Rubis đang nằm.
Trần truồng, cô đang run rẩy. Xung quanh, những đám người trong vùng tranh tối tranh sáng đang từ từ tiến lại gần. Những đôi mắt hau háu, với con ngươi trắng dã. Môi hếch lên để lộ ra đám răng nhọn hoắt.
Những cái bóng chụm lại gần nhau rồi bước vào vùng sáng yếu ớt tỏa ra từ mấy cây nến.
Tóc dài, áo măng tô da, xỏ khuyên, hình xăm trên cổ và bàn tay, một vài tên còn xăm cả trên má, những đường trang trí uốn lượn tới tận vòng cung lông mày.
Đám đàn ông này trông không khác gì quỷ dữ với hàm răng được mài nhọn, vẻ bề ngoài của ma cà rồng thời hiện đại cộng thêm làn da tái xanh.
Tên để tóc kiểu dreadlock, có vẻ bề ngoài đáng sợ nhất, cúi xuống người Rubis và thì thầm điều gì đó vào tai cô.
Những tên khác nhân lúc đó bắt đầu vuốt ve cô bằng mấy ngón tay có móng vàng dài ngoằng. Những chiếc nhẫn bạc hình đầu lâu lấp lánh dưới ánh nến.
Những con dao mổ sắc lẹm được rút ra.
Gần như cùng một lúc, chúng ấn sâu những con dao vào da thịt Rubis, khiến cô phải ưỡn người lên. Tên cầm đầu tiếp tục thì thầm và cô để yên cho chúng làm.
Mỗi lưỡi dao rạch một vệt dài trên người cô, những vết cắt mảnh nhưng rất sâu.
Rubis khóc tấm tức.
Cô hét lên khi những con dao được rút ra khỏi cơ thể, rơi xuống đất và phát ra tiếng leng keng.
Vũ điệu của nhũng bàn tay tiếp tục trên đùi, háng và ngực cô. Làn da cô run rẩy. Những giọt máu nhỏ ứa ra từ các vết cắt.
Rồi đột nhiên những hình thù đáng sợ đó cắm vào Rubis.
Trong một vài giây, Rubis bị chiếm lấy từ mọi phía, bị hãm hiếp từ khắp nơi trên da thịt, một bên ngực, bụng và đùi. Cô vừa hét vừa chống trả nhưng ngay lập tức bất động trở lại. Cô càng cử động, sẽ càng thấy đau, các vết thương sẽ càng có nguy cơ mở ra to hơn.
Tên cầm đầu dùng móng tay cứa một đường rất mảnh trên cổ họng Rubis, rồi đường thứ hai. Hắn cúi xuống với một nụ cười đầy thèm muốn và bắt đầu hút lấy hút để cổ cô gái.
Những tên xung quanh cuống quýt, giống hệt lũ chó, gieo rắc sự ô uế vào bên trong thân thể cô.
Rubis chỉ còn phát ra tiếng rên kéo dài.
Và cả bầy lũ bắt đầu rống lên. Những tiếng ư ử của dục vọng, tiếng rên rỉ hoan lạc, không có chút gì giống với con người. Rubis cứng đờ người lại, cô lả đi vì đau đớn.
Rồi đột nhiên cô lại hét lên, đầu tiên là một tiếng kêu khàn khàn, sau đó to đến chói tai vì cơn đau trở nên không thể chịu đựng được. Và chúng càng nhấn sâu vào cô, có nghĩa là chúng càng tiến gần hơn tới linh hồn cô. Tới gần thứ nhựa sống làm nên sự tồn tại của cô.
Hãm hiếp cô theo cách này, chúng không chỉ xâm phạm sự riêng tư của cô bằng bạo lực mà còn chiếm luôn cả da thịt cô. Cô sẽ không bao giờ còn sống được trong thân thể của mình nữa.
Chúng rống lên với nhau trong sung sướng, gieo rắc hạt giống của mình vào thân thể cô. Cùng với đó, chúng cũng gieo rắc sự hấp hối vào từng ngóc ngách tâm hồn cô.
Rubis run rẩy, mồ hôi tuôn ra đầm đìa.
Tên cầm đầu đứng dậy, máu nhỏ giọt từ trên cằm hắn, ánh mắt điên dại.
Những bàn tay hối hả khâu lại các vết cắt. Làn da chằng chịt, Rubis đang chứa đầy trong mình thứ lễ vật đáng nôn mửa, cô đã trở thành tù nhân của những thứ xấu xa đang ủ mầm, và chúng sẽ hòa tan trong cô. Để rồi trở thành một phần trong cô. Vĩnh viễn.
Thân thể này không còn là của cô nữa. Tâm hồn cô giờ đây hoàn toàn xa lạ với cái vỏ sò thối tha này.
Rubis sẽ không bao giờ có thể thanh thản chừng nào chưa tự giải phóng mình khỏi cái vỏ bề ngoài đáng ghét này.
Brady nuốt từng ngụm không khí như thể vừa bị ngạt thở.
Tấm ga giường ẩm ướt do mồ hôi toát ra trong giấc ngủ dính chặt vào da. Trên giường có mỗi mình anh. Anh nghe thấy tiếng đóng tủ vọng lại từ trong bếp. Anh cần phải tống tất cả những hình ảnh ghê tởm này ra khỏi đầu.
Bây giờ thì anh đã biết tại sao Rubis chết.
Anh tát nhẹ vào mặt mình hai cái thật nhanh.
Không được nghĩ đến những thứ đó nữa. Quên sự ghê tởm đó đi. Ít nhất là để có được một giờ nghỉ ngơi.
Anh đứng đậy, mặc quần jogging kèm áo phông rồi ra gặp vợ.
Trán cô ướt mồ hôi, hơi thở gấp gáp sau bài thể dục buổi sáng mà cô luôn tự ép mình tập mỗi ngày để giữ được thân hình đẹp và dáng dấp của một vận động viên điền kinh.
“Em pha cà phê cho anh nhé?”
“Thôi, cảm ơn em.”
“Anh bị mất ngủ à? Đêm qua em thấy anh dậy.”
“Là do nhiều thứ dồn lại một lúc thôi. Vừa muốn hoàn thiện bài phóng sự gần đây nhất, vừa bị ám ảnh vì phải tìm ra một đề tài khác, lại thêm em và những chuyện nguy hiểm em đã trải qua. Tất cả khiến anh khó mà nhắm mắt được. Nhưng bây giờ thì tốt hơn rồi.”
“May quá! Vì hôm nay em muốn anh có tâm trạng vui vẻ nhất bên cạnh em!” Brady nhăn mặt.
“Nhưng, anh xin lỗi… Anh quên mất nhưng anh không thể anh phải bàn bạc với mấy tay bên National về những chỗ sửa của anh.”
“Anh sẽ không mất đến cả ngày chứ? Em có thể qua xưởng của anh, chúng ta sẽ ăn trưa cùng nhau rồi làm một vòng gần…”
“Anh không thể hứa trước được, nếu bọn anh quyết định sửa thì công việc có thể kéo dài đến tận tối. Mai nhé?”
Annabel bĩu môi.
“Em nghĩ chắc ngày mai em sẽ vẫn bị buộc phải nghỉ ngơi, khó chịu. Em đi tắm đây, lúc nào đi nhớ gọi em.”
Brady ghét phải nói dối vợ, nhất là khi điều đó khiến cô khó chịu. Nhưng chuyện này lại quá đỗi quan trọng.
Chúng đã đốt căn nhà! Hủy hoại mọi chứng cứ!
Ngay khi đường ống nước bắt đầu rung lên, Brady vồ lấy máy tính xách tay và lên mạng.
Anh cần xác minh rất nhiều điều. Câu hỏi đầu tiên là: Gunroe có còn ở trong nhà lúc nó bị cháy không?
Brady vào trang nydailynews và gõ bàn phím để mở trang tin tức địa phương. Quận Queens.
Một căn nhà bị cháy: Một người chết, anh đọc. Anh nhấp chuột lên tiêu đề.
Đúng là nhà của Gunroe. Một xác chết cháy đã được tìm thấy dưới hầm, có vẻ là nơi bắt đầu phát lửa. Bài báo đưa ra mọi giả thiết, kể cả trường hợp tự tử.
Liệu có phải băng dính dã chảy hết nên lính cứu hỏa không phát hiện ra nó không?
Gunroe đã bị thiêu sống.
Vì mình… Chính mình đã trói hắn lại!
Vậy nhưng thật ngạc nhiên, Brady lại không cảm thấy mình là thủ phạm. Có phải vì Gunroe đã sản xuất những bộ phim khiêu dâm bẩn thỉu, ngay cả với trẻ em? Hay vì anh không phải là người đã châm lửa?
Lúc anh rời khỏi căn nhà, mấy thùng DVD đã được để ở chỗ dễ thấy, ngay trước gã tù nhân bị trói, và anh đã gọi điện từ bốt điện thoại công cộng, nói tên của vợ anh và Thayer, để đảm bảo rằng họ sẽ được cử đến hiện trường.
Làm sao Bộ tộc lại có thể biết chuyện xảy ra chỗ Gunroe? Và đến đó nhanh đến vậy? Thậm chí trước cả cảnh sát.
Nếu muốn có đủ thời gian phóng hỏa, chúng phải hành động ngay sau khi Brady đi khỏi.
Liệu có phải chúng đã theo dõi anh ngay từ đầu không?
Rất ít khả năng, nếu có thì mình đã nhận thấy.
Gunroe không thể là người báo với chúng được. Vincenzo Triponelli ư? Trong lúc diễn ra cuộc tấn công của cảnh sát? Dù sao đúng là hắn đã gọi lại cho Gunroe…
Hoặc là Will. Ngay khi Kermit rời hộp đêm có lẽ hắn đã vồ lấy điện thoại để báo với Bộ tộc rằng hắn đã bị ép phải khai ra nơi chúng làm phim. Gunroe chính là tay phụ trách kỹ thuật trong các bộ phim của Bộ tộc. Có thể là người quay phim, dựng phim, hay xử lý âm thanh…
Không có hắn, chúng sẽ không thể tiến hành quay phim dễ dàng như vậy được nữa.
Nếu giả thiết này là đúng, thì có nghĩa là Will đã nói dối họ, hắn biết có thể gặp Bộ tộc ở đâu. Nhưng Brady không ảo tưởng, anh sẽ không bao giờ có thể khiến hắn nói ra điều đó.
Cho tới khi bỏ chiếc đĩa DVD vào đầu đọc, hôm qua, tại nhà Gunroe, anh những tưởng đã có thể khép lại vĩnh viễn một giai đoạn trong cuộc đời mình, quên đi mọi thứ liên quan tới Rubis, tới Bộ tộc. Mạng lưới của chúng sẽ sụp đổ khi cảnh sát phát hiện ra những bộ phim.
Anh đã từng tin vào điều đó. Tưởng tượng ra cảnh mình được giải phóng khỏi tất cả nhũng áp lực này, rằng khuôn mặt của Rubis sẽ trôi vào dĩ vãng, không còn lẩn khuất xung quanh nữa, và cái chết của cô sẽ không hiện về biết bao lần mỗi ngày để tra tấn đầu óc của anh nữa.
Và rồi anh đã xem bộ phim.
Rubis sẽ không bao giờ có thể gượng dậy được nữa, sau những gì đã diễn ra.
Cô thậm chí còn không chống cự. Chúng có thể chi phối cô đến vậy ư? Nhờ ma túy sao? Bị chế ngự trong hàng tháng trời, trở thành một nô lệ tình dục, có thể làm bất cứ thứ gì. Chúng đã hãm hiếp và làm tổn hại cô, tới tận những giới hạn cuối cùng của nhân tính, tới khi cướp đi toàn bộ cuộc đời cô, tới khi cô không thể làm gì khác ngoài mong muốn được giải phóng linh hồn mình khỏi cái thân thể như chiếc quan tài nhơ nhớp mà giờ đây cô ghê tởm.
Cuộc sống của cô trước khi đến New York thế nào? Bị bố đẻ hay bố dượng cưỡng hiếp? Bị người yêu phản bội? Lenny, người tình của cô, đã đẩy cô vào con đường làm diễn viên khiêu dâm, khiến cô rơi vào móng vuốt của Bộ tộc. Sau tất cả những chuyện đó, cô sẽ nghĩ gì về đàn ông? Cô có thể hy vọng gì ở họ? Khi anh gọi điện cho cô, và cùng lúc thú nhận rằng anh không chắc sẽ làm một bài phóng sự về cô, cô đã nghĩ gì? Pierre đã hứa hẹn với cô rằng anh không như những người khác.
Bạn anh đã nhầm. Suy cho cùng anh cũng chẳng khác gì những người khác, đó là những lời cuối cùng của cô.
Vì anh đã không thể từ chối dứt khoát trước sự chủ động của cô, vì dục vọng đã dẫn dắt anh. Như mọi gã đàn ông khác.
Vậy nên cô chẳng còn chút hy vọng nào hết. Không còn bất cứ lý do nào để có thể tin tưởng nữa.
Brady đã hiểu tại sao một cô gái trẻ đến vậy, đẹp đến vậy lại thà để bị một viên đạn cướp đi gương mặt và làm nổ tung hộp sọ.
Chính vì một đám đàn ông đã kết tinh lại trong mình thứ thú tính nhất vẫn còn lại ở con người: Bản năng nhục dục. Vô giới hạn. Chẳng đã lợi dụng tất cả những gì có thể một cô gái để được sung sướng, và lấy đi cuộc sống của cô bằng mọi cách, tới mức chỉ để lại một cái vỏ trống rỗng.
Và chúng đã đe dọa Annabel. Buổi tối ở căn nhà gỗ. Sau đó là thông qua Triponelli.
Mọi thứ đã đi quá xa để có thể quên được.
Nhất là từ nửa đêm hôm qua.
Khi Brady giật mình tỉnh giấc và hiểu ra.
Từ cái ngày hôm qua điên rồ đó, có một chi tiết đã vô tình lộ ra ánh sáng.
Và anh đã biết được kẻ nào phản bội mình.