Jack Thayer đang ngồi tại bàn làm việc của mình, anh vừa gác điện thoại, trên đùi là một cuốn sổ ghi chép. Tiếng ồn ào của đồn cảnh sát không ngừng vọng tới phía sau lưng anh.
“Melany Ogdens sống tại khu phía Đông Hạ Manhattan,” anh đọc cho Annabel nghe, “ngay gần nhà Sondra Weaver. Được phát hiện đã chết cách đây ba tuần, vào Chủ nhật ngày 19 tháng Mười một năm 2000, người phát hiện ra chính là, ngồi cho vững nhé, Sondra Weaver.”
Annabel rít lên qua kẽ răng.
“Khi bản thân cô ta cũng đang ở trong tình trạng kiệt quệ hoàn toàn, chính thảm kịch này đã gợi ý cho cô ta.”
“Ogdens đã uống tới ba hộp thuốc ngủ và thuốc an thần trước khi chụp vào đầu một chiếc túi ni lông và nằm lên giường.”
“Như vậy không thể nói tới chuyện gọi người đến cứu được, cô ta thực sự không muốn làm hỏng việc.”
Annabel xoay tròn một vòng trên ghế, khuỷu tay đặt trên thành ghế.
“Hai cô gái của Leonard đều đã chết,” Thayer tóm tắt lại. “Về phía em, điều này củng cố thêm cho giả thiết. Rubis tự tử. Với anh thì ngược lại, anh nhìn thấy một xê ri những điều rất không bình thường! Và nếu như Leonard đứng đằng sau tất cả những chuyện này thì sao?”
Annabel chỉ tay về phía cuốn sổ ghi chép của người đồng nghiệp. “Cô ta nghiện rượu? Sẽ có dấu vết của bạo lực, có thể là của sự chống cự nếu như bản thân cô ta bị ép buộc! Người ta có nói với anh những điều đó không, có không?”
“Viên thám tử chỉ đọc cho anh nghe những kết luận trong hồ sơ thôi, anh chưa bàn đến báo cáo khám nghiệm tử thi. Anh sẽ hỏi thêm thông tin.”
“Leonard Ketter có vẻ thật sự bị chấn động khi nghe tin về Rubis,” Annabel phản bác.
“Nghĩ lại thì, hắn chỉ có vẻ bị mất bình tĩnh chứ không xúc động. Anh có cảm giác hắn bị giày vò không phải vì đau buồn mà đúng hơn là bởi việc Rubis cũng đã tự tử! Chưa kể đến việc bỗng nhiên hắn chẳng còn ả ngựa non nào bên cạnh.”
“Hắn đã không hỏi câu nào khi em đề cập đến các vết thương trên người Rubis. Nếu người yêu của anh được tìm thấy đã chết trong tình trạng mình mẩy đầy vết thương, anh có nổi khùng lên không?”
“Anh sẽ quấy rầy đám cảnh sát để biết bằng được chuyện gì đã xảy ra.”
“Hắn chắc chắn biết nhiều hơn thế, chỉ là không muốn nói ra thôi.”
Jack và Annabel đã ở căn hộ tối tăm của Leonard hơn một tiếng rưỡi đồng hồ để lấy lời khai, và ghi lại các câu trả lời. Để mổ xẻ đối tượng của họ cho tới khi hiểu được phương pháp mà hắn đã sử dụng. Qua mục rao vặt, hắn đã gặp rất nhiều người muốn thuê lại các studio, tuy nhiên hắn chỉ chọn những người cô đơn nhất, khó khăn nhất, những cô gái đẹp mang tham vọng. Một khi mối quan hệ được thiết lập, hắn thú thật với họ rằng mình là bầu sô trong lĩnh vực điện ảnh, ‘một thể loại điện ảnh hơi đặc biệt’, hắn nói. Sau vài tháng chạy theo các khóa học diễn xuất, những lần casting thất bại, mất hết ảo tưởng, khi các cô gái lâm vào đường cùng vì hết tiền, hắn sẽ lại xuất hiện để đề nghị với họ một công việc nho nhỏ được trả lương khá, rất đơn giản, chỉ mất chưa đầy nửa ngày mà kiếm được bằng cả tuần làm phục vụ bàn. Chỉ cần tạo dáng trước một thợ chụp ảnh trong bộ quần áo nửa kín nửa hở, rồi sau đó là hở hang hơn nữa. Tiền kiếm rất đễ. Suy cho cùng, cũng không có gì là quá khó khăn để phô trương thân thể, trước một ê kíp làm việc dễ chịu, những lời khen, và hấp, một nắm tiền đã ở trong túi. Sớm hay muộn các cô gái cũng sẽ xin được làm tiếp. Leonard Ketter sẽ tiếp tục cung cấp cho họ các mối làm ăn cho tới một ngày thú nhận với họ là hắn chẳng còn gì cả. Chẳng còn công việc nào mềm như vậy cả. Bù lại, và còn được trả công cao hơn nữa, hắn đang có sẵn một buổi chụp hình táo bạo hơn một chút. Những kiểu tạo dáng khêu gợi. Và cuối cùng các cô gái cũng sẽ bị thuyết phục. Mọi việc diễn ra đơn giản hơn họ tưởng. Và tiền kiếm được rất khá. Không còn chịu đựng những khách hàng khó tính, không còn khắt khe về giờ giấc, không còn phải dậy vào lúc bình minh, gần như là bắt đầu một cuộc đời mới tươi đẹp vậy. Dần dần, Ketter tập cho họ quen với thế giới này, mỗi lần lại nâng yêu cầu lên cao hơn, đưa một nam diễn viên khỏa thân vào phòng chụp, và sau đó họ đụng chạm vào nhau. Và khi mọi thứ cứ tăng dần theo từng nấc một, dưới áp lực của hết người này đến người kia, tất cả đều mỉm cười như thể suy cho cùng chẳng có gì là quan trọng, họ ngày càng lấn sâu hơn. Và một lần nữa, Leonard Ketter lại tìm cách cắt nguồn thu nhập của họ. Không còn buổi chụp hình nào nữa, do khủng hoảng nhất thời, hắn nói với họ như vậy. Họ bắt đầu hết tiền. Và phải quay lại với một công việc cò con nào đó, chán ghét nó, và lại thiếu tiền. Cho tới khi phải cầu xin Ketter để được hắn tìm cho những buổi chụp hình khác. Lúc này, hắn sẽ đánh quả lớn: Năm ngày liên tục với hơn một nghìn đô la một ngày. Họ nhảy cẫng lên vì sung sướng. Tuyệt vời. Quá đỉnh. Khi nào?
Nhưng lần này không còn là những bức ảnh nữa. Mà là một bộ phim. Và họ không chỉ phải trần truồng trước một gã đàn ông và cầm cái ấy của hắn trên tay, mà là phải quay cảnh quan hệ tình dục thực sự. Lưỡng lự, từ chối. Ketter bỏ đi. Cuối cùng họ cũng lung lay. Dù sao thì sẽ chỉ một lần duy nhất thôi, và hơn nữa, họ đã có ít nhiều kinh nghiệm với các bức ảnh. Mọi người đều đáng yêu. Ai ai cũng quan tâm đến họ. Nhiều tiền. Nhanh chóng. Dễ dàng?
Lần quay đầu tiên. Lần đầu ảo tưởng bị sụp đổ. Cần phải nhanh, tất cả mọi người đều căng thẳng. Đau đớn, sỉ nhục, kinh tởm. Và với tất cả số tiền kiếm được khi đóng máy. Sẽ không còn cần phải làm việc trong một thời gian.
Và sau một vài tuần, Leonard trở lại tìm họ với vai trò của mình: Nói rằng họ thật tuyệt, họ cần nhìn xa hơn nữa, tính toán xây dựng sự nghiệp. Thậm chí có thể trở thành một ngôi sao nữa. Hàng nghìn đô la. Một ê kíp đầy đủ. Những chuyến du lịch, fan hâm mộ, tất cả. Một bộ phim mới. Chôn vùi lòng tự ái, tạm gác phần người sang một bên, phục tùng, ngoan ngoãn vâng lời, biến mình thành búp bê. Quay hết phim này đến phim khác, tiền cứ thế rơi vào túi, Leonard trích lại một phần, lúc đầu là 10% như hắn thú nhận, sau đó là 20%, khi các cô gái ngày càng có nhu cầu nhiều hơn. Annabel ngờ rằng hắn còn lấy nhiều hơn thế. Thayer phản đối. Nếu kiếm được nhiều tiền như vậy tại sao các cô gái lại phải sống trong căn hộ tồi tàn đến thế? Bởi vì họ không trụ được lâu với những bộ phim lớn, diễn xuất của họ không đủ tốt, Leonard giải thích. Họ tự ép mình và điều đó lộ rõ. Vậy nên hắn phải tìm cho họ những bộ phim nhỏ hơn, và cuối cùng là những phim mì ăn liền. Nhưng một khi đã dấn thân vào, thì đã quá muộn để có thể quay lại.
Điều trước tiên mà Annabel đặc biệt muốn tìm hiểu điều ẩn sau những lời khai. Ketter hẳn đã hứa hẹn mọi thứ với các cô gái. Những bộ phim gần như không chuyên với thù lao rẻ mạt chỉ là bước đệm, bàn đạp hay sự tập dượt để có thể có được những thứ tốt đẹp hơn, để vươn tới đỉnh cao. Cô ngờ rằng hắn đã tạo dựng một thứ uy lực với các cô gái và đó có thể là một kiểu quấy rối tinh thần. Chưa bao giờ hắn thừa nhận là mình dùng tình cảm để đe dọa Rubis, bạn gái hắn. Vậy mà Annabel vẫn thường nghe nói tới chuyện có rất nhiều cô gái dấn thân vào các bộ phim sex thông qua bạn trai của mình, để chấm dứt tình trạng tài chính túng quẫn của cả hai, để làm thỏa mãn những mộng tưởng tình dục của lũ đàn ông, và cuối cùng, cũng chính vì tình yêu, một số trở nên suy sụp. Ketter không hoàn toàn thành thật trong những gì mình nói và Annabel thề sẽ sờ gáy hắn ngay khi cô tìm được lý do hợp lý để tống hắn vào tù một thời gian, ở đó hắn sẽ biết được thế nào là sung sướng trong một mối quan hệ xác thịt không mong muốn.
“Có thông tin gì về quê quán của cô ta không?” Annabel hỏi.
“Có, cô ta đến từ Dakota.”
“Từ Dakota ư?” Nữ thám tử ngạc nhiên. “Vậy thì cô ta tới đây làm gì nhỉ? Tại sao không phải là Los Angeles, ở đó gần hơn hẳn mà?”
“Chắc chắn là vì mọi người đều biết ở Los Angeles có tới một nửa thành phố mong muốn trở thành diễn viên trong khi một nửa còn lại đã là diễn viên rồi! Có vẻ như tại New York, mọi thứ dễ dàng hơn chăng.”
“Cũng thế cả thôi… Thế còn về gia đình cô ta? Chúng ta có biết họ làm gì không?”
“Bố bóc lịch vì liên tục tái phạm những hành động ngu ngốc,” Thayer đọc. “Mẹ hai lần liền phải điều trị trong bệnh viện tâm thần. Coi như cô gái trẻ này đã thoát khỏi địa ngục. Hai người anh trai, một theo đường của bố, một chàng trai dũng cảm, và người còn lại, chúng ta không có thông tin gì. Tóm lại là cô ta hẳn không gần gũi với họ cho lắm.”
“Cô ta rời bỏ một gia đình thối nát và trong đầu ấp ủ đầy mơ mộng rằng ngoài kia mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn, rồi cô ta rơi vào tay một gã đểu cáng như Ketter, để rồi cuối cùng dấn thân vào phim sex trước khi tỉnh dậy vào một sáng đẹp trời và nhận ra rằng suy cho cùng cuộc sống thật khốn nạn, cho dù mình ở đâu hay làm gì đi nữa, và thế là cô ta tự tử. Luận về sự tự tử, Jack ạ. Cả hai cô gái đều tự tử. Em rất mong có thể tống Ketter vào khám vì tội giết người, nhưng em nghĩ sẽ phải để lần khác.”
Thayer bĩu môi, ngẫm nghĩ, gõ gõ đầu bút xuống cuốn sổ ghi chép.
“Đúng vậy,” cuối cùng anh lên tiếng, “hợp lý đấy. Ketter, hay kẻ sát nhân nào đó khác, đã lợi dụng một bối cảnh rất dễ khiến người ta cho là vụ tự tử này. Một ai đó gần gũi với các cô gái, hay ít nhất là phải biết rõ câu chuyện của họ.”
Thayer khăng khăng tới mức khiến mọi chuyện trở nên khôi hài. Annabel cũng cười, vừa đùa vừa phản đối, “Jack, anh đã dạy em điều gì khi em mới tới đây? Rằng trong nghề của chúng ta, điều đơn giản nhất luôn chiến thắng!”
“Chỉ gần như luôn là điều đơn giản nhất thôi!” Anh sửa lại. “Tuy nhiên lần này, quá nhiều tình tiết không rõ ràng. Bãi nôn tại hiện trường, cú điện thoại của nhân chứng tại một cabin cách đó quá xa, phát súng vào giữa mặt, anh có muốn tin cũng không được. Đôi khi anh không thể theo nổi em, Anna; hôm qua em mù quáng lao theo vụ này trong khi chúng ta còn nhiều thứ khác phải làm, thế mà hôm nay em lại quyết định xếp xó nó!”
“Đừng hiểu lầm, em vẫn muốn giải quyết nó chứ! Có điều em không muốn nhầm lẫn thôi. Em nghĩ cả hai cô gái đó đã tự tử; tuy nhiên em cũng muốn biết trong vụ này, một gã như Ketter phải chịu trách nhiệm đến đâu. Nếu hắn đã hủy hoại họ, thì hắn phải trả giá.”
“Đó không phải là việc của chúng ta, chúng ta không thiết lập lại công lý! Chúng ta chỉ thiết lập lại sự thật, vậy thôi, đừng quên điều đó.”
Rồi anh nhìn chằm chằm vào cô, cho tới khi cô phải nhướng mắt nhìn lên trần nhà đồng tình.
“Sao cũng được!” Cô phản ứng lại. “Em sẽ vạch trần Ketter, tìm xem hắn có thường xuyên qua lại một nhà thờ hay giáo phái nào đó có thể khiến các cô gái bị rối trí bằng những khái niệm thần bí hay không; em muốn điều tra về Charlotte Brimquick và hỏi cô ta một lần nữa, để biết tại sao ở nhà cô ta lại có một hình ngôi sao năm cánh giống hệt như ở nhà Sondra Weaver. Cần phải hỏi những cảnh sát đã đến nhà Melany Ogdens xem họ có phát hiện ra hình vẽ nào như vậy trên tường hoặc ở đâu đó không. Gây thêm áp lực cho Ketter, em chắc là cuối cùng hắn sẽ không chống đỡ nổi và sẽ phải nhả ra thứ gì đó với chúng ta.”
Jack Thayer đồng tình.
“Một kế hoạch hay ho đấy,” anh khẳng định. “Anh sẽ lo việc liên hệ với phòng pháp y để lấy bản sao báo cáo về trường hợp của Ogdens. Mai em không làm việc đúng không?”
“Không, em đi nghỉ với Brady, hai ngày trên núi sẽ giúp bọn em dễ chịu hơn, chúng em cần có thêm thời gian bên nhau.”
“Em có lý. Còn anh chắc chắn sẽ tận dụng khoảng thời gian đó để xem xét kỹ đống hồ sơ về vụ tự tử của Ogdens. Chúng ta sẽ cùng tổng kết vào sáng thứ Ba khi em quay về.”
“Jack, những ngày nghỉ là vô cùng quý giá, anh cũng cần phải nghỉ ngơi chứ. Đừng để bị cuộc điều tra làm cho tối mắt, anh nhớ không? Chính anh đã dạy em như vậy mà.”
“Điều khó chịu nhất với các lời khuyên là nó như chiếc boomerang, luôn quay trở lại đập thẳng vào mặt ta!” Jack đùa. “Đừng lo, anh sẽ ở nhà, chân gác lên bàn, và bộ dàn âm thanh sẽ dệt nên một cái kén trữ tình ngăn cách anh với thế giới, bảo vệ và hồi sức cho anh!”
Rồi anh với lấy điện thoại và nhấn số.
Annabel ngồi trước máy tính để vào mạng. Cô rất tò mò muốn biết liệu giữa phim khiêu dâm và lĩnh vực khoa học thần bí có mối quan hệ nào không. Cô không biết nhiều lắm về những thứ này, đặc biệt là về phim sex. Trông lại những kết quả tìm kiếm đưa trên từ khóa trên Google hiện lên trước màn hình, cô nghĩ đến chồng mình. Liệu anh có xem những thứ này không? Thị trường phim khiêu dâm lớn đến mức không thể chỉ dừng lại những người độc thân hay thanh thiếu niên. Vậy những khán giả tầm trung có thể là ai đây? Ở độ tuổi ba mươi ư? Đàn ông đã có gia đình? Liệu Brady có thỉnh thoảng mộng tưởng trước những cô gái này không?
Annabel cảm thấy khó chịu với ý nghĩ này. Tập trung vào công việc nào! Việc nào ra việc nấy.
Cô lướt qua một lượt các kết quả nhưng chẳng thấy đầu đề nào có chút thuyết phục. Từ trang này sang trang khác, cô nhận ra rằng chẳng có gì trên các trang web liên quan chính xác đến hai khái niệm trên. Cô thử nhập từ khóa ‘sao năm cánh’, ‘giáo phái’ và ‘chứng hoang tưởng’. Việc ghép hai cụm cuối cùng này với từ ‘khiêu dâm’ cho ra một đừng kết quả, nhưng cũng chẳng có kết quả nào khả quan.
Jack cúp máy và đến ngồi lên một góc bàn của đồng nghiệp.
“Anh vừa nói chuyện với phòng pháp y, họ sẽ fax cho chúng ta báo cáo đầy đủ. Nhưng anh cũng đã yêu cầu họ tổng kết ngắn gọn qua điện thoại. Anh cũng nói chuyện được với ông bác sĩ đã khám nghiệm tử thi, ông ấy nhớ rất rõ trường hợp này. Em sẵn sàng nghe chưa?”
“Anh đã tìm được một hướng điều tra rồi đấy!”
“Anh không biết đó có phải một hướng đi không, nhưng dù sao thì đây cũng là một ẩn số nữa: Trên cơ thể Melany Ogdens có rất nhiều vết rạch, từ trước khi chết nhiều ngày, rất mảnh, dài tầm năm sáu xăng ti mét và khá sâu. Không vết nào gây chết người. Tất cả đều được khâu cẩn thận bằng chỉ y tế. Tuy nhiên, lúc khám kỹ hơn, ông bác sĩ phát hiện ra rằng tất cả các vết thương đều bị nhiễm trùng nặng. Có mùi rất khó chịu. Các mô xung quanh vết thương đều bị tổn thương, ông ấy đã xem xét tỉ mỉ vì phía trong các mô này không hề sạch. Ông ấy nói rằng ông ấy còn khá dè dặt nhưng rất có thể ai đó đã muốn nhét những vật thể lạ vào dưới da cô gái và khi đã đặt chúng vào đúng chỗ rồi thì vết thương được khâu lại.”
“Anh có đùa không?”
“Cũng giống như người ta ươm một hạt giống vậy. Ogdens và Weaver đã bị dùng làm đất mùn. Điều cần thiết bây giờ là phải tìm hiểu xem mục đích chính xác là gì.”
Annabel lắc đầu, ghê tởm, ngán ngẩm khi hình dung sự bệnh hoạn của thế giới này.
“Em nghĩ là em sẽ hủy kỳ nghỉ cuối tuần,” cô dự kiến.
“Phản đối. Em vừa nói ban nãy còn gì: Cần phải biết nghỉ ngơi. Hít thở và tận hưởng đi, sáng thứ Ba em sẽ có những ý tưởng rõ ràng hơn. Anh sẽ mang hồ sơ về nhà nghiên cứu. Vụ này đã bắt đầu cách đây ba tuần rồi, có thêm hai ngày nữa thì cũng chẳng muộn hơn được đâu.”
“Anh muốn biết người ta đã làm gì với Melany Ogdens đúng không? Em thì lại muốn biết là ai đã làm?”
“Rồi chúng ta đều sẽ tìm ra thôi, cứ tin chắc vậy đi. Nhưng ngay cả những cảnh sát giỏi nhất cũng có quyền được nghỉ ngơi,” anh mỉm cười nói. “Thế nên hãy về đi, em có một người chồng đang chờ nhà đấy.”
Và khi Jack vừa nói hết câu, những bông tuyết đầu tiên bắt đầu rơi. Rất nhiều. Một tấm rèm tuyết thẳng đứng không ngừng dày lên nhanh chóng và biến thành thảm mây mềm mại.
Chỉ vài phút sau, một lớp màng trắng toát, như tấm vải liệm, đã bao trùm toàn bộ thành phố.
Như thể muốn nhấn chìm nó.