Trên tường không có bất cứ hình trang trí nào, căn phòng có vẻ không thường xuyên được dọn dẹp, Brady nghĩ rằng có nhiều gã đàn ông cùng sống ở đây. Đốm sáng nhỏ xíu từ chiếc đèn của anh chiếu vào những vết bẩn lấm tấm trên thảm lót sàn. Bỗng nhiên anh khựng lại trước ánh sáng phản chiếu lại từ một cây súng.
Một cây súng nạp đạn kiểu bơm, có báng và đã được cưa nòng: Bên cạnh là một hộp đạn. Một thứ vũ khí mạnh. Để giết người.
Không được đụng đến nó! Quan trọng nhất là không được để lại dấu vân tay!
Brady bỗng nhận ra anh vẫn đang đeo đôi găng da và thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng có gì khác ở dưới này.
Anh phải tìm kiếm từ đâu đây? Phòng làm việc trên tầng? Hay phòng ngủ?
Đột nhiên, anh phát hiện ra luồng ánh sáng lạ trên phố, đang tiến lại gần với vận tốc rất nhanh. Mặt anh hết đỏ rồi lại tái. Người cứng đờ lại trong lúc tưởng tượng đến điều tồi tệ nhất: Cảnh sát.
Không, chẳng có lý do gì khiến họ có thể đến đây, nhà không có hệ thống báo động, không thấy cái gì kêu hết.
Brady bỗng nhận ra rằng từ lúc đầu đến giờ anh chưa từng nghĩ đến sự có mặt của hệ thống chống đột nhập. Một chiếc xe cảnh sát đi chậm lại và đỗ ngay bên dưới cửa sổ phòng khách. Brady cảm thấy khó thở.
Anh quay đầu lại phía sau.
Anh đã sập bẫy. Có tiếng mở cửa xe rồi tiếng người vội vã bước lên bậc thềm. Anh phải làm gì đó. Tìm ra một giải pháp, bất cứ giải pháp nào, kể cả thứ ngu ngốc nhất để tìm lối thoát cho bước đi sai lầm này.
Hai bóng ma, một xanh một đỏ đang nhảy múa trên trần, phía trên đầu anh, thiên thần và ác quỷ đang đối đầu với nhau trong suy nghĩ của anh.
Một bên đang tìm cách xoa dịu anh, nói với anh rằng anh đã đi quá xa và anh cần phải trả giá cho sai lầm của mình. Bên kia lại xúi giục anh phải sống sót bằng mọi cách, phải bảo vệ bản thân, và nhất là không được để bị bắt.
Cuộc đua không có hồi kết giữa Thiện và Ác.
Nộp mình đi! Hãy đền tội.