Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Leonard Ketter không trả lời.

Annabel tiếp tục đập cửa nhưng vô ích.

“Em thực sự tin rằng ban nãy hắn sắp làm điều gì ngu ngốc à?” Thayer hỏi.

“Hắn hoàn toàn có vẻ như vậy.”

“Được rồi, anh sẽ coi đó như một cuộc gọi cầu cứu và như vậy chúng ta được phép vào nhà hắn. Anh sẽ đi tìm người gác cổng. Chắc chắn ông ta phải có chìa khóa vạn năng hoặc chìa dự phòng.”

Khi hai người đàn ông quay lại, tất cả ùa vào phòng và chắc rằng trong đó không có ai. Cũng không có bất cứ một lời nhắn nào được để lại.

“Hắn muốn đùa với chúng ta ư?” Jack đưa ra giả thiết.

“Hoặc cũng có thể hắn đã làm việc đó ở chỗ khác.”

Lúc quay lại chiếc xe Ford, Annabel với lấy bộ đàm để chuyển đi một thông báo cảnh giác liên quan đến Leonard Ketter, nghi ngờ có ý định tự tử, và cho số liên lạc của cô.

Khi họ đang về gần đến đồn thi bộ đàm bắt đầu lặp đi lặp lại:

“Chúng tôi có một 10-84 liên quan đến cô tại đảo Staten, tôi nhắc lại, một 10-84 tại đảo Staten, phố Bay.”

10-84, mã số chỉ một cái xác.

Annabel ghi lại địa chỉ chính xác và thông báo với tổng đài rằng họ sẽ đến hiện trường ngay lập tức.

Chiếc Ford đi xuyên qua khu Brooklyn cho tới khi chạy trên cầu Verrazano khổng lồ.

“Bao giờ thì hai người đi?” Thayer hỏi trong lúc vượt qua một chiếc xe rơ moóc.

“Anh muốn nói đến Maldives phải không? Thứ Tư. Sao anh hỏi vậy, muốn xin một chỗ trong va li của em à?”

Jack, người vốn hay thích đùa với kiểu phản ứng này, bỗng nhiên tỏ vẻ ngượng nghịu:

“Hai người hạnh phúc chứ?”

Câu hỏi khiến Annabel ngạc nhiên. Jack không phải kiểu người hay tò mò về cuộc sống riêng tư của cô; mặc dù không lúc nào anh ngừng đưa ra lời khuyên, nhưng không bao giờ anh tỏ ra tọc mạch. Có phải anh… ghen không? Kể từ khi họ bắt đầu làm việc chung, đã nhiều lần cô tự đặt câu hỏi về anh, về vai trò của anh trong mắt cô, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy phiền phức. Luôn chú ý tới cô, đôi khi có phần quá quan tâm nhưng chưa bao giờ tỏ thái độ quyến rũ. Dần dần cô bắt đầu học cách định hình vai trò của anh, và anh trở thành như một người anh.

“Câu hỏi này là thế nào đây?”

“Anh… Anh tự khiến mình lo lắng, vậy thôi, em biết là ngành của chúng ta có tỷ lệ ly dị cao nhất mà, khá khó khăn.”

“Jack, yên tâm đi, em vừa có một khoảng thời gian bận rộn, Brady cũng vậy, cũng có giờ giấc và tâm trạng của riêng mình, bọn em tôn trọng chuyện đó của nhau và tất cả mọi việc đều ổn.”

Anh đồng tình trong lúc vẫn để ý vào đường đi, Annabel đoán anh vẫn chưa bị thuyết phục. Rồi thì sao! Đây là cuộc sống của mình! Nó chỉ liên quan tới mình, cô tự nhủ và quyết định giữ im lặng.

Vậy nhưng sau một phút, cô nói thêm: “Thật lòng mà nói nếu em cảm thấy mình sẽ mất anh ấy, em sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả bỏ việc nếu cần.”

“Chúa ơi…” Jack thốt lên, không nói hết câu.

“Giờ anh cũng tin vào Chúa cơ à?”

“Không, trừ khi anh cảm thấy hoàn toàn bất lực, anh nói, vẻ tư lự.”

Annabel vắt tréo tay trước ngực và tự hỏi về ý nghĩa những lời này. Đôi khi, Jack có năng khiếu trong việc cư xử như những nhân vật trong loạt kịch và tiểu thuyết mà anh hay tranh thủ thời gian để đọc. Có vẻ thái quá, cường điệu và thi thoảng có chút bí ẩn. Một thái độ có thể được coi là khó chịu.

Họ mất gần một giờ mới đến được cực Bắc của hòn đảo.

Sự có mặt của xe truyền hình địa phương cho thấy họ đã đến đúng cái kho cần tìm. Tiếp đó, họ còn nhìn thấy hai ô tô cảnh sát, một xe cứu thương và hai ô tô khác sau dải băng vàng bảo vệ hiện trường.

Bên trong tòa nhà cũ nát, khoảng nửa tá người đang nói chuyện trong khi một người đàn ông mặc áo bờ lu trắng đang chụp lại hiện trường vụ án.

“Có vẻ như hai người đang tìm kiếm người đàn ông này?” Một người đàn ông béo phì, mặc đồng phục lên tiếng.

“Là Leonard Ketter đúng không?” Annabel hỏi.

“Dù sao thì có vẻ đó là những gì chiếc ví của anh ta cho biết. Hai người xác nhận chứ?”

Annabel cúi xuống cái xác. Dù lỗ đạn rất lớn nhưng khuôn mặt vẫn còn nguyên.

“Đúng vậy, đúng là hắn,” cô thở dài.

“Với chúng tôi thì đây là một vụ tự tử, nhân viên pháp y đã tìm được dấu vết của thuốc súng trên ống tay áo và tay của người chết. Anh ta có vấn đề gì có thể liên quan đến giả thiết này không?”

Annabel khẳng định.

“Chúng tôi nghi ngờ hắn có liên quan đến một vụ giết người, thậm chí là vài vụ,” Thayer giải thích. “Có thể thấy hắn đã phải chịu nhiều áp lực. Rõ ràng là hắn đã không chịu nổi.”

“Các anh không thu thập bất cứ chứng cứ nào ư?” Annabel ngạc nhiên.

“Để làm gì? Đây là một vụ tự tử, không phải sao?”

“Cần phải chắc chắn về mọi thứ.”

“Hai người có nghi ngờ gì à? Dù sao thì chúng tôi cũng không có kinh phí, cấp trên sẽ không bao giờ đồng ý với yêu cầu của tôi!”

Jack nhướng mày.

“Lĩnh vực ngành nghề có thể khác nhau nhưng hình phạt thì như nhau cả thôi,” anh mỉa mai.

Annabel quan sát Ketter. Mi mắt đỏ. Một dòng nước dãi chảy bên khóe môi. Dấu vết phát đạn bắn còn lại trên trán, lỗ đạn trông thật thảm thương, xương vỡ vụn.

Đến lúc này, cuộc điều tra coi như vĩnh viễn bị khép lại.

Tất cả những người liên quan đều đã chết.

Ba tự tử, hai bị giết và hai chết dưới tay SWAT.

Nếu báo chí chắp nối tất cả những vụ này vào với nhau, New York sẽ không ngừng phải nghe nói đến chúng. Tất cả cảnh sát ở New Jersey, đảo Staten, Brooklyn và Queens đều sẽ bị tra tấn bởi hàng loạt câu hỏi. Cục cảnh sát sẽ phải cử một trong những tùy viên báo chí của One Police Plaza[1] làm nhiệm vụ kiểm soát thông tin. Điều đó có nghĩa là cả cô lẫn Jack, không ai có thể tiếp cận.

Tuy đây không phải là vụ tồi tệ nhất trong sự nghiệp của cô, nhưng đã khiến cô không ít ngạc nhiên. Rồi sẽ tiếp tục có thêm những bất ngờ khác, cô vừa hy vọng vừa sợ điều đó. Nếu thế giới này không còn tội ác nữa, chẳng phải nghề của cô sẽ trở nên rất nhàm chán hay sao. Nếu vậy, liệu mình có thể trở thành một phụ nữ đúng nghĩa hơn không?

Đã đến lúc cần sang một trang mới.

Kỳ nghỉ của cô đến rất đúng lúc.

“Lại đây,” Jack nói, “chúng ta về thôi, không còn gì để làm ở đây nữa.”

⬘ ⬙ ⬘

Buổi tối, cô về nhà trong lúc đầu óc vẫn còn mải mê suy nghĩ. Brady đang tắm. Cô vào chỗ anh và thấy anh đang dựa một bên đầu vào vách kính. Nhà tắm đã trở thành phòng tắm hơi.

Cô cởi quần áo rồi bước vào dưới tia nước nóng bỏng.

“Anh ngủ quên à?”

Anh lắc đầu.

“Anh đang mơ.”

“Về cái gì?”

“Về niềm sung sướng được đi khỏi đây, chỉ có hai ta, rời xa khỏi thành phố này.”

“Thứ Hai em sẽ tấn công đống va li. Như vậy sẽ không còn đường lùi.”

Anh ôm cô vào lòng và nhẹ nhàng hôn cô trước khi bước ra.

Brady không ăn tối, anh nói rất ít.

Anh đang chìm trong dòng ý tưởng về loạt bài phóng sự, không thể dứt khỏi bài phóng sự trước và vẫn chưa hoàn toàn tập trung được vào bài sau, như mọi khi.

Annabel hiểu anh nhiều hơn chính bản thân anh, ít ra đây là những điều cô vẫn tin.

Việc sắp mất đi người bạn càng khiến anh rối loạn thêm. Anh đã chuẩn bị cho điều đó, anh biết điều không thể tránh khỏi đang đến gần, dù vậy nỗi buồn có lẽ vẫn quá lớn.

Đột nhiên những hình ảnh chuyến đi nghỉ sắp tới bỗng trở nên đối lập hoàn toàn với hình ảnh một người đang hấp hối trên giường bệnh.

“Anh yêu, em xin lỗi vì đã không nghĩ tới điều này sớm hơn, có lẽ anh muốn dời chuyến đi lại, để… để có thể ở cạnh Pierre.”

“Không. Hạnh phúc của hai vợ chồng mình cũng là điều sống còn. Chuyến đi này rất quan trọng với chúng ta.”

“Em biết, nhưng đó là bạn anh.”

Brady như lạc lối trong hư không. Rồi anh trở lại.

“Pierre đã chết rồi,” anh nói, “tất cả những gì còn lại của anh ấy, chỉ là chiếc vỏ sò đang chờ rạn nứt để trở về với cát bụi. Nhưng Pierre thực sự, người đó không còn nữa.”

Brady vuốt ve trán vợ, luồn tay vào mái tóc dày của cô, vẻ mệt mỏi.

“Anh đã tạm biệt anh ấy rồi,” anh nói thêm. “Giờ đây, anh phải tập trung vào chúng ta. Vào em và anh, chứ không phải bất cứ điều gì khác. Anh sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì chúng ta.”

❀ ❀ ❀

[1] là Bộ chỉ huy của cảnh sát New York - trung tâm quan hệ công chúng của NYPD.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.