Annabel hiểu ra vấn đề ngay khi người ta cho cô địa chỉ.
Charlotte Brimquick.
Và lần này cảnh sát New Jersey đã khẳng định với cô đây không phải là một vụ tự tử.
Trong khi Brady vất vả điều khiển chiếc xe 4x4 trên con đường trơn trượt vừa mới được dọn quang của vùng đồi Catskill, Annabel gọi cho Thayer để hẹn anh ở hiện trường. Cô không thể đến đó sớm, trong khi một trong hai người cần có mặt ở đó để tiến hành những quan sát đầu tiên. Dù vụ này có thuộc thẩm quyền của cô hay không, cô cũng muốn có cơ hội nhìn tận mắt hiện trường nơi xảy ra vụ án.
Brady năn nỉ để anh được đưa cô đến thẳng đó. Khi anh dừng xe phía dưới nút giao thông lập thể, giữa vài xác xe ô tô và nhà-xe thì đã hai giờ chiều. Hàng rào thép gai cao bao quanh từng mảnh đất như thể đây là khu vực quan trọng của những người đào vàng.
“Em sẽ về với Jack, anh đừng lo, nhưng anh cũng đừng chờ em về ăn tối, em sợ sẽ phải ở lại đây tương đối lâu.”
Họ hôn nhau rồi chiếc X5 khuất dần.
Hai chiếc ô tô của cảnh sát New Jersey chắn ngang trước cửa nhà Charlotte Brimquick. Hai xe thông thường khác và một xe hòm nhỏ lần lượt nằm nối đuôi nhau, tất cả đều là của cảnh sát: Đèn hiệu nhấp nháy trên bảng điều khiển. Annabel nhận ra xe của Jack.
Một cảnh sát mặc đồng phục đứng gác ở khu vực cấm. Anh ta cất tiếng chào ngay khi Annabel giơ thẻ cảnh sát ra.
“Tôi là thám tử O’Donnel, họ đang chờ…”
“Chị vào đi.”
Nghiêm túc y như bộ đồng phục. Annabel luôn tự hỏi làm sao người ta lại có thể để cảnh sát bang này mặc bộ đồ khó coi đến thế: Một màu xanh lam nhờ nhờ xấu xí, phần lưỡi trai trên mũ thì gần như thẳng đơ, phù hiệu màu vàng đen trông thật hung hăng, quần phồng lên phía trên đôi giày; và kiểu cắt may khiến người ta liên tưởng đến những quân phục phát xít.
Ngay lập tức cô nhận ra rằng người ta đã không chăng dây bảo vệ hiện trường. Tất cả mọi người đã đi qua đi lại trên tuyết mà không hề để ý tránh những dấu giày có thể xuất hiện tại đây.
Một khởi đầu tốt đẹp đây!
Chưa chi đã chẳng còn dấu vết gì mà thu lượm nữa.
Một cảnh sát khác đang kéo cuộn dây vàng để ngăn khu vực này lại.
Hơi muộn rồi, anh bạn ạ…
Annabel đi chậm lại, liếc mắt thấy một điều bất thường.
Hai con chó giống Doberman nằm gục trong một vũng gì đó màu tía. Mõm há rộng, bị bóp nát. Răng chúng đã bị bẻ gãy. Một con bị vỡ sọ. Con còn lại có một chân quặp theo góc rất kỳ lạ. Cả hai con đều không bị xích.
Chúng đang được thả lúc mọi chuyện xảy ra. Với hai con chó gác cổng như vậy, thật lạ nếu ai đó có thể bất ngờ bắt được chúng. Hay chúng có quen với tên đao phủ?
Cánh cửa nhà-xe kêu cót két rồi một người đàn ông mặc áo khoác dài phanh cúc, bên trong mặc vest, xuất hiện và cất tiếng chào cô.
“Thanh tra MacFerney, chúng tôi đang chờ chị.”
Annabel bắt tay ông ta. Ông ta khá mập, một viền tóc muối tiêu phía trên cái đầu tròn trịa cho thấy ông ta đang ở độ tuổi sắp về hưu.
“Tôi hy vọng không phải chị vừa mới ăn xong,” ông nói thêm.
Annabel trèo lên căn nhà. Thayer đã ở đó, cùng một viên thanh tra khác trẻ hơn người ban nãy. Người đàn ông thứ tư đang ngồi xổm, một chiếc đèn pin dạng bút kẹp giữa hai hàm răng. Đó là viên bác sĩ pháp y.
Mùi ở đây không đến nỗi hôi thối như cô đã sợ. Có thể là nhờ trời lạnh. Cô cũng nhớ là Charlotte Brimquick có sở thích kỳ quặc là hay đốt nến thơm.
“Chúng tôi ở đây đã hơn ba tiếng đồng hồ nhưng không chạm vào bất cứ thứ gì để chị có thể đưa ra nhận xét của mình,” viên thanh tra trẻ cằn nhằn. “Đồng nghiệp của chị cũng đã giải thích vì sao hai người biết nạn nhân.”
“Anh vẫn chưa nói cho tôi biết tại sao anh lại gọi tôi,” Annabel nhắc lại.
Viên thanh tra trẻ chỉ ngón tay vào chiếc bàn phoóc mi ca gần cửa ra vào.
Một chữ X lớn được vẽ bằng máu. Tấm danh thiếp của cô nằm ngay chính giữa. Tấm danh thiếp cô đã đưa cho Charlotte.
“Những thứ như thế này buộc chúng ta phải thận trọng,” viên thanh tra lớn tuổi nói chen vào.
“Làm sao các anh tìm thấy cô ta?”
“Nhờ một trong những ‘người bạn’ của cô ta, vào sáng nay. Anh ta đến thăm cô gái, nhìn thấy xác hai con chó và hiểu rằng có chuyện gì đó ở đây. Anh ta gọi cho chúng tôi ngay khi nhìn thấy cái xác. Theo tôi thì đây là một cô gái làm tiền và người đàn ông là khách hàng quen. Chúng ta có thể hỏi anh ta sau khi rời khỏi đây nhưng tôi thấy nhiều khả năng là như vậy.”
Annabel tiến về phía ba người đàn ông, ở sâu trong nhà.
Charlotte nằm sõng soài trên giường. Bị xẻ dọc làm đôi, từ rốn cho tới cằm.
Nhiều vệt đỏ từ khuôn miệng há hốc chảy xuống, tạo thành những sợi râu mèo dài. Hai mắt cô ta chưa nhắm hoàn toàn, nó vẫn còn phản chiếu yếu ớt ánh sáng của căn nhà. Một vệt máu làm vấy bẩn tấm đệm không trải ga. Không có bất cứ con ruồi nào. Annabel thầm cảm ơn mùa đông vì ít ra đã giúp họ tránh được chúng.
Cô tiến lại gần để nhìn rõ hơn các vết rạch.
Hành động của cô không được dứt khoát do căng thẳng và đôi chút bất an trước cảnh tàn bạo chưa từng thấy này.
Một chiếc búa ló ra dưới mái tóc của Charlotte. Một đầu còn lấp lánh ánh đỏ.
“Cẩn thận chân chị,” viên bác sĩ pháp y gầy đét có bộ râu quai nón lên tiếng nhắc nhở.
Rất nhiều mảnh xương nhỏ nằm trong vũng máu.
Lúc định bước qua chúng, Annabel nhìn thấy cả những mảnh răng vụn. Có đến hai chục mảnh. Giờ cô mới hiểu chiếc búa dùng để làm gì.
Một dụng cụ kỳ lạ bằng kim loại có hai đầu nhỏ chìa ra được đặt ngay cạnh cô gái.
“Đó là một chiếc mỏ vịt,” viên bác sĩ vẫn đang nhìn theo cô giải thích. “Không phải loại người ta vẫn dùng cho các chị phòng khám phụ khoa đâu, mà là loại bác sĩ nha khoa hay dùng.”
“Một dụng cụ để banh miệng, nếu em muốn dễ hiểu hơn,” Thayer nói thêm và lùi ra xa viên bác sĩ gầy gò.
Annabel đoán anh không ưa tay bác sĩ. Quá dung tục so với gu của anh, hẳn là thế.
“Tên sát nhân đã ấn cái này vào để dùng búa đập hết răng của cô ta ư?” Annabel thốt lên, kinh hãi.
“Tôi vẫn chưa rõ,” viên bác sĩ thú thực. “Tuy nhiên, chúng đã cắt cả lưỡi của cô ta.”
Annabel quay lưng lại phía viên bác sĩ, ghê tởm.
“Anh đã tìm thấy nó chưa hay tên giết người đã mang nó đi để giữ làm kỷ niệm?” Cô hỏi.
“Không thấy đâu cả. Và chưa hết đâu, bởi vì trên thực tế, tôi nói cái lưỡi có nghĩa là toàn bộ khí quản. Thực quản và dạ dày. Tất cả đều bị cắt ra và mang đi. Hắn đã mang nó đi cho một buổi chiếu phim ngoài trời!”
Annabel chờ vài giây rồi mới cúi xuống cái xác.
“Có phát hiện ra vết đạn nào không?”
“Như chị có thể thấy, đây là một đống máu thịt bầy nhầy được moi ra, rất khó nhận biết được mọi chi tiết. Tôi chỉ có thể biết rõ hơn khi cô ta được đưa lên bàn khám nghiệm.”
Rõ là vậy rồi, cần phải làm việc đó với một người chết kiểu này.
“Đã xác định được thời điểm tử vong chưa?”
“Tôi đã đo nhiệt độ cái xác, nhưng vì nó rỗng không nên kết quả chẳng nói lên gì nhiều. Tôi có thể áng chừng là từ hôm qua, cũng có thể là tối thứ Bảy. Thật lòng mà nói, không nên hy vọng có được khoảng thời gian chính xác. Nói chung là cô ta chết vào khoảng cuối tuần.”
“Trong lúc đợi chị,” viên thanh tra trẻ lên tiếng, “chúng tôi đã tiến hành lấy lời khai của những người xung quanh. Năm chiếc nhà-xe trong đó hai chiếc không có người ở. Chẳng ai nghe hay nhìn thấy gì. Một trong những người hàng xóm có vẻ là gái điếm. Một tay bán sắt vụn và một cặp vợ chồng người Mexico, tôi sẽ ngạc nhiên nếu họ có giấy tờ hợp pháp. Tóm lại mà không có kẻ nào lắm mồm ở đây.”
“Ba con khỉ thông thái[1],” Thayer đùa.
“Ba gì cơ?” Viên thanh tra trẻ lẩm bẩm.
“Không, không có gì,” Thayer thở dài. “Anna, anh không mấy tin rằng cô diễn viên đã giải nghệ của chúng ta gặp phải một khách hàng bất lương, với tấm danh thiếp của em được đặt như vậy có vẻ như đây là một thông điệp chúng muốn chuyển đến chúng ta thì đúng hơn.”
“Cô ta quen hắn, anh không nghĩ vậy sao?”
“Em nói thế vì nhìn thấy mấy con chó phải không?”
“Đúng vậy, thậm chí chúng còn không được xích lại. Em vẫn nhớ chúng đã đón tiếp mình thế nào lần trước. Tên giết người đã chuẩn bị trước mọi thứ.”
“Chúng ta đang phải truy tìm một kẻ bệnh hoạn,” Jack nói với giọng buồn bã trong lúc nhìn những mảnh răng vụn. “Trước hết là từ những người thân của nạn nhân. Anh sẽ không ngạc nhiên nếu hắn có tiền sử tâm thần.”
“Này, hai người khoan đã, vụ này là của chúng tôi mà!” Viên thanh tra trẻ kêu lên.
“Tấm danh thiếp của tôi dính đầy máu, lời nhắn nhủ đã quá rõ ràng, không phải sao?”
“Đây là địa bàn của chúng tôi, hai người không có việc gì ở đây cả. Hơn nữa, khi hai người đến đây thẩm vấn cô ta, đúng ra hai người phải báo với cảnh sát địa phương, và tôi chắc rằng tôi sẽ không tìm ra bất cứ dấu vết nào của việc hai người đã thông báo nếu tôi muốn tìm, vì vậy hai người đừng có mà làm rối lên ở đây!”
Viên thanh tra lớn tuổi đứng cách xa nãy giờ lúc này tiến lại gần để làm dịu bớt nhuệ khí ở viên thanh tra trẻ có mái tóc hung. “Anh chị sẽ được thông báo khi chúng tôi có những tiến triển mới, nếu các cấp trên của chúng ta đồng ý, chúng ta có thể cùng hợp tác.”
“Freddy! Chúng ta không cần đến họ!” Viên thanh tra trẻ tuổi bực dọc lên tiếng.
Người kia ra hiệu để anh ta ngừng nói.
“Tôi sẽ fax cho hai người tất cả các báo cáo sắp tới,” ông ta thông báo. “Nếu hai người tìm ra hướng điều tra nào mới, thì danh thiếp của tôi đây. (Ông ta cúi người xuống nhìn người đàn ông nhỏ thó có bộ râu quai nón). Bác sĩ này, anh có thể gọi trợ lý vào rồi, chúng ta sẽ chuyển cái xác đi.”
Annabel nhìn đoàn xe cảnh sát nhỏ dần lại trong gương chiếu hậu. Jack lái xe.
“Giờ mình quay về đồn để lấy tất cả những gì có liên quan tới Charlotte Brimquick chứ?” Cô đề nghị.
“Anh hơi khát,” Jack thú nhận. “Nếu em không phiền, anh muốn dừng lại một chút ở mấy quán bar bên đường kia đã, ngay gần đây thôi.”
“Mấy quán bar kia ư?”
“Charlotte vẫn còn là một cô gái đẹp, nếu cô ta hành nghề mại dâm, anh không nghĩ là cô ta thuộc đám gái đứng đường ở đây? Không mấy an toàn và hơn nữa, phần lớn số gái đó đều nghiện. Cô ta có thể làm được hơn thế. Tiếp viên trong một quán bar chẳng hạn.”
“Rõ rồi. Chỗ đó ngay gần nhà cô ta, khách hàng chủ yếu là cánh lái xe tải đường trường - đối tượng hay tìm đến gái điếm. Em sẽ đi với anh.”
“Anh không cho rằng tên sát nhân thuộc đối tượng đó.”
“Tại sao không?”
“Đó là những người hay đi một mình, lý do là vậy.”
“Và điều đó là vấn đề với chúng ta sao?”
Thayer tặc lưỡi.
“Em thật thiếu óc quan sát, Annabel ạ.”
“Đừng nói với em anh nghĩ tên giết người là một bác sĩ nha khoa chỉ vì chiếc banh nhé? Bất cứ ai cũng có thể mua được nó trên eBay!”
“Trên người cô ta không có dây trói và cũng không thấy bất cứ dấu vết nào trên cổ tay. Cô ta không hề bị trói. Ngay cả trong lúc tên sát nhân dùng búa đập nát những chiếc răng! Và nếu nhìn lượng máu thì rõ ràng lúc đó cô ta vẫn sống! Anh chưa từng biết bất cứ người nào có thể để chuyện đó xảy ra với mình mà không phản kháng.”
“Trừ khi có ai đó giữ chặt cô ta. Ít nhất là hai người đàn ông, thậm chí ba.”
“Điều đó cũng có thể giải thích cho việc lũ chó bị giết ngay cạnh nhau, rất nhanh chóng. Có thể là nhiều người đã làm việc này. Chúng ta phải tìm kiếm một nhóm đàn ông, có quan hệ gần gũi, khỏe mạnh, chắc chắn có nhiều tiền án tiền sự và tiền sử tâm thần!”
“Anh thật cừ, Jack!”
“Anh cũng có một giả thiết về những gì chúng đã làm với cô gái, nhưng nếu em muốn, anh sẽ tạm giữ nó lại cho riêng mình ít lâu nữa, để xác minh một chi tiết cuối cùng. Anh không muốn một phát đạt hết sự tín nhiệm mà anh vừa gây dựng được trong mắt em!”
❀ ❀ ❀
[1] là ý nói tới ba con khỉ trong tư thế bịt mắt, bịt tai, bịt miệng.