Khổ người lừng lững như tường thành, ánh mắt sắc như dao, đại úy Woodbine khệ nệ theo thân hình cao hai mét của mình xuyên qua đám đông đang tụ lại ở con phố: Người của SWAT, đội y tế, cảnh sát mặc đồng phục, đội pháp y và mấy nhà hoạt động chính trị… Họ cũng vừa mới đến. Phía bên kia hàng ô tô đỗ lộn xộn, đám đông nhà báo đổ dồn về phía khu vực chăng dây bảo vệ mà cảnh sát đang cố gắng đề nghị mọi người không xâm phạm.
Woodbine để Jack Thayer ở lại với một người mặc com lê màu be rồi tiến về phía Annabel, lúc này đang ngồi trên nóc ca pô chiếc Ford của người đồng nghiệp.
“Không quá sức chứ?” Ông hỏi.
“Tôi cũng chẳng phải làm gì mấy.”
“Hai người đã bị bắn vèo vèo qua đầu, điều đó dễ khiến tinh thần bị tổn thương đấy. Cô nên sớm đến bộ phận tâm lý của đội hình sự đi.”
“Tôi không cần đến đó đâu.”
“Tùy cô thôi. Tuy nhiên chúng tôi vẫn phải thu lại vũ khí của cô, đó là thủ tục bắt buộc trong trường hợp có nổ súng.”
“Đại úy tôi thậm chí chưa bắn viên đạn nào!”
“Vậy thì càng tốt, cô sẽ nhanh chóng được trở lại.”
“Sao cơ? Tôi phải tạm nghỉ việc ư?”
“Để nghỉ ngơi, đó cũng là thủ tục bắt buộc và cô biết mà.”
“Nhưng tôi đã ở đây, sau chiếc ô tô này, và chỉ nấp ở đây thôi!”
“Tôi không phải là người đặt ra các quy định,” Woodbine thở dài.
Một nhân viên kỹ thuật đến gặp họ với chiếc túi giấy trên tay. Anh ta chìa bên tay có đeo găng cao su về phía Annabel:
“Tôi có thể lấy súng của chị không?”
Annabel miễn cưỡng làm theo và người kỹ thuật viên quay đi.
“Đây là những tên đã giết cô gái ở New Jersey, phải không?” Woodbine hỏi.
Ông ấy đã biết rồi, Jack đã kể lại tất cả, Annabel tự hỏi tại sao ông ấy phải hỏi lại làm gì.
Để chắc chắn rằng cả mình và Jack đều nói giống nhau, rằng không có gì gian dối ở đây…
“Đúng vậy,” cô trả lời.
“Chúng đã nổ súng trước đúng không…” viên đại úy nói.
“Đúng vậy…”
Annabel không hiểu ông ấy muốn dẫn chuyện này tới đâu. Woodbine và Thayer biết nhau rất rõ, và đại úy là kiểu người luôn bảo vệ các thám tử của mình trong hoàn cảnh khó khăn.
Ông ấy muốn mọi người nhìn thấy họ đang nói chuyện! Và ông ấy có thể nói là mình và Jack đã báo cáo, ông ấy chẳng cần biết mình có thể kể những gì, ông ấy chỉ muốn mọi thứ được trọn vẹn ít nhất là bề ngoài, để có thể bảo vệ mình và Jack.
“Tôi sẽ can thiệp để mọi giấy tờ chỉ mang tính thủ tục,” ông khẳng định, “và hai người sẽ không gặp phải phiền phức gì, cả trong nội bộ, lẫn đối với mấy tay nhà báo. Dù thế nào thì với đội SWAT, chúng ta cũng đã có đủ nhân chứng để các báo cáo trùng khớp nhau. Thư giãn đi, O’Donnel, cô đã làm rất tốt.”
“Vincenzo Triponelli thế nào rồi?”
“Họ đang phẫu thuật cấp cứu cho hắn, phát đạn đầu tiên của tay bắn tỉa đã gây tổn hại không ít.”
“Hắn sẽ qua khỏi chứ? Chúng tôi cần hỏi hắn nhiều thứ.”
“Không biết nữa, họ không thể nói gì trước với tôi.”
Một sĩ quan mặc đồng phục chạy bổ về phía Annabel.
“Một nhân viên tổng đài vừa thông báo với chúng tôi rằng một người không rõ danh tính đã gọi đến và để lại lời nhắn cho thám tử O’Donnel và Thayer, anh ta báo cáo lại.” Anh ta đọc nội dung ghi chép trên tay. “Người đó nhắn hai người đến số 16 đại lộ Foch tại quận Queens ngay.”
“Chỉ cách đây có năm phút đồng hồ chạy xe,” cô nói và đứng dậy.
“Cô định đi đâu bây giờ?” Woodbine phản đối.
“Nếu như lời nhắn được gửi cho chúng tôi, thì chắc chắn phải có lý do nào đó, chúng ta không thể làm ngơ được. Jack!”
“Hai người đang phải tạm nghỉ mà!”
“Vậy thì tôi sẽ tới đó với tư cách một công dân có liên quan. Jack, nhanh lên!”
Woodbine đặt bàn tay to lớn lên cánh cửa xe.
“Vậy thì tôi sẽ đi cùng,” ông đáp, “và hai người phải đi phía sau.”
Thayer lái xe, đèn hiệu nhấp nháy nhưng còi đã được ngắt. Hai chiếc ô tô khác chở cảnh sát khu vực theo sau.
“Một cú gọi nặc danh,” anh nói, “giống như thông báo về vụ tự tử tại Fulton Terminal! Cùng một cách hành động.”
“Điều đó không có nghĩa là cùng một người,” Annabel nhận xét. “Đó là một hành động khá phổ biến. Mọi người không thích phải xưng danh, chúng ta không thể chắc rằng giữa hai cuộc gọi này có mối liên hệ trực tiếp.”
“Một sự tình cờ? Trong khi tên của hai chúng ta lại được nêu ra ư? Điều đó khiến anh ngạc nhiên đấy!”
“Ôi chết tiệt…” Annabel thì thầm lúc bỗng dưng phát hiện ra một quầng sáng khổng lồ đang bập bùng.
Jack nhả chân ga và vừa đạp phanh vừa nhìn ngọn lửa đang dần liếm trọn mấy bức tường của ngôi nhà như những cơn thủy triều tháng Chín.
Ở phía đối diện, hai xe cứu hỏa rú còi lao tới.
Chiếc Ford đỗ lại bên vỉa hè đối diện với nhà số 16 đại lộ Foch.
Khí nóng ập vào người Annabel ngay khi cô bước ra khỏi xe, cơn bão lửa chiếu lên gương mặt cô một thứ ánh sáng màu vàng cam.
Nếu căn nhà này là nơi ẩn chứa một thông điệp hay một bí mật gì đó, thì nó cũng đang dần bốc hơi trước mắt họ.
Một luồng lửa hung dữ lan xuống dưới tầng một, những cột lửa lớn cuồn cuộn, nhanh chóng ngốn trọn căn nhà, như để kết thúc câu chuyện.
Đám cháy trông giống như một vật thể sống, điên cuồng. Ấn tượng đến nỗi Woodbine phải buột ra lời bình luận đầy thành kính:
“Những ngọn lửa của địa ngục,” ông vừa thì thầm vừa làm dấu thánh.
“Không,” Jack nói, mặt tối sầm lại. “Phải nói là lửa đang vội vã thanh tẩy những bức tường này.”