Chiếc X5 ngược lên đường cao tốc 87 theo hướng Bắc một tiếng rưỡi đồng hồ trước khi rẽ vào những con đường ít cọc tiêu hơn. Mấy quả đồi dưới chân ngọn Catskill được bao phủ bằng một bức màn dày màu lục bảo. Phần chân đồi biến mất dưới lớp áo choàng tuyết rơi xuống từ hôm qua; đường vào đã được dọn quang trong đêm nên Annabel và Brady không gặp bất cứ khó khăn nào. Đến giữa buổi sáng, họ dừng chân tại Walden - một ngôi làng nhỏ được trang trí xanh đỏ khắp nơi để đón Noel - để lấy chìa khóa nhà nghỉ và mua đồ ăn. Trong khi Annabel đang chất các túi thực phẩm vào cốp xe thì ông già chủ cây xăng tiến lại gặp họ. Hai vợ chồng cô đến đây nhiều lần trong năm, gương mặt họ không còn xa lạ gì với những người ở đây.
“Hai người định đến căn nhà gỗ trên cao phải không?” Ông già cất tiếng hỏi thay cho lời chào.
“Chào bác, vâng, đúng vậy. Hai ngày nghỉ xa những tòa cao tầng và bầu không khí ô nhiễm.”
“Hai người phải thận trọng đấy, biết chưa?”
Annabel cảm thấy lời khuyên có vẻ lạ lùng.
“Ừm, vâng, dĩ nhiên rồi. Có vấn đề gì ạ?”
“Người ta dự báo là những ngày này tuyết sẽ rơi khá dày, và đặc biệt là vào cuối ngày.”
“Đúng là tuyết đã bắt đầu rơi từ đêm qua, nhưng xe vẫn chạy tốt. Đường trên núi thế nào hả bác?”
“Hôm nay, hai người sẽ đến nơi sớm thôi, đi xuống mới là điều khiến tôi lo lắng!”
Annabel mỉm cười trấn an ông. “Bác đừng lo, chúng cháu sẽ xoay xở được thôi.” Cô nghiêng người về phía ông già và thì thầm như thể đang chia sẻ một bí mật. “Với cả cháu vẫn luôn mơ bị kẹt lại trong một căn nhà nghỉ cùng chồng cháu cơ đấy!”
Trước vẻ thản nhiên của ông, Annabel hiểu rằng câu nói đùa của mình chẳng có tác dụng, thế là cô quay lại xếp cho xong những túi đồ để chúng khỏi bị xô lệch trong cốp ô tô.
“Mấy khách du lịch đến trước hai người cũng đã nói như vậy,” ông già vừa đút tay vào túi vừa nói. “Trước khi phải ở trên đó tới mười ngày trời, không xuống được vì tuyết. Và hãy tin lời của một người bản địa như tôi, khi phải ở một mình giữa rừng, nhiều chuyện có thể xảy ra lắm.”
Nói đoạn ông già quay gót trong lúc Brady trở lại.
“Có chìa khóa rồi đây,” anh vừa nói vừa chìa ra một cái phong bì. “Bà Liestenberg còn cho chúng mình mứt hoa quả nữa. Sao thế? Trông em có vẻ lạ quá.”
“Ông ấy khiến người ta phải sợ,” cô nói trong lúc sập cốp xe xuống.
Chiếc xe 4x4 lao vào biển cây cối rậm rạp như muốn nhấn chìm nó từ tứ phía rồi leo dần lên cao. Những vách núi dần xích lại gần nhau, con đường trở nên hẹp hơn, những khúc cua mỗi lúc một nhiều, uốn khúc hình chữ chi. Sau chừng bốn mươi lăm phút, Brady bắt đầu để ý bên phải để tìm lối rẽ vào con đường dẫn tới khu nhà. Tuyết khiến cho đoạn đường cuối cùng này trở nên khó đi hơn rất nhiều, hai ki lô mét đường trượt tuyết, nhất là ở phần đỉnh đốc: Một đoạn leo dốc dài và chiếc xe bị trượt nhiều lần.
Khi họ đỗ lại trước cửa nhà nghỉ, Annabel nhảy ra ngoài hít thở không khí.
“Thú thật là em chẳng tự tin chút nào,” cô nói, “lúc ở trên dốc, em tin chắc chúng mình sẽ bị trượt xuống và sẽ đâm vào một cái cây nào đó!”
“Phải tin vào chàng phi công của em chứ,” Brady đáp trong lúc lấy những chiếc túi du lịch ra khỏi xe.
“Đầu anh ổn rồi chứ?” Annabel vừa hỏi vừa chỉ vào vết sưng đỏ trên thái dương Brady.
Hôm qua, anh đã nói với cô rằng anh bị một gã nghiện hành hung trên phố. Annabel đã nài nỉ đi báo cảnh sát và Brady phải viện ra hàng đống lý do mới thuyết phục được cô chấp nhận dừng lại ở đó.
“Ừ, anh không còn thấy đau nữa,” anh nói dối.
Khi chỗ thực phẩm đã được đỡ hết ra, Brady bắt đầu chất càng nhiều củi vào nhà càng tốt trong khi Annabel vội vã nhóm lò sưởi. Ngôi nhà có một phòng lớn và hai phòng ngủ nhỏ. Nơi đây lạnh đến mức gấu có thể ngủ đông. Những thanh củi cháy lép bép nhanh chóng sưởi ấm không khí.
Sau đó, Annabel nhấc đầu con nai nhồi rơm trên tường bếp xuống. Cô không thể chịu được cảnh cái đầu khổng lồ của một con vật đã chết không ngừng nhìn họ và điều này đã trở thành một nghi lễ (cũng là một đề tài đùa vui). Mỗi lần họ tới đây, con vật sẽ ngủ trong phòng ngủ còn trống.
Họ làm món trứng ốp, với hành tây thắng đường, thịt hun khói và khoai tây trên bếp củi, cả căn phòng ngập trong một mùi thơm hấp dẫn. Vào đầu buổi chiều, bầu trời giống như một cái vung màu trắng nặng nề, tuy nhiên vẫn chưa có vẻ gì là tuyết sắp rơi, vậy nên Brady rủ vợ cùng làm một chuyến đi dạo nho nhỏ.
Con đường nhỏ phía sau ngôi nhà đã không còn nguyên vẹn do không có người qua lại và bảo trì, giờ nó chỉ còn là một lối đi rất hẹp giữa thảm rừng thông và sam. Brady đi trước dẫn đường họ mất nửa giờ để xuống núi, sau đó men theo những con đường ngoằn ngoèo dưới đồng bằng, rồi nhảy từ hòn đá này sang hòn đá kia khi vượt qua một con suối đã đóng băng.
Sau một giờ đi bộ, Annabel không còn nhận ra mình đang ở đâu nữa, cô hỏi, “Anh định dẫn em đi đâu đây?”
“Trước khi ra khỏi nhà, anh đã tìm hiểu và đang dẫn chúng ta theo một tuyến đường mới. Em biết đỉnh Overlook chứ?”
“Em thấy cái tên này quen quen.”
“Chỗ đó rất đẹp, hẳn là vậy, với những tàn tích của một khách sạn đã bị bỏ hoang để chúng ta khám phá.”
“Đừng nói với em chỗ đó là Overlook Hoel nhé, phải không? Đó cũng là cái tên trong Shining[1] của Stephen King!”
“Nhiệm vụ của chúng ta là đến xem có đúng ngôi nhà đó bị ma ám không.”
Họ đến được sườn đồi vào giữa buổi chiều, đúng phía mặt tiền của khách sạn, lúc này bị gió lùa từ tứ phía. Không còn bất cứ cửa sổ cửa ra vào nào, khung mái lại càng không. Phía trong cũng như phía ngoài căn nhà đều như đang ở giữa ban ngày. Cuộc săn ma nhanh chóng kết thúc trước đống tàn tích chẳng còn gì là bí ẩn.
Lo lắng khi thấy màn đêm buông nhanh, Brady vội vã kêu vợ quay về. Tranh thủ một đoạn đường bằng phẳng, Annabel hỏi, “Brad, em muốn hỏi anh một chuyện riêng tư được không?”
“Anh nghe đây.”
“Anh có xem phim sex không?”
Brady cười phá lên.
“Em hỏi để phục vụ cuộc điều tra à?”
“Đúng vậy. Những gì đã xảy ra với cô gái đó thật tồi tệ. Chính ngành công nghiệp khiêu dâm đã hủy hoại cô ta. Những mộng tưởng tình dục của một nhúm đàn ông đã hủy hoại cô ta.”
Brady lắc đầu.
“Em chỉ muốn biết vậy thôi,” cô nài thêm. “Thi thoảng anh có xem không?”
“Bỏ qua đi.”
“Tại sao? Anh không thoải mái khi chia sẻ chuyện này với em ư?”
“Đừng quan tâm đến chuyện này nữa.”
“Chúng ta là vợ chồng mà, không phải sao? Chuyện đó sẽ không làm thay đổi gì đâu, em hỏi chỉ để biết, thế thôi.”
“Em yêu, mình nói chuyện khác đi, được không?”
Annabel vừa tò mò vừa cảm thấy mếch lòng, cô rảo bước để đi song song bên cạnh chồng.
“Nếu ngày hôm nay, chúng ta không thể nói với nhau mọi chuyện thì không hiểu hai mươi năm nữa chúng ta sẽ biến thành thế nào đây, Brad!”
“Anna, anh đã nói với em là anh không muốn đề cập đến chuyện đó mà.”
“Tại sao? Em chắc rằng anh sẽ không lưỡng lự như vậy với một người bạn trai đâu. Với em có vấn đề gì sao?”
“Đúng vậy, vì em là vợ anh, chứ không phải là bạn. Nghe này, một người đàn ông được hình thành từ rất nhiều thứ và em sẽ không muốn phân tích tỉ mỉ rồi dùng kính hiển vi mà chiêm ngưỡng đâu, tin anh đi.”
“Anh xấu hổ à?”
“Mỗi người đều có một mảng tối nào đó, và hãy tin anh, để mọi thứ được yên lành, để vợ chồng chúng ta và cả xã hội này được thoải mái, hãy bỏ qua đi!”
“Đến mức này thì anh bắt đầu khiến em lo lắng rồi đấy.”
“Đó em thấy chưa.”
“Không, em rất hiểu anh muốn nói gì, chỉ là em thấy buồn khi chúng ta không thể nói chuyện này với nhau. Em cũng là một con người, đôi khi em cũng cảm nhận được là mình có những khoảng tối rất riêng, anh biết đấy!”
“Dĩ nhiên! Nhưng không giống nhau. Vì em là phụ nữ.”
“À! Thế tức là bây giờ anh lại bắt đầu giở giọng phân biệt nam nữ ra đấy.”
Hai người bắt đầu cao giọng.
“Hoàn toàn không phải thế! Đó là những thứ liên quan đến bản năng của mỗi phái, sự khác biệt trong hành vi của nam và nữ. Đừng quên là phần lớn những gì chúng ta đang làm hiện nay, phần lớn hệ tư tưởng của chúng ta, chỉ là di sản của hàng nghìn năm tồn tại trong tự nhiên. Phụ nữ có một vai trò riêng, đàn ông cũng có vai trò của mình! Có thể cách nhìn này là phân biệt, nhưng nó chính là thực tế của một thời kỳ chiếm hơn 95% quãng thời gian trong lịch sử loài người! Và những vai trò này đã nhào nặn ra chúng ta với những đặc điểm riêng.”
“Anh đang định nói với em là đàn ông xem phim sex từ thời tiền sử sao? Anh định biến em thành trò đùa à?”
“Em không nghe anh nói gì cả! Anh nói rằng chúng ta là kết quả của hàng trăm nghìn năm tiến hóa và rằng chúng ta không thể thay đổi tất cả chỉ với vài thế kỷ ‘văn hóa’. Phim khiêu dâm chính là để thỏa mãn một nhu cầu từ khởi thủy, để bù đắp một sự thiếu thốn.”
“Một sự thiếu thốn ư?” Annabel nhắc lại, gần như hét lên. “Những bộ phim trong đó các cô gái chỉ như một mẩu thịt sống cho đàn ông phụt vào? Đó gọi là sự thiếu thốn ư?”
“Đó chính là thứ thú tính đã giúp chúng ta có thể tồn tại. Khoái cảm là một cái van điều chỉnh. Mộng tưởng tình dục là cần thiết. Và phim sex đáp ứng cả hai. Em có thể thấy điều này là hơi quá, nhưng sự thật là như vậy, nếu em quan sát anh từ bên trong và tìm cách phân tích tỉ mỉ sự vận hành của anh, em sẽ thấy anh không chỉ có những mặt tốt, nhưng anh là như vậy, anh đã nói trước với em là đừng tiếp tục chủ đề này nữa mà. Và em muốn biết một tin độc quyền không? Đó chính là đặc điểm chung của tất cả giống đực!”
Nói đoạn Brady rảo bước lên phía trước vợ.
Họ về đến nhà nghỉ ngay trước khi hoàng hôn buông xuống, khoảng giữa của khu rừng đã chìm trong bóng tối, một làn ánh sáng nhờ nhờ phủ kín đường chân trời. Brady thấy mừng khi về đến nơi, đã có lúc anh sợ rằng phải kết thúc chuyến đi dạo bằng đèn pin.
“Em không khóa cửa à?” Anh ngạc nhiên khi thấy cửa mở.
“Có, hình như là rồi mà. Anh có nghỉ là bà Liestenberg đã đến tận đây không? Nhưng dưới trời tuyết như thế này ư?”
“Rất ít khả năng.”
Brady đi vào và bật công tắc đèn. Căn nhà vẫn tối om.
“Chết tiệt, anh quên chưa bật cầu dao rồi,” anh nhớ ra.
“Để em bật cho.”
Anh định giữ cô lại, vì cảm thấy không thoải mái khi để cô đi một mình, nhưng lại thôi. Annabel rất ghét khi ai đó bao bọc mình thái quá, bởi cô rất tự tin vào trình độ của mình trong nhiều môn võ khác nhau. Không phải tự nhiên mà cô trở thành cảnh sát.
“Này, có ai không?” Brady hỏi nhưng chẳng có ai trả lời.
Anh lôi đèn pin ra khỏi túi rồi bật lên, lia qua lia lại khắp phòng. Chẳng có ai. Không có gì bị xê dịch cả. Đám tro còn nóng trong lò sưởi tỏa ra hơi ấm thật dễ chịu.
Chiếc đèn treo dưới xà nhà đột ngột sáng bừng lên.
Có lẽ Annabel nhầm mình đã khóa cửa. Chẳng có hàng xóm nào trong bán kính vài ki lô mét quanh đây, nên chắc chắn không có ai đến đây lúc hai vợ chồng đi vắng.
“Thế nào anh?” Annabel vào nhà và hỏi.
“Chẳng có gì.”
“Thế thì đúng là em quên không khóa cửa rồi, xin lỗi.”
Cô cởi áo khoác da rồi đặt ấm đun nước lên bếp củi. Brady vào phòng ngủ để thay quần áo.
Anh với lấy một chiếc áo len mỏng và đang định cởi đồ thì nhìn thấy nó, ngay giữa giường.
Tim anh muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đôi chân không còn chút sức lực.
Anh đứng như trời trồng, máu đông cứng lại.
❀ ❀ ❀
[1] là tiểu thuyết kinh dị của nhà văn Mỹ Stephen King, được Stanley Kubrick chuyển thể thành phim lần đầu tiên vào năm 1980.